Nàng nghĩ thầm gia hỏa này thật là sắc phôi, bên người ngay cả vật triệu hoán cũng là giai nhân tuyệt sắc, ai, ta cũng cảm thấy áp lực thay đồ đệ ngốc kia.
Ngọc Yên La và Tổ An quan hệ càng thân cận, tự nhiên không hề kinh ngạc, chỉ hiếu kỳ vì sao đột nhiên triệu hoán đối phương ra.
Tổ An cũng không giải thích, mà nhìn chằm chằm Muội Hỉ.
Mới đầu ánh mắt Muội Hỉ còn có chút mờ mịt, bất quá khi nàng thấy rõ tình hình xung quanh, vô ý thức nghiêng đầu, biểu lộ hơi nghi hoặc, tựa hồ nhớ lại cái gì.
Sau đó cũng không nói chuyện với Tổ An, mà đi về một phương hướng.
- Theo sau!
Tổ An nhìn ba nữ vẫy tay, lặng lẽ theo ở phía sau.
Mới đầu tốc độ hành tẩu của Muội Hỉ khá chậm, bất quá về sau cước bộ càng lúc càng nhanh, nhảy vọt xuyên toa ở giữa rừng núi, như một con báo cái mỹ lệ.
May mắn đám người Tổ An đã khôi phục không ít, nên không đến mức bị bỏ lại.
Cứ như vậy mọi người ở trong núi quanh co xuyên toa, bỗng nhiên phía trước sáng sủa, xuất hiện một sơn cốc chim hót hoa nở.
Mấy người âm thầm sợ hãi thán phục, thiên địa nguyên khí nơi này đã sắp bằng loại cảm giác trước khi con đường thiên nhân đoạn tuyệt.
Lúc này phía trước truyền đến âm thanh kỳ quái, hơi chói tai, nhưng lại không tính bén nhọn khó chịu, thậm chí còn ẩn ẩn có âm luật.
- Đây là?
Vân Gian Nguyệt luôn cảm thấy thanh âm này quen tai, thế nhưng trong lúc nhất thời nhớ không nổi cái này đến cùng là thanh âm gì.
Ngọc Yên La và Yến Tuyết Ngân cũng có nghi hoặc như vậy, biểu lộ khổ não không thôi.
- Đây là thanh âm tơ lụa bị xé.
Tổ An nói xong, nhìn phương hướng Muội Hỉ, nghĩ thầm chẳng lẽ thật như ta suy đoán.
Rất nhanh Muội Hỉ đi tới trong cốc, phía trước xuất hiện một đài cao, khắp nơi treo từng dải lụa năm màu, phảng phất như tiến một tiệm nhuộm vải.
Mà chính giữa đang có một bóng hình xinh đẹp, lấy tu vi của mấy người, rất nhanh nhìn rõ ràng đối phương đang làm gì.
Lúc này nàng đang kéo từng dải lụa bên người, thả ở bên tai, nghe tiếng xé rách, trên mặt lộ ra thần sắc vui vẻ.
Dưới mặt đất đã có rất nhiều vải vóc bị xé, ba nữ Yến Vân Ngọc nghĩ thầm nữ nhân này điên sao, ở chỗ này xé vải chơi?
Não bình thường ai sẽ làm ra loại chuyện này?
Bất quá bỗng nhiên toàn thân các nàng cứng đờ, sau đó khí lạnh bốc lên chảy khắp toàn thân, bởi vì lúc này các nàng đã thấy rõ khuôn mặt của nữ tử kia.
Vậy mà giống Muội Hỉ như đúc!
Ăn mặc dã tính, bộ ngực ngạo nghễ, vòng eo nhìn là biết không phải nữ tử yếu đuối vô lực, ngược lại tràn ngập năng lượng, phối hợp bờ mông vểnh lên, đôi chân dài thẳng tắp, cả người tản ra sức sống mạnh mẽ.
Hết lần này tới lần khác tướng mạo của nàng lại không thô kệch, ngược lại cực đẹp, trong tư thế hiên ngang có một loại mềm mại đáng yêu.
Đám người Ngọc Yên La chấn kinh là vì nữ tử mỹ lệ này giống Muội Hỉ mà Tổ An triệu hoán ra như đúc!
Tầm mắt mấy người không ngừng đảo qua nữ tử kia và Muội Hỉ, rốt cục phát hiện có cái gì không giống.
Ánh mắt Muội Hỉ ngốc trệ mê mang, mà ánh mắt nữ tử kia cực kỳ linh động, thậm chí có mấy phần... yêu dã.
Lúc này nữ tử kia cũng phát hiện mấy người, cười lạnh nói: - Người nào to gan dám quấy rầy nhã hứng của ta?
Thanh âm có chút kiều mị, lại có khí chất lão luyện, rất phù hợp ngoại hình và khí chất của nàng.
- Nhã hứng?
Thần sắc đám người Ngọc Yên La cổ quái, xé tơ lụa? Cái quái gở gì?
Cho dù nhà giàu như Ngọc Yên La, nhìn thấy trên đất chất đầy vải hỏng, cũng không nhịn được cau mày, thật quá lãng phí.
Lúc này nữ tử kia vung tay, tơ lụa xung quanh ào ào bay lên, tránh cho ngăn trở tầm mắt của nàng.
Nàng đang định nói gì, chợt thấy Muội Hỉ, không khỏi ngây người.
Tổ An thấy thế âm thầm hô hỏng bét, vội vàng thu hồi Muội Hỉ.
Bất quá nữ tử kia đã thấy, lông mày không khỏi nhướn lên: - Lớn mật, lại dám chế tác dạng khôi lỗ này! Ngươi đến cùng là Vu tộc hay Quỷ tộc?
Tổ An sững sờ, nghĩ thầm chẳng lẽ hai tộc này có thủ đoạn chế tác loại khôi lỗ kia?
Có điều hắn đã không kịp suy nghĩ, vô số tơ lụa đánh tới hắn.
Ba nữ Yến Tuyết Ngân giật mình, đối phương xinh đẹp như vậy, kết quả vừa bày ra khí thế, vậy mà đã đạt đến Địa Tiên!
Hiện tại Địa Tiên không bằng chó sao?
Đương nhiên các nàng cũng rõ ràng ở Bất Tri chi địa cổ quái này, ngay cả thần tiên trên trời cũng xuất hiện, Địa Tiên xác thực không đáng ngạc nhiên.
Tổ An vội vàng né tránh, nhưng những tơ lụa kia như có mắt, sớm phong kín tất cả góc độ né tránh, cơ hồ nháy mắt, đã tầng tầng quấn quanh hắn, như một hình chữ đại ( 大) treo trên không trung.
- A Tổ!
Ba nữ kinh hãi, vội vàng tiến lên cứu giúp.
Bỗng nhiên trên người Tổ An bốc lên ánh lửa, đốt những tơ lụa kia cháy thành tro tàn, sau đó từ bên trong tránh ra.
