Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2606: Đột nhiên có mưa




Chỉ thấy Yến Tuyết Ngân tay nắm kiếm quyết, Phi Tuyết Kiếm giống như sao băng, lướt qua người Phong Hi, lưu lại từng đạo hàn mang.

Mới đầu Phong Hi ỷ vào mình da dày thịt béo, không nhìn phi kiếm của đối phương.

Loại kiếm này, không công phá được phòng ngự của nó.

Bất quá Yến Tuyết Ngân là nhân vật nào, nhìn mấy đồng bạn xuất thủ, lập tức minh bạch phòng ngự của nó cao không hợp thói thường, đương nhiên sẽ không tiến công thân thể, mà chuyên chọn ánh mắt nó ra tay.

Nó phòng ngự mạnh hơn, cũng không thể luyện ánh mắt kiên cố chứ?

Phong Hi quả nhiên hoảng, không ngừng tránh né, đáng tiếc kiếm pháp của Yến Tuyết Ngân quá sắc bén, để nó không có cơ hội phản kích, làm nó tức giận đến ngao ngao kêu gọi.

Lúc này mấy người còn lại cũng đã tỉnh táo, Vân Gian Nguyệt trực tiếp kích hoạt Trường Tín Cung Đăng, chỗ ánh đèn chiếu tới, thân hình Phong Hi vốn nhanh nhẹn bị ảnh hưởng nhất định.

Mắt thấy tránh không khỏi Phi Tuyết Kiếm của Yến Tuyết Ngân, nó dứt khoát nhắm mắt lại, trực tiếp ngạnh kháng.

Một kiếm kia đâm trúng mí mắt nó, tuy đâm ra vết máu, nhưng rõ ràng không có làm bị thương ánh mắt.

Không nghĩ tới mí mắt của gia hỏa này cũng dày như vậy.

Tổ An lấy ra Cửu Đỉnh, thừa dịp nó nhìn không thấy, dùng Bạch Liên Chân Hỏa bao phủ qua.

Gia hỏa này kháng vật lý cao, như vậy ta dùng nguyên tố công kích.

Quả nhiên, Phong Hi bị Bạch Liên Chân Hỏa vây quanh, thiêu đến ngao ngao thét lên, ngay sau đó toàn thân nó lắc một cái, vô số cương châm mang lửa ùn ùn bắn ra.

Mọi người thấy rõ ràng, kia đâu phải cương châm gì, mà là lông trên người Phong Hi, phía trên còn dính Bạch Liên Chân Hỏa, uy lực càng tăng lên gấp bội.

Tổ An không ngừng tránh né, những cương châm kia bắn trúng cây cối, trực tiếp xuyên thấu qua, hỏa diễm làm những cây cối kia bốc cháy, rất nhanh phụ cận đã hình thành một biển lửa.

Phong Hi gào gào la hét, thừa cơ hốt hoảng trốn vào rừng sâu.

Toàn bộ thân thể phảng phất như quả cầu lửa, bất quá hỏa thế đã nhỏ đi không ít, dù sao thân thể nó có một lớp cáu bẩn rất dày, vừa rồi thừa dịp lông bắn ra, mang đi rất nhiều hỏa diễm.

Tổ An lo lắng đốt cháy Tang Lâm, vội vàng thu Bạch Liên Chân Hỏa lại.

Bất quá vừa rồi cương châm bay loạn đã đốt rừng cây thành biển lửa.

Mấy người vội vàng dập lửa, nhưng Bạch Liên Chân Hỏa đâu dễ dập như vậy, huống chi vừa rồi Phong Hi bắn lông ra thật quá nhiều, dẫn đến rất nhiều điểm bốc cháy, mấy người vừa dập tắt một chỗ, lại có chỗ khác bốc cháy càng nhiều.

Vân Gian Nguyệt nói: - Theo ta thấy không bằng mặc kệ, đốt sạch Tang Lâm cũng tốt, vừa vặn thừa cơ thiêu chết Phong Hi, bớt rất nhiều thời gian.

Yến Tuyết Ngân cau mày nói: - Không ổn, cử động này làm đất trời oán giận, sẽ gánh lấy nhân quả.

Vân Gian Nguyệt hừ một tiếng: - Đừng có giả nhân giả nghĩa, Thánh Giáo chúng ta từ trước đến nay chính là làm như vậy, không phải vẫn sống rất tốt sao?

Tổ An thì nói: - Mảnh Tang Lâm này thực có chút cổ quái, ngươi quên trước đó Nhược Thủy sao, thật phóng hỏa đốt rừng, không nói chúng ta có thể bị hỏa thiêu đến hay không, vạn nhất Tang Lâm có ý chí, thật chọc giận nó, chỉ sợ cũng phiền phức.

- Ngươi đó, mỗi lần đều sẽ nói chuyện giúp Băng Thạch Nữ, đến cùng là ta biết ngươi trước, hay là nàng, luôn cảm thấy hai ngươi có một chân.

Vân Gian Nguyệt không cam lòng nói.

- Yêu nữ ngươi nói vớ nói vẩn cái gì đó!

Hai gò má Yến Tuyết Ngân đỏ rực, chột dạ không dám nhìn về phía Tổ An.

Ngọc Yên La vội vàng khuyên nhủ: - Trước dập lửa đi, bằng không sẽ triệt để lan tràn.

Đúng lúc này, bỗng nhiên trong rừng cây nổi lên hơi nước, sau đó xung quanh đổ mưa, ngọn lửa nhất thời dập tắt.

- Sao lại đột nhiên có mưa?

Mấy người tập hợp với nhau, đều cảm thấy may mắn.

Ngọn lửa dập tắt, mưa kia cũng ngừng.

- Mưa bình thường làm sao có thể giội tắt Bạch Liên Chân Hỏa.

Tổ An nghi hoặc, tuy Bạch Liên Chân Hỏa đã bị hắn thu hồi lại, nhưng những ngọn lửa lẻ tẻ kia không phải nước bình thường có thể giội tắt.

Yến Tuyết Ngân nhìn lên trời, thần sắc nghi ngờ nói: - Vừa rồi mưa kia tựa hồ không phải từ trên trời rơi xuống, mà giống như...

- Giống như rừng rậm này tự mình hình thành.

Vẻ mặt của Vân Gian Nguyệt cũng nghiêm túc.

- Tiểu An Tử, chỉ sợ thật để ngươi nói trúng, Tang Lâm cũng sinh ra ý chí của mình rồi.

Tổ An nuốt nước miếng: - Sẽ không tà môn như thế chứ.

Lúc này sắc mặt Ngọc Yên La biến hóa: - Các ngươi nói có thể giống Áp Du và Nhược Thủy trước đó, Phong Hi và Tang Lâm cũng là một thể hay không?

- Hẳn không phải, bằng không vừa rồi Phong Hi sẽ không ngộ thương Tang Lâm.

Yến Tuyết Ngân phân tích.

- Trước mắt nó không có ác ý với chúng ta, chỉ cần không chọc tới nó là được.

Mấy người nhất trí đồng ý phán đoán này, dù sao mục tiêu bọn họ muốn đối phó chỉ là Phong Hi mà thôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.