Hắn cũng báo động tăng vọt, vội vàng thi triển Đại Phong lướt ngang mấy trượng, một cái miệng to như chậu máu vừa vặn cắn lấy vị trí vừa rồi.
Trong chớp mắt này, hắn thấy rõ đồ vật tập kích mình, một quái vật đầu rồng thân mèo đột nhiên từ trong Nhược Thủy lao ra.
Nhìn thấy hàm răng sắc bén kia, Tổ An nghĩ thầm dù nhục thể của mình trải qua Hồng Mông Nguyên Thủy Kinh mấy lần thối luyện, chỉ sợ không chết cũng sẽ trọng thương.
Có điều hắn đã không kịp cảm khái, bởi vì sau khi quái vật kia cắn trật, móng vuốt to lớn đã thuận thế đập tới.
Động tác nhanh chóng, không cho người một chút cơ hội thở dốc.
Trước đó đột phá sóng lớn đã bị thương không nhẹ, vừa rồi lại vội vàng né tránh, lúc này Tổ An đang ở vào thời khắc lực cũ đã hết lực mới chưa sinh.
Chỉ có thể thi triển Đại Phong lần nữa, đáng tiếc lần này Thiên Tuyền Dao Đài của Muội Hỉ không có hiệu lực, Đại Phong đang làm lạnh.
Thời gian làm lạnh vốn rất ngắn, nhưng lúc này lại như đòi mạng.
Hắn cắn răng, giơ lên Hắc Bạch Song Kiếm, đang định cứng rắn liều mạng.
Đúng lúc này, một dây lụa màu trắng bỗng nhiên duỗi đến quấn lấy lưng hắn, sau đó một cỗ nhu lực nhanh chóng kéo hắn về, để quái vật kia đánh hụt.
Thời điểm Tổ An lấy lại tinh thần đã ở bên bờ, nguyên lai là Yến Tuyết Ngân xuất thủ kéo hắn về.
Quái vật kia nhìn mấy người gào thét vài tiếng, sau đó không cam lòng chìm vào trong nước.
Lúc này mấy người mới buông lỏng một hơi, trên dưới kiểm tra Tổ An: - Ngươi không có bị quái vật kia làm bị thương chứ?
- Không có.
Tổ An vỗ vỗ lồng ngực, ra hiệu còn nhảy nhót tưng bừng.
- Đa tạ Yến tỷ tỷ cứu giúp, đúng rồi, ngươi kiếm đâu dây thừng dài như vậy.
Yến Tuyết Ngân hơi đỏ mặt, trực tiếp quay mặt qua chỗ khác, cũng không trả lời hắn.
- Làm cho Băng Thạch Nữ chủ động cởi đai lưng, ngươi cũng coi như thiên hạ đệ nhất nam nhân.
Vân Gian Nguyệt nhìn có chút hả hê nói.
Yến Tuyết Ngân xấu hổ đan xen: - Yêu nữ, ngươi có hết hay không!
Thực ra đây cũng không phải lần thứ nhất nàng ở trước mặt Tổ An chủ động giải cởi đai lưng, vừa vặn bị Vân Gian Nguyệt nói đùa đâm trúng, để cho nàng vừa chột dạ vừa khó chịu.
Tổ An khẽ giật mình, ánh mắt nhìn váy dài rộng rãi, trong lòng bừng tỉnh, không nghĩ tới đai lưng của nàng còn có thể biến dài như thế.
Tựa hồ cảm nhận được mấy người nghi hoặc, Yến Tuyết Ngân nói: - Cái đai lưng này vì sử dụng thuận tiện, cố ý dùng phù văn luyện chế, trừ cái đó ra không khác đai lưng bình thường, không tính là pháp khí trân quý gì.
Suy nghĩ một chút cũng phải, ai sẽ không có việc gì kéo đai lưng của mình xuống đánh nhau với người khác.
- Yến tỷ tỷ, vì biểu đạt tâm cảm tạ, ta tự mình giúp ngươi buộc lại.
Tổ An cười hì hì tiến tới.
- Cút.
Yến Tuyết Ngân mặt như phủ băng, gia hỏa này thật là gan lớn, lại dám ở trước mặt người khác đùa giỡn mình như vậy, cũng không sợ bại lộ quan hệ của hai người.
- Để ta tới đi.
Ngọc Yên La trừng Tổ An một cái, tiến tới giúp nàng buộc lại đai lưng.
- Eo của tỷ tỷ thật nhỏ nhắn.
Yến Tuyết Ngân đỏ mặt: - Luận eo nhỏ, người nào vượt qua ngươi.
Đối phương là Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương, thiên phú của Xà tộc không phải eo nhỏ sao.
Rất nhanh lực chú ý của mấy người trở lại trên người quái vật vừa rồi: - Tựa hồ quái vật kia có chút giống Kỳ Lân trong truyền thuyết, bất quá đầu rồng thân mèo, nhìn vẻ mặt hung sát.
- Đó hẳn là Áp Du chúng ta muốn tìm, rất giống Thuấn miêu tả.
Tổ An trầm giọng nói.
- Chỉ không nghĩ tới không phải ẩn thân ở Thiểu Hàm Sơn, mà ở dưới Nhược Thủy.
- Trong Nhược Thủy lông vũ cũng không thể nổi, nó làm sao ra vào tự do.
Ngọc Yên La nghi hoặc.
Tổ An cũng có nghi hoặc giống vậy, trước đó còn cố ý dùng Ngọc Tông cảm ứng, trong nước ngay cả một con cá cũng không có, lúc này mới nghĩ phía dưới không có sinh vật tồn tại, không nghĩ tới xém chút bị đánh lén.
- Vừa rồi đối mặt, nhìn thực lực tựa hồ kém xa Đào Ngột và Chương Quái (*chương là bạch tuộc), chỉ bất quá nó ẩn thân ở trong Nhược Thủy, thực có chút phiền phức.
Yến Tuyết Ngân cau mày nói.
Đương nhiên cảm thấy thực lực nó không cao chỉ là tương đối, trên thực tế vừa rồi tản mát ra khí tức cũng có trình độ Đại Tông Sư, bọn họ vô luận ai gặp cũng rất nguy hiểm, nhưng nếu liên thủ mà nói, cũng không phải mạnh đến để người tuyệt vọng.
- Đúng rồi Tiểu An Tử, vừa rồi ngươi điều tra như thế nào, Nhược Thủy này có thể bay qua không?
Vân Gian Nguyệt hỏi.
Tổ An nghe vậy khẽ giật mình: - A, chẳng lẽ các ngươi không nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi?
- Cảnh tượng gì?
Ba nữ mờ mịt nhìn hắn.
- Sóng lớn ngập trời như vậy, các ngươi cũng không thấy?
Lúc này đến phiên Tổ An giật mình.
- Sóng lớn gì?
Ba nữ càng mờ mịt, Ngọc Yên La lắc đầu.
- Chúng ta chỉ nhìn thấy ngươi cách bờ càng ngày càng xa, sau đó mặt sông tràn ngập hơi nước, tựa hồ nổi lên sương mù, thân hình ngươi biến mất ở trong sương mù dày đặc.
