Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2661: Chỉ hươu bảo ngựa




Hắn đang muốn phát tác, bỗng nhiên trong lòng hơi động, Y Duẫn?

- Y Duẫn còn ở thế giới này?

Hắn nhịn không được hỏi.

- Ta cũng không biết, nếu ta có thể tìm được hắn, còn cần ngươi giúp đỡ sao?

Nữ tử kia phất tay, hạ lệnh trục khách.

- Điều kiện đã nói cho ngươi, làm được hay không là sự tình của ngươi.

Nói xong liền chuyên chú nghiên cứu Muội Hỉ, giống như đụng vào thân thể của mình, thần sắc có chút kích động, ngay cả tay cũng hơi run lên.

Lúc này Vân Gian Nguyệt lặng lẽ nói với Tổ An: - Tiểu An Tử, nữ nhân này không có thực thể, mà ở trạng thái linh hồn, nói không chừng là linh hồn thiếu thốn của vật triệu hoán kia.

Trong lòng Tổ An hơi động, nữ tử này là linh hồn thể?

Khó trách nàng và Muội Hỉ gặp mặt, lại không xuất hiện bất thường gì, bởi vì hai nàng vốn là một, một cái thân thể, một cái linh hồn!

Trước đó nhất cử nhất động của nữ nhân này quá thật, để hắn hoàn toàn nhìn không ra.

Bất quá tiếp xúc gần gũi, thì không cách nào giấu diếm được ánh mắt của Đại Tông Sư.

Tổ An nhất thời lộ ra thần sắc hưng phấn, vốn rất hiếu kì linh hồn của những Nữ Võ Thần như Đát Kỷ, Muội Hỉ… đi nơi nào, một mực suy nghĩ làm sao mới có thể bù đắp linh hồn, nhưng hoàn toàn không có cửa để vào.

Bây giờ rốt cục có cơ hội bù đắp linh hồn cho Muội Hỉ!

Đáng tiếc Muội Hỉ đã chặt đứt liên hệ với mình, bù đắp cũng không có quan hệ gì với ta.

Nghĩ tới đây, lòng hắn không khỏi nhỏ máu, thật sự là quá đau.

- Tiếp xuống làm sao bây giờ, có cần chúng ta liên thủ bắt giữ nàng không?

Tuy trước đó Vân Gian Nguyệt cười trên nỗi đau của người khác, nhưng ăn thua thiệt lớn như vậy, lại nén giận không làm gì thì không phải tính tình của nàng.

Bây giờ nàng đã coi Tổ An là người mình, đương nhiên cảm động lây.

Yến Tuyết Ngân hơi do dự, bởi vì như vậy, mình trúng Tình Kiên Hơn Kim sẽ vĩnh viễn không có cơ hội giải.

Bất quá bây giờ giải hay không giải tựa hồ đã không có liên quan quá nhiều.

Dù sao sau này ta sẽ về Bạch Ngọc Kinh, cả đời không gặp hắn nữa là được...

Tổ An trầm ngâm nửa ngày, khẽ lắc đầu: - Tu vi của đối phương quá cao, hơn nữa coi như chế phục cũng không cách nào để nàng nghe lệnh giải khế ước cho chúng ta.

- Chúng ta?

Ngọc Yên La giật mình, nghĩ thầm chẳng lẽ trong đoàn người còn có ai trúng nguyền rủa asao Nhìn thấy ánh mắt muốn giết người của Yến Tuyết Ngân, Tổ An vội vàng cười ha hả che giấu đi: - Chúng ta đi tìm Y Duẫn đi.

- Y Duẫn là ai, chúng ta còn không biết, đi nơi nào tìm?

Ngọc Yên La quả nhiên bị di chuyển lực chú ý.

- Ta ngược lại biết một số sự tình về Y Duẫn...

Mọi người vừa rời sơn cốc, Tổ An vừa kể sự tình Y Duẫn mà mình biết.

- Muội Hỉ là mạt đại hoàng hậu của Hạ vương triều, Y Duẫn là khai quốc công thần lớn nhất của Thương triều thay thế Hạ triều...

Sau khi kể xong, Tổ An nói: - Đáng tiếc ta cũng không biết đi nơi nào tìm Y Duẫn.

Mấy người mặt ủ mày chau, Ngọc Yên La nhịn không được hỏi: - Vậy Khôi Lỗi Chú trong cơ thể ngươi làm sao bây giờ?

Tổ An trầm mặc nửa ngày, sau cùng trong mắt lóe lên sát cơ: - Chỉ cần ở trong thế giới này giải quyết Yêu Hoàng là được.

Không có người thi thuật, Khôi Lỗi Chú sẽ không còn ý nghĩa.

Ba nữ giật mình, phản ứng đầu tiên là cảm thấy ý nghĩ hão huyền, bất quá nghĩ nghĩ lại không phải không được.

Vừa rồi ngay cả Kim Ô trên bầu trời cũng bị hắn bắn rơi, những mặt trời kia, thậm chí Hi Hòa, chung vào một chỗ không biết mạnh hơn Yêu Hoàng mấy lần.

Bây giờ Xạ Nhật Cung còn thừa lại một mũi tên do Thiên Đế ban thưởng, giết chết Yêu Hoàng cũng không phải không được.

Đúng lúc này, trong không khí bay tới mùi rượu nồng đậm.

- Vì sao nơi này có rượu?

Vân Gian Nguyệt sững sờ.

Tổ An lại vui vẻ: - Đã có rượu, chứng minh phụ cận có người, vừa vặn tìm bọn hắn hỏi thăm, xem có manh mối của Y Duẫn không.

Ngay cả Muội Hỉ cũng không biết, xác suất người khác biết Y Duẫn càng nhỏ, nhưng bây giờ không có cách, chỉ có thể thử một lần.

Mọi người lần theo mùi rượu tìm qua, rất nhanh phát hiện phía trước có một hồ nước nhỏ, nhưng xung quanh không có thôn làng gì.

Mấy người tìm kiếm nửa ngày, cuối cùng xác định mùi rượu từ trong hồ nước truyền ra.

- Trong này tất cả đều là rượu?

Tổ An lấy tay múc lên nếm thử, không khỏi giật mình.

- Người nào ở đây ồn ào, quấy rầy nhã hứng của quả nhân?

Đột nhiên một âm thanh to lớn vang lên, tựa hồ bất mãn vì bị đánh thức.

Lúc này mấy người mới phát hiện, giữa hồ nằm một người, trước đó hắn cầm lá sen to lớn đắp lên người, nên mới không thấy.

Người này là bàn tử, cái bụng tròn trịa, như những trung niên bụng phệ kiếp trước.

Chỉ bất quá thịt hắn không phải loại thịt mỡ, càng nhiều giống như loại béo phì khỏe mạnh.

- Quả nhân?

Tổ An giật mình, xưng hô này tựa hồ...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.