- Mau nhìn, phía trước có khói bếp, tựa hồ có người ở, chúng ta đi hỏi một chút xem.
Bỗng nhiên Tổ An thấy sơn cốc xa xa có khói nhẹ dâng lên, loại này hiển nhiên không phải núi lửa tạo thành, mà giống như dã ngoại nướng đồ.
- Lần này chúng ta chú ý một chút, mới đầu không nên cho thấy chúng ta là đi tìm Tạc Xỉ phiền phức, miễn cho nó lại là đồ đằng của dân bản xứ, gây nên dân bản xứ cừu thị.
Vân Gian Nguyệt nhắc nhở.
Mấy người nghĩ đến tao ngộ trước đó ở Động Đình Chiểu Trạch, rất tán thành gật đầu.
Tiến đến chỗ khói bếp, dần dần nghe được mùi thịt nướng, mấy người nhất thời hơi đói, sau khi tiến vào Bất Tri chi địa, bọn họ còn chưa ăn gì.
Tuy tu vi đến cấp độ như bọn họ, ích cốc đã là thao tác cơ bản, một đoạn thời gian không ăn cũng không có ảnh hưởng gì.
Nhưng bọn hắn dù sao còn không có thành Tiên, vẫn là thân thể máu thịt, ăn uống là không cách nào tiêu trừ.
- Đợi lát nữa mua chút thịt mà ăn.
Trong bụng Vân Gian Nguyệt không nhịn được kêu ùng ục ục.
Yến Tuyết Ngân lại hơi nhíu mày: - Bất quá sao mùi thịt kỳ quái như thế?
- Quả thật có chút kỳ quái, trước kia chưa từng ngửi qua.
Vân Gian Nguyệt nói.
- Bất quá ở Bất Tri chi địa, bên trong khắp nơi là sinh vật trước kia chúng ta chưa thấy qua, nói không chừng lần này còn có thể ăn được thịt mà người khác cả đời không có cơ hội ăn.
Yến Tuyết Ngân nghĩ cũng phải, trong lòng nhất thời tràn ngập chờ mong.
Rất nhanh mấy người nhìn thấy bóng người phía trước, mấy người y phục rách rưới đưa lưng về phía bọn họ, vây quanh một đống lửa trại, trên lửa trại treo một cái bắp đùi nướng, đang xì xì xì bốc khói.
Mấy người vốn tràn đầy phấn khởi muốn lên trước, nhìn thấy một màn này thần sắc nhất thời cứng đờ.
Thanh âm của Ngọc Yên La có chút run run: - Cái kia... sao giống đùi người như vậy?
- Cái kia đúng là đùi người!
Sắc mặt Vân Gian Nguyệt tái xanh.
Ngọc Yên La và Yến Tuyết Ngân nhịn không được nữa, khom lưng nôn mửa.
Động tĩnh bên này rất nhanh hấp dẫn mấy người kia chú ý, bọn họ xoay người lại nhìn qua.
Lúc này đám người Tổ An mới nhìn rõ, kia đâu phải là người, mặc dù là thân người, nhưng đầu lại là dã thú, đặc biệt là trong miệng dài hai hàm răng như dùi đục.
Bọn họ nhìn thấy mấy người, trong mắt nhất thời sáng lên, đó là ánh sáng nhìn thánh mỹ thực. Bọn họ cầm lấy Lang Nha Bổng bên người, phát ra thanh âm quái khiếu, nhanh chóng xông lại.
Mấy người đương nhiên sẽ không khách khí, hơn nữa nhìn thấy một màn vừa rồi, ra tay không chút lưu tình, rất nhanh liền giải quyết.
Vốn hấy bọn họ tựa hồ cũng coi như chủng tộc có trí tuệ, còn muốn từ trong miệng khảo tra chút tình báo, đáng tiếc bọn họ chỉ biết vài âm tiết đơn giản, mấy người căn bản nghe không hiểu ý tứ, đành phải đưa bọn chúng lên đường.
Đi tới bên cạnh đống lửa, nhìn thấy một thi thể nam tử, ngay cả Vân Gian Nguyệt cũng không nhịn được nôn mửa.
Tổ An đào một cái hố, chôn cất thi thể, nghĩ thầm thời đại Thượng Cổ, khắp nơi đều là hung vật như vậy, hoàn cảnh sinh tồn của nhân loại rất ác liệt.
Tiếp xuống mấy người tìm kiếm ở trong Thọ Hoa chi dã, phát hiện quái vật như thế còn rất nhiều.
Thậm chí bọn chúng kết thành doanh trại, một số quái vật trưởng thành ở nơi đó vây quanh lửa trại nhảy vũ đạo quỷ dị, trong miệng phát ra thanh âm khó nói lên lời.
Còn có một số quái vật tiểu hài tử, ở nơi đó truy đuổi chơi đùa.
Thậm chí còn chứng kiến hai quái vật một đực một cái vai sóng vai ngồi ở dưới cây hoa tiền nguyệt hạ, hiển nhiên là đang nói chuyện yêu đương.
Nếu không phải trước đó nhìn thấy bọn họ nướng đùi người, sẽ cảm thấy đây là một bộ lạc nguyên thủy hoà thuận vui vẻ.
- Bọn gia hỏa này thật biết tiêu dao.
Vân Gian Nguyệt hừ lạnh, trực tiếp lấy ra Trường Tín Cung Đăng, nhẹ nhàng thổi, ngọn lửa nhất thời hóa thành hỏa diễm ngập trời bao phủ qua.
Yến Tuyết Ngân mặt không biểu tình, không có phản đối cách làm của nàng.
Chỉ có Ngọc Yên La nhíu mày, trên người nàng có huyết mạch Xà tộc, từ trình độ nào đó cũng bị nhân loại coi là dị loại, bất quá nghĩ đến những quái vật này ăn người, cuối cùng nàng không nói gì.
Rất nhanh thôn trang hóa thành biển lửa, những quái vật kia kêu thảm chạy loạn khắp nơi.
Có quái vật phát hiện đám người Tổ An, kêu gào cầm vũ khí xông lại, đáng tiếc làm sao tiếp cận được, rất nhanh đã bị Trường Tín Cung Đăng đốt thành than cốc.
Đúng lúc này, sâu trong thôn làng truyền ra tiếng nộ hống kinh thiên, một thân hình khổng lồ tựa hồ đánh vỡ ngọn núi lao ra.
Mấy người thấy rõ hình dạng của nó, là những quái vật kia phóng đại gấp mấy chục lần, mặt mũi hung dữ, hàm răng to lớn, hơn nữa còn có bốn cái răng nanh.
Hắn một tay cầm thuẫn, một tay cầm Lang Nha Bổng to lớn.
Nhìn biển lửa trong thôn, nó kêu gào lao ra, lấy thuẫn chặn trước người, cứ thế hất hỏa diễm của Trường Tín Cung Đăng trở về!
