Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2559: Rốt cục đợi đến




Nàng đích thân thể nghiệm qua Mỹ Đỗ Toa Chi Đồng của đối phương, tự nhiên có quyền lên tiếng.

Lúc này tóc nàng bay lên, dần dần có chút ánh sáng màu trắng phát ra.

Bên kia Vân Gian Nguyệt cũng lấy ra Trường Tín Cung Đăng, vẻ mặt hờ hững.

Tổ An vội vàng nắm tay nàng: - Hai người các ngươi đừng xúc động, ta có biện pháp.

Lần kia ở trong bí cảnh Minh Nguyệt Thành, Tổ An tận mắt nhìn thấy Sở Sơ Nhan thi triển cấm thuật tiêu diệt Phệ Côn, sau đó xém chút hương tiêu ngọc vẫn, cấm thuật này hiển nhiên là Yến Tuyết Ngân dạy, tình huống của nàng lúc này cơ hồ giống Sở Sơ Nhan khi đó như đúc.

Tuy không biết tình huống bên Vân Gian Nguyệt như thế nào, nhưng nghĩ đến hẳn là biện pháp tương tự.

Thương thế của hai người vốn chưa lành, cưỡng ép phát động cấm thuật đối phó địch nhân cường đại như thế, nói không chừng sẽ hình thần câu diệt, sau khi sự việc xảy ra cứu cũng không kịp cứu.

- Ngươi lại định thi triển chiêu phím Print gì kia, như thế ngươi cũng sẽ chết.

Yến Tuyết Ngân cau mày nói, Đại Hải Quái kia là Thiên Trùng Phách, luyện ra âm Thần, vùng biển này đều ở trong khống chế của nó, coi như thi triển phím Print di động ra ngoài mấy chục dặm, cũng không thể trốn được.

Nếu như trực tiếp dùng phím Print đối phó hải quái này, thực lực sai biệt to lớn như thế, hơn phân nửa Đại Hải Quái không chết, hắn chết trước.

- Không phải...

Tổ An cũng không kịp giải thích, từ trong Lưu Ly Bảo Châu lấy ra thi thể của Nghĩ Lân Tử Vong Nhuyễn Trùng ném về phía bạch tuột, sau đó kéo ba nữ nhanh chóng chìm xuống đáy biển.

Nghĩ Lân Tử Vong Nhuyễn Trùng dài đến 100 trượng vừa xuất hiện, Bắc Hải Hải Yêu như lâm đại địch, không còn truy sát bọn họ nữa.

Vô số dịch thể màu hồng bay về phía Nghĩ Lân Tử Vong Nhuyễn Trùng, Tổ An quay đầu nhìn một chút, trong lòng kỳ quái, bạch tuộc phun ra không phải nước mực sao, sao lại thành màu hồng?

Trong lòng hắn hơi động, dùng một cái bình nhỏ thu chất nhầy trên dao găm lại, thấy cảnh này Yến Tuyết Ngân không khỏi cau mày: - Ngươi thu thập những thứ này làm gì?

- Thứ này nhìn liền biết không tầm thường, nói không chừng về sau có tác dụng.

Tổ An đáp.

- Buồn nôn.

Vân Gian Nguyệt ghét bỏ, hiển nhiên con bạch tuộc vừa rồi lưu lại cho nàng bóng ma tâm lý.

Ngọc Yên La cũng vô ý thức né qua bên cạnh.

Lúc này Bắc Hải Hải Yêu nhìn thấy Nghĩ Lân Tử Vong Nhuyễn Trùng không có phản ứng, liền thử thăm dò duỗi ra xúc tu quấn lên thân thể đối phương, xúc tu tận lực tránh đi giác hút đáng sợ.

Những xúc tu kia vừa tiếp xúc với Nghĩ Lân Tử Vong Nhuyễn Trùng, phía trên liền xuất hiện từng làn khói xanh.

Đám người Tổ An nhìn trợn mắt hốc mồm, bọn họ là được chứng kiến xác ngoài của Nghĩ Lân Tử Vong Nhuyễn Trùng cứng rắn như thế nào, nhưng hiện tại lại bị con bạch tuộc ăn mòn.

Lúc này Bắc Hải Hải Yêu rốt cục xác nhận Nghĩ Lân Tử Vong Nhuyễn Trùng đã chết, vô số xúc tu quấn quanh lấy thân thể, đưa đến bên miệng.

Dù cách thật xa, tiếng răng rắc tạch tạch vẫn nghe được rõ ràng.

Đám người Tổ An tê cả da đầu, cái miệng của con bạch tuộc kia quá lợi hại, lại trực tiếp ăn Nghĩ Lân Tử Vong Nhuyễn Trùng?

Vỏ cũng không lột sao?

Vẻ mặt Vân Gian Nguyệt nghiêm túc nói: - Tiểu An Tử, ngươi đến cùng có biện pháp nào, quái vật kia luyện ra âm Thần, chúng ta chạy lại xa cũng không cách nào chạy ra phạm vi cảm ứng của nó.

Nàng chỉ nghĩ Tổ An tu vi không đủ, không lý giải một số thần thông của cấp độ này, làm ra phán đoán sai lầm.

Ngọc Yên La nói: - Chẳng lẽ dùng thi thể Nghĩ Lân Tử Vong Nhuyễn Trùng kia cho quái vật ăn no, như vậy nó sẽ không hứng thú với chúng ta?

Yến Tuyết Ngân lắc đầu: - Đối với tồn tại cấp bậc này mà nói, ăn uống chỉ là đồ vật rất sơ cấp, vừa rồi nó đã giao thủ với chúng ta, sẽ không dễ dàng quên như thế.

Nghe nàng bình luận, khuôn mặt của Ngọc Yên La trắng bệch.

Tổ An trầm giọng nói: - Yên tâm, ta có biện pháp.

Nói xong cũng không giải thích, mang theo chúng nữ không ngừng lặn xuống đáy biển.

Đối với người bình thường mà nói, thủy áp phía dưới đủ để ép người thành bánh thịt, nhưng tu vi của bọn hắn rất cao, nhục thể cường hãn, chống đỡ được thủy áp cường đại.

Theo càng ngày càng lặn xuống, xung quanh ánh sáng càng ngày càng ảm đạm, cuối cùng thậm chí biến thành đen kịt.

- Tiểu An Tử, ngươi làm cái quỷ gì.

Thấy xung quanh đen kịt, như một cự thú mở miệng rộng cắn người, dù Vân Gian Nguyệt không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng run rẩy.

Tổ An cũng tê cả da đầu, chứng hoảng sợ biển sâu thật đã khắc vào trong gien người: - Xuỵt, chớ có lên tiếng.

Bất tri bất giác đã đến trên thềm lục địa, bên cạnh tựa hồ còn có vách núi dưới đáy biển, bất quá nơi này đã không còn ánh sáng, hắn không muốn tiếp tục lặn xuống nữa, mở y phục ra quấn ba nữ vào trong ngực.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.