Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2664: Qua sông đoạn cầu




- Quả nhân đâu chỉ mắng ngươi, còn muốn đánh chết tiện nhân ngươi!

Hạ Kiệt nhịn không được nữa, mang theo khí thế mạnh mẽ nhào tới.

- Quả nhân?

Muội Hỉ sững sờ, bất quá không còn kịp suy tư nữa.

- Ta cũng đang muốn tìm ngươi tính sổ đây!

Nàng vung tay, xung quanh vô số tơ lụa vọt thẳng về phía đối phương.

Hạ Kiệt hừ lạnh, đưa tay chộp một cái, tơ lụa đầy trời hóa thành mảnh vỡ, giống như bươm bướm phá nát.

Muội Hỉ đương nhiên biết cái này không thể ngăn cản đối phương, trong tay xuất hiện một cây trường thương.

Trong nháy mắt trường thương giống như Ngân Long ra biển, bao phủ các tử huyệt của Hạ Kiệt.

Ba nữ Yến Tuyết Ngân kinh hô, thương pháp này thẳng thắn thoải mái, chiêu chiêu sắc bén, rất khó tưởng tượng cái này lại là một nữ tử xinh đẹp có khả năng thi triển.

Mấu chốt là thương pháp này do Địa Tiên thi triển, trình độ tinh diệu gần như Đạo, ngay cả các nàng nhìn cũng có ích lợi không nhỏ.

Tổ An nghĩ đến lúc trước rút được Muội Hỉ, đối phương liền biết thương thuật, từng bảo nàng thi triển, chỉ bất quá bởi vì đẳng cấp thương pháp thấp, nên không có lưu lại bao nhiêu ấn tượng.

Bây giờ nhìn chính bản Muội Hỉ thi triển, thật khiến người ta hoa mắt thần mê.

Tổ An nghĩ đến trước đó mình cũng dùng Hỏa Tiêm Thương, nhưng cách dùng thô ráp kia quả thực là một cái trên trời một cái dưới đất.

Thoáng cái Hạ Kiệt và Muội Hỉ không biết giao thủ bao nhiêu chiêu, bỗng nhiên Hạ Kiệt hét lớn, không tránh không né, toàn thân giống như bóng cao su to lên.

Hắn vốn to béo, hiện tại càng to, tùy ý thương của đối phương cắm trên người mình.

Thương ảnh đầy trời nhất thời biến mất, sau cùng chỉ còn lại một cây trường thương đâm trúng cổ đối phương.

Muội Hỉ cau mày, bởi vì nàng phát hiện thương của mình không cách nào tiếp tục đi tới.

Nàng nhẹ hừ một tiếng, cổ tay uốn éo, trường thương trong tay nhanh chóng xoay tròn, lấy hình xoắn ốc xông về phía trước.

Lúc này Hạ Kiệt lại cười dữ tợn, trực tiếp bước ra một bước, thanh trường thương kia uốn lượn thành hình cây cung, một giây sau răng rắc giòn vang, trường thương đã gãy thành mấy đoạn.

Hạ Kiệt thì thừa cơ ôm tới trước, lấy hình thể của hắn, đủ để tươi sống siết chết Muội Hỉ.

Muội Hỉ xoay người, vòng eo giống như cây liễu bị gió thổi, hiểm hiểm tránh đi.

Lúc này bên cạnh truyền tới một thanh âm: - Tiếp thương!

Muội Hỉ thuận tay nắm chặt, phát hiện là một cây thương đốt lên hỏa diễm, phẩm chất còn muốn tốt hơn cây trước rất nhiều.

Nguyên lai Tổ An thấy thực lực nàng kém hơn Hạ Kiệt một chút, mặc kệ về công về tư, giúp Muội Hỉ mới là thượng sách.

Muội Hỉ xoạt xoạt mấy phát, uy lực thương pháp tăng cao, vừa vặn bức lui Hạ Kiệt truy kích đến.

Nàng nhìn Tổ An thật sâu, trong lòng không hiểu có mấy phần thân thiết.

Nàng nhíu mày, nghĩ đến hẳn là cảm tình của bộ thân thể này.

Hạ Kiệt nhìn về phía Tổ An: - Xú tiểu tử, các ngươi rốt cuộc là ai, vì sao lại giúp nàng?

Tổ An mỉm cười: - Ta là chủ nhân của nàng, không giúp nàng chẳng lẽ giúp viên thịt ngươi.

Nghe vậy mặc kệ là Hạ Kiệt hay Muội Hỉ đều giận tím mặt.

Đến từ Hạ Kiệt, điểm nộ khí +444 +444 +444...

Đến từ Muội Hỉ, điểm nộ khí +444 +444 +444...

Muội Hỉ biết hắn chỉ là thân thể trước đó, nhưng bây giờ mình và thân thể dung hợp, tự nhiên biến thành một người, tiểu tử này to gan lớn mật, vậy mà muốn làm chủ nhân của ta?

Hạ Kiệt thì nghĩ, thê tử của quả nhân, lại thành hầu gái của ngươi?

Quả thực buồn cười!

Sau đó hai người không hẹn mà cùng dừng tay, ào ào phóng tới Tổ An, một bộ muốn xé nát hắn.

Bất quá hai người không hẹn mà cùng dừng bước, bởi vì trong tay đối phương xuất hiện một cây màu đỏ cung.

Phía trên dật tràn khí tức khiến người ta run sợ, đó là một loại lực lượng hủy thiên diệt địa.

Trước đó không lâu bọn họ từng cảm ứng thấy, những mặt trời kia rơi xuống, là bởi vì cỗ lực lượng này.

Lão đại quấy rầy, quấy rầy!

Hai người không hẹn mà cùng lui về sau.

Tổ An âm thầm lau mồ hôi lạnh, mình vì kiếm lời điểm nộ khí, quả thực là nhảy trên mộ phần.

- Chúng ta và các ngươi không oán không cừu, mọi người nước giếng không phạm nước sông.

Tổ An ra hiệu cho đám người Vân Gian Nguyệt, chậm rãi lui ra xa.

Hiển nhiên bây giờ bọn họ lưu lại nơi này, Hạ Kiệt và Muội Hỉ chưa hẳn sẽ đánh nhau nữa.

Bọn họ thối lui đến một địa phương ẩn nấp, Yến Tuyết Ngân nhỏ giọng hỏi: - Bọn họ sẽ còn đánh nhau không?

Dù sao thấy Tổ An có thể uy hiếp được bọn họ, bọn họ chưa hẳn sẽ còn quyết đấu sinh tử, lý trí chút đều biết tránh đi ngao cò đánh nhau ngư ông đắc lợi.

Tổ An lại nói: - Yên tâm đi, bọn họ thù oán mấy ngàn năm, lại thêm sự tình Y Duẫn vừa rồi, sẽ không dễ dàng bảo trì lý trí như vậy.

Quả nhiên, xa xa tựa hồ Hạ Kiệt và Muội Hỉ lại tranh chấp vài câu, sau đó đùng đùng không dứt.

Ngọc Yên La bận tâm: - Tựa hồ Muội Hỉ yếu hơn Hạ Kiệt một chút.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.