Biết rõ bên trong khả năng có bẫy rập, nhưng Bất Tử Dược dụ hoặc thật sự quá lớn, cho dù lại nguy hiểm, hắn cũng muốn thử một chút.
- Đúng!
Thái tử cung cung kính kính nói.
Ngô Lương khóc không ra nước mắt, tâm nghĩ các ngươi thần tiên đánh nhau, ta có thể không lẫn vào không?
Không có gì bất ngờ xảy ra mà nói, đến thời điểm gặp phải nguy hiểm, khẳng định là ta lên trước, liên quan đến thượng cổ Đại Đế và Bất Tử Dược, cho dù mình là Cửu Mệnh Miêu Yêu cũng không chịu nổi.
Yêu Hoàng đi ra ngoài mấy bước, bỗng nhiên dừng lại nhìn Kim Ô Thái Tử nói: - Tâm tư của ngươi ta rõ ràng, đến thời điểm nếu như tìm được Bất Tử Dược, ta cũng sẽ phân ngươi một phần, cho nên chúng ta cha con đồng tâm, không nên làm ra sự tình cốt nhục bất hoà gì.
Thực ra bình thường hắn căn bản sẽ không nói ngay thẳng như thế, chỉ bất quá lần này phải đối mặt rất có thể là thượng cổ Đại Đế, dựa theo Đan Chu nói, lúc trước bọn họ có thể phi thăng, thì tu vi chỉ sợ không thấp hơn mình.
Đến thời điểm phát sinh biến cố gì, thắng bại khẳng định sẽ sàn sàn với nhau, nếu ở thời khắc mấu chốt nhi tử phản bội thì phiền phức.
Hơn nữa hắn còn có chút hối hận trước đó để đám người Tổ An đào tẩu, bình thường những người này ở trong mắt hắn chỉ là con kiến hôi, nhưng một khi thật đối kháng với thượng cổ Đại Đế, những người này sẽ thành biến số, rất có thể phải cần nhi tử giúp đỡ đề phòng bọn hắn.
Ở dưới các loại nguyên nhân cân nhắc, hắn mới quyết định cùng nhi tử thành thật với nhau.
Kim Ô Thái Tử thì bị dọa đến mặt như màu đất: - Phụ hoàng, nhi thần quyết không dám có ý niệm gì khác, sẽ thủy chung hiệu trung với phụ hoàng.
Yêu Hoàng cau mày: - Ta không phải đang thử thăm dò ngươi, ngươi không nên suy nghĩ nhiều. Hơn nữa vừa rồi ta tuyệt đối không phải nói ngoa, tìm được Bất Tử Dược, sẽ cho ngươi một phần.
Nghe ngữ khí của hắn thành khẩn như thế, Kim Ô Thái Tử nhất thời cảm động đến rơi nước mắt: - Đa tạ phụ hoàng, nhi thần nhất định hết sức phụ trợ phụ hoàng!
Nhưng trong lòng thì băng lãnh, xuất thân hoàng gia, hắn làm sao có thể dễ tin những hứa hẹn này.
Hơn nữa lui vạn bước mà nói, coi như phụ hoàng thật nguyện ý chia, vậy tiền đề khẳng định phải là có nhiều Bất Tử Dược, nhưng vạn nhất Bất Tử Dược chỉ có một thì sao ?
Đương nhiên những nghi vấn này hắn không dám nói ra, biểu hiện trên mặt cực kỳ thành khẩn.
Yêu Hoàng hài lòng gật đầu: - Vậy trước tiên đi chỗ Hỗn Độn mà Đan Chu nói....
Lại nói một bên khác, vài tiếng ưm vang lên, Yến Tuyết Ngân và Vân Gian Nguyệt không hẹn mà cùng mở mắt.
Tổ An vội vàng chạy tới, khẩn trương hỏi: - Các ngươi làm sao vậy?
Lúc này trên mặt hai nữ có một tầng mồ hôi, tóc mai phiêu dật bị mồ hôi ướt nhẹp dính vào da thịt, trên mặt còn có vẻ ửng hồng không bình thường, xem ra so với ngày bình thường càng tăng thêm mấy cái phần quyến rũ.
Trong nháy mắt, dường như hai người trước mặt là hoa khôi nổi tiếng nhất trong thanh lâu, đang bày ra bộ dáng xinh đẹp nhất của mình.
Bất quá rất nhanh Tổ An nhịn không được cười lên, thanh lâu có hoa khôi tuyệt sắc như thế sao.
Yến Tuyết Ngân lườm hắn một cái: - Thế nào, ngươi rất mong chúng ta có việc?
- Dĩ nhiên không phải.
Tổ An ngượng ngùng cười cười, lại nhìn Ngọc Yên La, nàng đang nhắm chặt hai mắt bức độc.
Vân Gian Nguyệt nói: - Chúng ta đã triệt để bức tà độc kia ra, may mắn không có chính diện hút vào, trúng độc không sâu, bằng không thì phiền phức, không nghĩ tới trên đời lại có Hung thú tà ác buồn nôn như thế.
Nghĩ đến hải quái toàn thân đầy chất nhầy kia, Yến Tuyết Ngân đồng cảm gật đầu, đồ chơi kia đối với phụ nữ mà nói, vừa nghĩ tới sẽ không thoải mái.
Nghe hai nàng đã triệt để bức độc ra, thần sắc Tổ An cổ quái, hai người này không hổ là đối thủ một mất một còn, tu vi cũng tiếp cận như thế, ngay cả thời gian thành công bức độc cũng giống như đúc.
Lúc này Vân Gian Nguyệt chú ý tới thần sắc của hắn, tự tiếu phi tiếu nói: - Thế nào, nghe chúng ta bức độc ra, tựa hồ ngươi rất thất vọng?
Tổ An cười ha ha: - Đúng vậy, vốn ta còn nghĩ chờ hai vị đại mỹ nhân không có cách nào bức độc ra, ta sẽ hi sinh thân thể, giúp hai vị tỷ tỷ giải độc.
- Không cần mặt mũi!
Yến Tuyết Ngân xì một cái, không nghĩ tới tên này có thể lẽ thẳng khí hùng nói ra ý nghĩ như thế.
Vân Gian Nguyệt vốn muốn đùa giỡn hắn một chút, không nghĩ tới lại bị đùa giỡn, tuy ngày bình thường nàng bưu hãn, nhưng dù sao vẫn là hoàng hoa khuê nữ, làm sao đùa nổi chuyện này: - Xú tiểu tử, nếu đổi thành người khác dám nói ô ngôn uế ngữ với ta, ta sớm đã cắt lưỡi hắn nuôi chó.
Tổ An mỉm cười: - Cho nên Vân tỷ tỷ đau lòng ta nha.
- Phi!
Vân Gian Nguyệt cuối cùng không gánh được, quay đầu nhìn về Yến Tuyết Ngân.
- Băng Thạch Nữ, muốn đi tắm một chút không?
