- Muốn dựa vào bóng tối để đánh lén ta?
Vẻ mặt Tổ An cổ quái.
Trong Nhược Thủy là sân nhà của Áp Du, đợi cho sau khi đáy nước hoàn toàn tăm tối không nhìn thấy vật gì, hắn vẫn có thể dựa vào khứu giác cùng với biến hóa của dòng nước mà nhận ra vị trí của đối phương, mà mắt của nhân loại đó không nhìn thấy, tất nhiên sẽ thành thịt cá trên thớt.
Nghĩ đến vừa rồi ở trên bờ bị nhân loại này và đồng bạn không nói võ đức lấy nhiều khi ít đánh cho thê thảm như vậy, hiện giờ đến trong Nhược Thủy một chọi một, đúng là có thù báo thù có oán báo oán.
Hả, ánh sáng đã triệt để biến mất rồi, để ta cảm nhận thử xem hắn rốt cuộc ở đâu.
Ơ?
Sao hoàn toàn không cảm giác được sự tồn tại của hắn!
Nó cả kinh, thậm chí còn cho rằng đối phương lên bờ, có điều lập tức lại phủ định loại suy đoán này, dẫu sao nó cũng chú ý toàn bộ hành trình, đối phương thực sự lên bờ làm sao mà qua mắt được nó.
Huống chi Nhược Thủy này vào thì dễ, nhưng muốn đi lên lại không dễ.
Nó bơi khắp nơi tìm kiếm đối phương, nhưng tìm cả một phạm vi lớn, vẫn không tìm thấy một sợi lông, đối phương giống như biến mất vậy.
Vốn đang tràn ngập kích động mà chuẩn bị báo thù, sao ngờ được lại có thay đổi như vậy, không khỏi càng lúc càng bực bội.
Tổ An Ẩn núp ở đáy nước yên lặng nhìn tất cả, vừa rồi hắn đã nhìn thấu ý đồ của đối phương, có điều bóng tối đối với hắn ngược lại thành có lợi, bởi vì hắn có kỹ năng Hắc Ám Ẩn Thân, ở trong bóng tối, cho dù là Địa Tiên cũng không thể nhận thấy sự tồn tại của hắn, huống chi là quái thú này.
Đương nhiên hắn cũng không xuất kích mù quáng, mà kiên nhẫn chờ đợi cơ hội.
Không biết có phải bởi vì Tùy Hầu Châu không, hắn phát hiện lúc này linh giác của mình nhạy bén hơn trước kia rất nhiều, cho dù ở trong bóng tối, cũng có thể cảm giác được chung quanh rõ ràng.
Áp Du bởi vì một mực không tìm thấy hắn mà càng lúc càng nôn nóng, dẫn tới khi bơi dao động dòng nước càng lúc càng rõ ràng.
Khi đối phương đi tới cách hắn không đến một trượng, hắn đột nhiên hành động.
Áp Du cũng nhận thấy không ổn, vội vàng xoay người bỏ chạy, kết quả chung quanh truyền đến một trận hàn khí. Chỉ thấy Tổ An dùng Phi Tuyết Kiếm cắm vào lòng sông, sau đó dùng mũi kiếm làm tâm vòng tròn, một mảng lớn nước sông chung quanh ngưng kết thành băng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, giống như hình thành một cỗ băng phong.
Áp Du thấy đường đi bị đóng băng, đang định xoay người lại liều mạng với hắn, kết quả nó nhìn thấy một ngọn đèn sáng lên.
Mấy lần trước nó đều ăn quả đắng trước ngọn đèn này, trong lòng nó rất hoảng hốt, nữ nhân áo trắng tóc dài đó cũng xuống à? Nhân lúc thân hình của nó bị Trường Tín Cung Đăng ảnh hưởng, Tổ An trực tiếp lấy ra Càn Khôn Quyển nện lên đầu nó, khiến cho nó thất điên bát đảo, không thừa cơ lấy tính mạng của nó, mà dùng Tuyết Hoa Thần Kiếm đóng băng lại rồi mới dùng Hỗn Thiên Lăng trói nó.
Trên bờ Yến Tuyết Ngân cảm thấy động tĩnh của Hỗn Thiên Lăng, vội vàng kéo lên.
Nhìn thấy hắn bắt giữ Áp Du nhanh như vậy, tam nữ lập tức trợn tròn mắt, tên gia hỏa này không khỏi quá lợi hại rồi.
Trả lại Trường Tín Cung Đăng, Phi Tuyết Kiếm, Tùy Hầu Châu cho tam nữ, Tổ An đứng ở trước mặt Áp Du, lấy ra Bạch Liên Chân Hỏa: - Lúc trước dùng binh khí không giết được ngươi, lần này thử uy lực của Bạch Liên Chân Hỏa đi.
Trong mắt Áp Du đầu tiên là lộ ra vẻ khinh miệt, sau đó lại lộ ra vẻ sợ hãi.
Tổ An lập tức vui vẻ: - Không ngờ gia hỏa này còn có tâm nhãn.
Yến Tuyết Ngân nói: - Tu vi cao đến mức này, khẳng định sẽ có linh trí, đương nhiên đó là đối với sinh vật bình thường, quái thú thì không biết được.
- Biết nói không?
Tổ An trực tiếp hỏi.
Quái thú trợn to đôi mắt như chuông đồng, không đáp lại.
Lúc này Vân Gian Nguyệt nói: - Đã không giết được nó, vậy trước không giết nó, nhốt nó lại, để nó phải thừa nhận các loại thống khổ mà lại không được chết, thánh giáo chúng ta còn nhiều hình phạt còn thống khổ hơn cả lăng trì, hay là để ta thử xem.
Nói xong vẻ mặt nóng lòng muốn thử, trong mắt tỏa ra từng trận quang mang kỳ lạ.
Áp Du lườm nàng, nữ nhân này đúng là tâm địa độc ác.
Tổ An mỉm cười: - Ta cũng biết một số hình phạt đối phó với loại vĩnh sinh, ví dụ như nhốt vào quan tài bê tông rồi ném xuống biển, khiến nó vĩnh viễn bị giam cầm trong bóng tối, hoặc là trấn áp ở miệng núi lửa, không ngừng bị nham thạch nóng chảy đốt cho tử vong rồi lại phục sinh, cứ lặp đi lặp lại như vậy, còn có...
Kiếp trước xem nhiều điện ảnh dị năng như vậy, những biện pháp này quả thật là hạ bút thành văn.
Vân Gian Nguyệt càng nghe càng cao hứng, cảm thấy biện pháp của nàng là thống khổ trên thân thể, nhưng biện pháp của Tổ An càng tru tâm hơn, hai bên còn bắt đầu trao đổi các loại tâm đắc "khổ hình".
