- Ta có kỹ năng, cần phải dùng đến y phục.
Tổ An mặt không đỏ tim không đập nói, lâu như vậy, Tủ Quần Áo Phẩm Như cũng nên đổi mới, miễn cho tương lai có thời điểm lật xe.
Mọi người ở cùng một chỗ lâu như vậy, các nàng biết Tổ An rất đáng tin, nghe tương quan đến kỹ năng, các nàng không hề nghi ngờ, ào ào đồng ý, lục lọi trong không gian trữ vật.
- Phải là loại mặc qua.
Tổ An nhắc nhở, nếu là hoàn toàn mới chưa bao giờ dùng qua, không biết Tủ Quần Áo Phẩm Như có hiệu quả hay không.
Ba nữ không hẹn mà cùng dừng động tác lại: - Biến thái!
Sau đó không để ý hắn, cũng không quay đầu lại đi về phía trước.
Tổ An rốt cục kịp phản ứng: - Ai nha, các ngươi hiểu lầm, ta không phải muốn nguyên vị, chỉ cần loại các ngươitừng mặc qua, ai, sao giải thích thế nào cũng không rõ chứ...
Đoàn người cãi nhau ầm ĩ, rốt cục đi tới trước tấm bia đá mà Tổ An nói.
- Cửu Nghi Sơn?
Trải qua Tổ An giải thích, Vân Gian Nguyệt hỏi.
- Băng Thạch Nữ, ngươi nghe qua núi này chưa?
- Chưa.
Yến Tuyết Ngân lắc đầu, các nàng đều xem như thế hệ kiến thức rộng rãi, lại chưa từng nghe thấy địa danh này.
Tổ An cảm thấy tên núi này có chút quen thuộc, lại nhớ không ra nghe qua ở nơi nào.
Lúc này một âm thanh vang lên: - Khôi Lỗi Chú của Bạch Đế nhất mạch?
- Người nào?
Đám người Tổ An ngẩng đầu, dò xét bốn phía, đáng tiếc chỗ mắt có thể nhìn đến, lại không nhìn thấy bất luận kẻ nào tồn tại.
Mấy người liếc nhau, đều nhìn ra vẻ mặt đối phương nghiêm túc, phải biết mấy người bọn hắn đều xem như cao thủ đỉnh phong, cảm giác nhạy bén với cảnh vật chung quanh không gì sánh được, dưới tình huống bình thường, trong phương viên vài dặm, một ngọn cây cọng cỏ cũng không giấu diếm được cảm giác của bọn hắn.
Nhưng hết lần này tới lần khác, thanh âm này xuất hiện không có dấu hiệu nào, bọn họ không chỉ ở trước đó, thậm chí ngay cả sau khi thanh âm phát ra, cũng tìm không thấy vị trí của đối phương.
Cái này ý nghĩa tu vi của đối phương vượt xa bọn họ, nếu có ác ý mà nói, bọn họ sẽ rất nguy hiểm.
- A, lại có công pháp của Bạch Đế nhất mạch, vậy tại sao lại trúng Khôi Lỗi Chú.
Thanh âm kia vang lên lần nữa, dường như tràn ngập nghi hoặc.
- Ngươi là ai?
Tổ An cảnh giác nhìn bốn phía, bởi vì thanh âm không phải từ một phương hướng truyền đến, mà bốn phương tám hướng đều có, để hắn không cách nào xác định phương vị.
Hắn vội vàng vận dụng Ngọc Tông, nỗ lực câu thông sinh vật ở phụ cận xem xét, đáng tiếc vẫn không có phát hiện gì.
- Ta là ai?
Tựa hồ thanh âm kia có chút ngạc nhiên.
- Đúng vậy, ta là ai, ta đến cùng là ai?
Tổ An và chúng nữ hai mặt nhìn nhau, tựa hồ thần chí của gia hỏa này có chút không bình thường, sau đó nháy mắt, quyết định nhân cơ hội sớm rời đi địa phương quỷ dị này.
Lúc này thanh âm kia truyền đến lần nữa.
- Ta nhớ ra ta là ai rồi, ta thật hận!
Tổ An biến sắc, hận ý nồng đậm này, ở kiếp trước cũng là lệ quỷ nha, vì vậy chạy càng nhanh.
- Chẳng lẽ ngươi không muốn giải Khôi Lỗi Chú a?
Lúc này thanh âm kia vang lên lần nữa.
Đừng nói Tổ An, ngay cả ba nữ Yến, Vân, Ngọc cũng không tự chủ được dừng lại, Khôi Lỗi Chú quan hệ đến sinh tử của Tổ An, nếu không giải mà nói, coi như may mắn sống mà đi ra Bất Tri chi địa, cũng sẽ trở thành nô lệ của Yêu Hoàng, đến thời điểm sống không bằng chết.
Tổ An cũng biết, Mị Ly chỉ có thể mượn nhờ quy tắc hỗn loạn ở Bất Tri chi địa, tạm thời che đậy Khôi Lỗi Chú, một khi trở lại thế giới bình thường, thủ đoạn của nàng sẽ không còn tác dụng.
- Trên đời không có bữa trưa miễn phí, ngươi muốn được cái gì?
Tổ An cảnh giác nói.
- Trên đời không có bữa trưa miễn phí?
Người kia lặp lại câu nói này một lần, trong thanh âm có chút mỉm cười.
- Câu nói này rất thú vị, ngươi tới chân núi trước đi.
Tổ An đang do dự, thanh âm kia lại nói.
- Không cần lo lắng, ngươi đã trúng Khôi Lỗi Chú của Bạch Đế nhất mạch, chứng minh có chung địch nhân với ta, không cần lo lắng ta sẽ thương tổn ngươi.
Tổ An vốn không phải tính tình lo trước lo sau, nghe hắn nói như vậy, liền quyết định đi xem một chút.
Vốn muốn để ba nữ ở phía xa, ai biết Yến Tuyết Ngân lại sớm mở miệng nói: - Chúng ta đi cùng ngươi, có chuyện gì cũng dễ chiếu ứng lẫn nhau.
Trong lòng Tổ An ấm áp, xem ra ngày bình thường nàng hờ hững lãnh đạm với mình, nhưng trong lòng vẫn có ta nha.
Chú ý tới ánh mắt nóng rực của hắn, gương mặt Yến Tuyết Ngân hơi nóng, trực tiếp quay đầu qua chỗ khác, không nhìn hắn nữa.
Vân Gian Nguyệt và Ngọc Yên La lo lắng tồn tại thần bí kia, nên không chú ý tới ánh mắt hai người giao lưu.
Cứ như vậy, mấy người dựa theo thanh âm kia chỉ dẫn, đi tới dưới chân núi, lúc này mới thấy dưới chân núi có một cửa động phong cách cổ xưa.
