- Tìm như vậy cũng không phải biện pháp.
Vân Gian Nguyệt nhìn đầm lầy khí độc lượn lờ, căn bản không nhìn thấy bờ, bỗng nhiên trong lòng hơi động.
- Vừa rồi ngư dân kia là người bình thường, vì sao không bị khí độc ảnh hưởng?
- Quả thật có chút kỳ quái, những hung thú kia nói còn nghe được, nhưng thổ dân bình thường cũng không có việc gì.
Yến Tuyết Ngân kỳ quái.
- Có phải cái gọi là khí độc này vốn không có độc, chúng ta bị Tang Thụ lừa gạt hay không?
Tổ An hỏi dò.
Yến Tuyết Ngân lắc đầu: - Mới vừa tiến vào đầm lầy, ta liền gỡ lá dâu thử qua, những sương mù này xác thực có độc.
Vân Gian Nguyệt hơi kinh ngạc: - Được a Băng Thạch Nữ, còn tưởng ngươi ngây thơ, không nghĩ tới còn cẩn thận như vậy.
- Bằng không đã sớm bị yêu nữ ngươi hại chết.
Yến Tuyết Ngân mặt không thay đổi đáp lại.
Tiếp xuống mấy người bắt đầu thảo luận, vì sao ngư dân kia phản ứng lớn như vậy, nghe ngữ khí của hắn, tựa hồ rất tôn trọng Tu Xà.
Bất quá đại xà hung tàn như vậy, vì sao ngư dân lại có thái độ như thế.
Mấy người thảo luận nửa ngày, đều không thể có giải thích hợp lý, lúc này trong lòng Ngọc Yên La hơi động, bỗng nhiên mở miệng nói: - Tựa hồ ta cảm nhận được một thanh âm kêu gọi.
- Ai kêu gọi?
Mấy người giật mình.
- Tựa hồ là Tu Xà kia, cảm giác rất giống thời điểm vừa rồi nhìn thấy nó.
Ngọc Yên La đáp.
Tổ An lo lắng hỏi: - Thiện ý hay ác ý?
Ngọc Yên La lắc đầu: - Không phân biệt được, không nhìn thấy tâm tình của nó.
- Cẩn thận là bẫy rập.
Vân Gian Nguyệt cảnh giác nói.
Ngọc Yên La do dự một chút, cuối cùng nói: - Nó đã kêu gọi ta, hiển nhiên có lời muốn nói với ta, đều là Xà tộc, ta nguyện ý đi thử một lần.
Tổ An cũng nói: - Bây giờ chúng ta không có phương pháp khác, có thể thử một lần, cẩn thận là được.
Vân Gian Nguyệt và Yến Tuyết Ngân suy nghĩ một chút, cũng không có dị nghị, rất nhanh đoàn người theo Ngọc Yên La đi vào trung tâm Động Đình Chiểu Trạch.
- Tu Xà kia đến cùng ở nơi nào?
Mấy người cảnh giác đánh giá bốn phía, đáng tiếc thủy chung không cách nào phát hiện Tu Xà.
- Ta có thể cảm nhận được kêu gọi càng ngày càng gần, tựa hồ ở hướng kia.
Ngọc Yên La nhắm mắt cảm thụ, tay chỉ một phương hướng.
Mấy người theo ngón tay nàng chỉ trông qua, phát hiện là ngọn núi lớn trước đó nhìn thấy.
Lúc này mới phát hiện ngọn núi ở trung ương đầm lầy, xanh um tươi tốt, liên miên bất tuyệt.
- Ngọn núi này thật kỳ quái, tựa hồ có cảm giác là long mạch, lại không phải long mạch chân chính.
Tổ An học Tích Thiên Tủy Xiển Vi, bây giờ đã khá lý giải sơn mạch phong thủy.
Hắn nhìn ra ngọn núi này đã có khí thế long mạch, đáng tiếc lại có chút giống thật mà là giả.
- Các ngươi nói sơn mạch này uốn lượn hẹp dài, có phải rất giống một con rắn không?
Bỗng nhiên Yến Tuyết Ngân nói.
- Chẳng lẽ núi này là Tu Xà ngụy trang?
Vân Gian Nguyệt sợ hãi cả kinh.
Tổ An lắc đầu: - Đây đúng là sơn mạch, tuy mặt ngoài xanh um tươi tốt, nhưng cách gần nhìn, cả ngọn núi lại có tử ý nồng đậm, hẳn không phải Tu Xà ngụy trang.
Yến Tuyết Ngân và Vân Gian Nguyệt cũng dùng thần niệm cảm ứng, xác thực chỉ là một ngọn núi, lúc này mới yên lòng.
Ngọc Yên La lần nữa nghe được kêu gọi, nhìn mấy người nói: - Kêu gọi từ trên núi truyền đến, tựa hồ bảo ta lên núi.
- Cẩn thận chút.
Tổ An vội vàng nhắc nhở.
Ngọc Yên La mỉm cười nói: - Yên tâm, nó thật muốn hại ta sẽ không phiền phức như thế, hơn nữa hiện tại ta đã có thể cảm giác được, nó không có ác với ta ý.
Nàng dù sao cũng là tộc trưởng Xà tộc, mấy người tin tưởng nàng phán đoán, theo nàng bỏ thuyền lên bờ.
Rất nhanh phát hiện, phía trước lại có một đường mòn giống như ruột dê.
- Nhìn bộ dáng tựa hồ thường xuyên có người đi ở chỗ này.
Vân Gian Nguyệt trầm giọng nói, dã ngoại chính thức, là không thể hình thành đường mòn như vậy.
- Có khả năng là địa phương mà những ngư dân kia thường đi.
Yến Tuyết Ngân phán đoán.
Vốn muốn tìm người hỏi một chút, đáng tiếc một người cũng không thấy.
Ngọc Yên La men theo lời kêu gọi lên núi, mấy người còn lại đi theo hắn, một đường đi tới miếu thờ ở trên đỉnh núi.
- Ba Xà Miếu?
Nhìn chữ trên cửa miếu, mấy người lập tức nhớ tới danh từ vừa rồi ngư dân kia nói, mà không phải Tu Xà.
- Nhìn nơi này hương hỏa vẫn rất tràn đầy.
Yến Tuyết Ngân âm thầm điều tra, mặc dù không thấy người, nhưng nơi này sáng sủa sạch sẽ, hết thảy đều bảo trì rất sạch sẽ, đại đỉnh trước miếu còn đốt các loại nhang đèn, trong không khí tràn ngập mùi nhang, hoàn toàn khác Nhị Phụ Miếu trước đó.
Ngọc Yên La vào miếu, nhìn chính giữa thờ phụng một pho tượng rắn đen to lớn, đương nhiên đó là phiên bản thu nhỏ của Tu Xà mà trước đó nhìn thấy.
Bất quá thu nhỏ nữa cũng chiếm gần một nửa không gian, xoay quanh ở nơi đó, đối với người vào miếu, nó có cảm giác áp bách cực mạnh.
