Vừa vặn nghe được Yêu Hoàng nghi vấn, hắn thuận thế nói: - Nhi thần nếm thử xem.
Phụ thân nhiều ba năm thọ mệnh, hắn cũng phải nhiều ba năm mới không tính thua thiệt.
Thấy Yêu Hoàng không có ý ngăn cản, lúc này hắn mới cẩn thận từng li từng tí nửa quỳ ở bên ao nước hớp một cái, đôi mắt nhất thời trợn lớn, cảm giác nguyên khí gột rửa toàn thân sảng khoái, còn có sinh mệnh lực nồng đậm, hắn cảm giác sinh mệnh lực của mình không chỉ gia tăng ba năm.
Kiếm lời kiếm lời!
Chỉ bất quá mùi vị quả thật có chút kỳ quái: - Tựa hồ thật có mùi nước tiểu, bất quá khả năng loại linh tuyền hiếm thấy này vốn có mùi như vậy.
Yêu Hoàng gật đầu: - Hẳn là như thế.
Kim Ô Thái Tử nói: - Phụ hoàng, suối này đã có thể kéo dài tuổi thọ, vậy ngài uống nhiều đi, bổ sung một chút thọ nguyên.
Yêu Hoàng có chút vui mừng: - Khó được ngươi có hiếu tâm, bất quá không được, tác dụng của thứ này có cực hạn, tu vi càng cao ảnh hưởng càng nhỏ, ta có thể kéo dài ba năm tuổi thọ đã rất thỏa mãn, lại uống nhiều cũng vô dụng. Ngược lại ngươi có thể uống nhiều một chút, tác dụng sẽ càng lớn.
- Phụ hoàng...
Kim Ô Thái Tử làm ra bộ dáng cảm động, trong lòng thì âm thầm cười lạnh, hắn cũng không phải người tầm thường, đã sớm biết quy tắc này, bằng không điên mới đề nghị như vậy.
Sau đó "cảm động đến rơi nước mắt" uống mấy ngụm, nghĩ thầm linh tuyền không hổ là linh tuyền, tuy có mùi nước tiểu, nhưng dư vị còn có chút thanh ngọt.
Bộ dáng ngây ngất hưởng thụ của hắn, để Ngô Lương nhịn không được nuốt nước miếng.
Đáng tiếc hắn rõ ràng, mình chỉ là tù binh, tuyệt đối không có tư cách dùng được.
- Linh tuyền này cho ta một loại cảm giác không viên mãn.
Yêu Hoàng cau mày nói.
- Tựa hồ thiếu một nửa, để tác dụng giảm mạnh.
Kim Ô Thái Tử lập tức nói: - Nhất định là tiểu tử Tổ An kia, vừa rồi đánh cắp một nửa linh tuyền! Tiểu tử thúi này quả nhiên lòng lang dạ thú, sớm nên nghiền xương hắn thành tro.
Mặc dù nói nghiến răng nghiến lợi, nhưng trong lòng lần đầu tiên cảm kích Tổ An, may mắn hắn đánh cắp một nửa, bằng không hắn còn phải chờ mấy năm mới có thể kế thừa hoàng vị.
Yêu Hoàng tiện tay vung lên, một bàn tay nắm tới đáy ao nước, hiển nhiên là muốn bắt Tổ An đào tẩu.
Ngô Lương nhìn trợn mắt hốc mồm, thủ đoạn của Địa Tiên thật không thể tưởng tượng, đám người Tổ An khẳng định là tai kiếp khó thoát.
Đúng lúc này, Yêu Hoàng nhướng mày, sau đó lại vung tay mấy lần, cuối cùng lấy tay về, sắc mặt âm trầm.
- Phụ hoàng, làm sao vậy?
Kim Ô Thái Tử vội vàng hỏi, hắn là thật rất quan tâm.
Yêu Hoàng trầm giọng nói: - Cái ao nước này nhìn không lớn, nhưng bên trong sâu không thấy đáy, để bọn hắn trốn rồi.
Kim Ô Thái Tử nói: - Phụ hoàng không cần phải lo lắng, hòa thượng chạy miếu không chạy được, bọn họ thu linh tuyền đi, khẳng định sẽ cẩn thận bảo quản, chỉ cần bắt được bọn họ, thì có thể đem đoạt linh tuyền lại.
Nhưng trong lòng thì không ngừng cầu nguyện, Tổ An tuyệt đối đừng bị bắt lại.
Yêu Hoàng rất vui mừng, cảm thấy đứa con trai này của mình càng ngày càng thông minh.
- Đi thôi.
Hắn tiện tay vung lên, hút ao nước vào trong tay áo, cũng không biết làm như thế nào.
Thu thập xong, trực tiếp quay người xuống núi, bây giờ được linh tuyền trợ giúp, hắn đã không cố kỵ giống như trước đó.
Kim Ô Thái Tử giật mình: - Không từ trong ao nước truy sao?
Vừa nói xong thì hối hận gần chết, mình lắm miệng làm gì, nếu thật bị phụ hoàng bắt được Tổ An, thì xong đời.
Yêu Hoàng lắc đầu: - Phía dưới quá rộng lớn, tựa hồ kết nối với đại hải, chúng ta tìm cũng không có phương hướng, huống chi Kim Ô nhất tộc chúng ta thuộc hỏa, trong nước dễ dàng bị nhằm vào.
Tuy hắn cũng có thể xuống nước, nhưng trời sinh không thích nước.
- Phụ hoàng anh minh!
Kim Ô Thái Tử vội vàng vỗ mông ngựa.
- Vậy bây giờ chúng ta đi nơi nào.
Yêu Hoàng vừa được kéo dài tuổi thọ, tâm tình coi như không tệ, kiên nhẫn đáp: - Vừa rồi ta cảm nhận được nơi xa có một cỗ lực lượng quen thuộc, qua bên kia nhìn xem.
Trong góc, con ngươi của Ngô Lương quay tròn, lực lượng quen thuộc? Đến cùng là cái gì đây.
- Mau theo.
Kim Ô Thái Tử đi tới phía sau, đá cái mông hắn một cái, phụ thân vô duyên vô cớ nhiều mấy năm thọ mệnh, tâm tình của hắn không tốt, tự nhiên chỉ có thể phát tiết ở trên người mập mạp này.
- Vâng vâng vâng!
Ngô Lương cúi đầu khom lưng, nghĩ thầm nếu ta có cơ hội đào tẩu, nhất định sẽ móc tổ phần của Kim Ô nhất tộc các ngươi.
Lại nói đám người bọn họ biến mất ở phía xa, đoàn người Tổ An lại ở trong một cái bong bóng trồi lên.
Sau khi thoát ly phạm vi Vũ Sơn, tựa hồ tiến vào một vùng biển rộng lớn, Tổ An trực tiếp triệu hồi ra Lam Phù, chế tạo bóng nước.
Bây giờ tu vi của hắn tăng trưởng, chế tạo bóng nước cũng lớn hơn vài phần, cho nên mọi người ở cùng một chỗ cũng không có chật chội như trước đó.
