May mắn trước đó Tổ An nỗ lực khống chế, hạ xuống không ít khoảng cách, lúc này cách mặt đất đã không tính quá xa.
Nhưng dù như vậy, lúc ngã xuống lực đạo cũng không nhẹ.
Tổ An cắn răng, trực tiếp xoay người để cho mình ở dưới làm đệm thịt, ôm ba nữ vào trong ngực, hung hăng nện trên mặt đất.
Phanh… trên mặt đất xuất hiện một hố lớn hình người.
Tổ An chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng lệch vị, phun ra một ngụm máu tươi.
Ba nữ vội vàng đứng dậy, có đối phương làm đệm thịt, tuy các nàng cũng chịu không ít trùng kích, nhưng lấy tu vi của mình hoàn toàn có thể nhịn được.
Mấy người vừa xem xét thương thế của hắn, vừa bối rối trách cứ: - Sao ngươi ngốc như vậy, bằng vào công lực của chúng ta, coi như ngã xuống cũng không chết .
Thậm chí thanh âm của Ngọc Yên La có chút nghẹn ngào, không ngừng lấy khăn tay lau máu tươi ở khóe miệng cho hắn.
Tổ An khó khăn nhếch miệng: - Các ngươi từng cái tập hợp linh khí của trời đất thai nghén mà sinh, nếu ngã hư, hoặc thiếu cánh tay thiếu chân, kia là tiếc nuối của cả giới.
Lúc này đừng nói Yến Tuyết Ngân, ngay cả Vân Gian Nguyệt cũng không chịu đựng nổi, khuôn mặt nóng lên mắng: - Ngươi cái tên này, đến lúc nào rồi, còn ở đó hoa ngôn xảo ngữ lừa gạt cô nương!
- Ngươi trước đừng nói chuyện!
Yến Tuyết Ngân vừa thẹn vừa giận, vội vàng vận công trị thương thay hắn.
Đồng thời trong lòng âm thầm thở dài, khó trách bên người hắn nhiều hồng nhan tri kỷ như vậy.
Trên đời này có bao nhiêu thiếu nữ có thể cự tuyệt một nam nhân vì cứu mình mà liều mạng.
Tổ An cười cười: - Yên tâm, ta da dày thịt béo, không chết được.
Thần sắc của Ngọc Yên La vừa bất đắc dĩ vừa đau lòng, đang muốn nói gì, bỗng nhiên biến sắc: - Tựa hồ Hi Hòa lại tới.
Trong bụi mù, loáng thoáng nhìn thấy Hi Hòa đang lái hoàng kim chiến xa biến hình, tựa hồ tìm kiếm cái gì, nhìn thấy mấy người bọn họ, hai mắt nhất thời tỏa sáng.
Trong lòng Tổ An cảm giác nặng nề, nếu lại rơi xuống trong tay nữ nhân này, vậy thì nguy hiểm.
Đặc biệt là mười Kim Ô kia ở bên cạnh, mình chưa hẳn giữ được an nguy của ba nữ.
Đúng lúc này, bỗng nhiên lại có mười cỗ khí tức cường đại chạy tới, hắn sững sờ, tựa hồ khí tức này không phải của Kim Ô.
- Mẫu hậu, Linh Sơn Thập Vu đến, chúng ta đi mau!
Lúc này mấy Kim Ô bay đến bên người Hi Hòa, từng cái lông vũ lộn xộn thưa thớt, toàn thân máu tươi, hiển nhiên vừa rồi nổ tung bị thương không nhẹ.
Hi Hòa có chút không bỏ liếc nhìn Tổ An, cuối cùng vẫn lo lắng an nguy của mấy nhi tử, lái xe mang bọn chúng vội vàng rời đi.
Thấy nàng rời đi, đám người Tổ An buông lỏng một hơi, hắn vội vàng vận chuyển Hồng Mông Nguyên Thủy Kinh trị thương.
Đúng lúc này, mấy nhân ảnh nhanh chóng tiếp cận: - Nữ Bạt ở chỗ này!
Loáng thoáng nhìn thấy một người phất phất ống tay áo, bụi mù đầy trời bị hút vào trong tay áo của hắn, tầm nhìn đề cao trên diện rộng.
Chỉ thấy mấy Vu sư ăn mặc quái dị vây quanh ở cách đó không xa, loáng thoáng nhìn thấy một thi thể rách nát.
Kia hiển nhiên cũng là thi thể của Nữ Bạt.
Bây giờ tựa hồ chỉ còn lại cái đầu, thân thể không biết đi nơi nào.
Tổ An không thể không cảm thán tu vi của Nữ Bạt kinh người, vừa rồi uy lực còn lớn hơn boom hạt nhân, kết quả còn lưu lại cái đầu?
Người cầm đầu kia thở dài: - Nữ Bạt, sao ngươi phải khổ như vậy chứ.
Nữ Bạt không có trả lời, đã chết.
Chỉ là mắt trợn tròn, tựa hồ tràn ngập không cam lòng và phẫn nộ.
Mấy người thở dài, sau đó trong miệng ngâm tụng âm tiết ly kỳ cổ quái, giống như tế văn, lúc này sắc mặt của Nữ Bạt mới chậm rãi nhu hòa, cuối cùng nhắm mắt lại.
Thấy cảnh này, đám người Tổ An cảm thấy thần kỳ, đây là kinh văn siêu độ sao?
Lúc này mấy Vu sư kia cũng chú ý tới tình hình bên này, nhanh chóng vây quanh bọn hắn lại, ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm mấy người.
Lúc này Tổ An mới nhìn rõ bộ dáng của bọn họ, nói bọn họ là người, quả thật có chút miễn cưỡng.
Bởi vì tướng mạo của bọn hắn đều quái dị, lại thêm trên mặt vẽ thuốc màu đủ mọi màu sắc, có thì trên mặt mang theo mặt nạ dữ tợn, có người còn mang dây chuyền bằng xương thú to lớn, nhìn cực kỳ dọa người.
- Bọn họ là người bên Kim Ô, giết bọn hắn báo thù cho Nữ Bạt!
Một người lòng đầy căm phẫn nói.
Trong lòng Tổ An hơi động, xem ra mấy Vu sư này và Nữ Bạt là một phe, cùng Hi Hòa ở vào trận doanh đối địch.
Nên vội vàng giải thích: - Vị tiền bối này hiểu lầm, chúng ta và những Kim Ô kia không phải một đám, hoàn toàn ngược lại, chúng ta và bọn họ còn có thù.
- Nói vớ nói vẩn.
Người kia hừ lạnh nói.
- Vừa rồi ta rõ ràng trông thấy, các ngươi ngồi ở trong hoàng kim chiến xa của Hi Hòa, không phải một đám thì là cái gì!
- Đó là bởi vì chúng ta bị nàng bắt.
Tổ An nhanh chóng nói.
