Tổ An âm thầm giơ ngón tay cái lên, không hổ là Yêu Phi đại danh đỉnh đỉnh trong lịch sử, tuy bề ngoài nhìn giống như nữ tướng quân tư thế hiên ngang, nhưng thật chơi tâm nhãn, ai có thể đấu lại nàng.
- Là vậy sao?
Ngọc Yên La hơi nghi hoặc, luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng.
- Đến cùng là khế ước gì, có thể dùng để ứng đối cường địch? Sao ta chưa từng nghe nói?
Vân Gian Nguyệt không có dễ lừa gạt như vậy, ánh mắt sắc bén đảo qua Tổ An và Yến Tuyết Ngân.
Lúc này Yến Tuyết Ngân cũng kịp phản ứng, lo lắng Tổ An nói lỡ miệng, rất khó lừa được Vân Gian Nguyệt, vì vậy đoạt trước nói: - Ban đầu ở Đại Tuyết Sơn đụng phải một Tuyết Nữ, đối phương là Địa Tiên cảnh, chúng ta không địch lại, chỉ có thể thi triển một loại khế ước, lẫn nhau mượn dùng công lực, lúc này mới miễn cưỡng đào thoát.
- Thật sao? Ta và ngươi làm kẻ thù nhiều năm như vậy, sao chưa từng nghe qua Bạch Ngọc Kinh các ngươi có khế ước như thế?
Vân Gian Nguyệt cau mày, sự tình Tuyết Nữ các nàng đã nghe nói, nhưng không ngờ còn có nhân tố này.
Trái tim Yến Tuyết Ngân đập bịch bịch, mặt ngoài lại bất động thanh sắc: - Không phải của Bạch Ngọc Kinh, là ta ở trong bí cảnh vô tình lấy được, hừ, ta giải thích cho ngươi nhiều như vậy làm gì, át chủ bài của ta sao lại để ngươi biết?
Nàng lo lắng tương lai Vân Gian Nguyệt tìm người Bạch Ngọc Kinh cầu chứng, nên không dám nói đây là của Bạch Ngọc Kinh.
Vân Gian Nguyệt nửa tin nửa ngờ, bỗng nhiên Ngọc Yên La nói: - Nói như vậy, trong khoảng thời gian này khí tức của ngươi và A Tổ đều tương thông?
Nghĩ thầm khó trách trước đó cảm thấy hai người bọn họ có chút là lạ, xem ra quả nhiên không phải là ta nhạy cảm.
Bị tra hỏi vội vàng không kịp chuẩn, xém chút để Yến Tuyết Ngân đỏ mặt, cái gì gọi là tương thông?
Thời điểm hai người ở Đại Tuyết Sơn đúng là tương thông, nàng vội vàng giải thích: - Dĩ nhiên không phải, lúc đó chỉ là kế tạm thời mà thôi, về sau không có phát động. Bởi vì bí pháp khế ước này đặc biệt, chính ta cũng không giải được, cho nên mới làm phiền Muội Hỉ cô nương.
Khóe miệng của Muội Hỉ hơi giương lên, nữ nhân này nhìn thanh lệ thoát tục, vốn cho rằng là người gò bó theo khuôn phép, hiện tại xem ra lại giống ta, đều là yêu diễm lừa người.
Yến Tuyết Ngân giải thích, lúc này mới để Vân Gian Nguyệt và Ngọc Yên La nửa tin nửa ngờ, Tổ An thừa cơ triệu hồi Muội Hỉ vào không gian đặc thù.
Đúng lúc này, nơi xa bộc phát ra dư âm chấn động mãnh liệt.
- Là Địa Tiên chiến đấu!
Vân Gian Nguyệt không lo được bát quái, lực chú ý bị bên kia hấp dẫn.
Yến Tuyết Ngân buông lỏng một hơi: - Cái này tựa hồ là lực lượng của Yêu Hoàng.
Vân Gian Nguyệt gật đầu: - Tựa hồ hắn đang chiến đấu với tồn tại cường đại nào đó, tu vi của đối phương không thua gì hắn.
Ngọc Yên La nhịn không được cảm thán: - Trong bí cảnh này thực có quá nhiều cường giả, A Tổ, trước kia ngươi làm sao sống sót đi ra mấy Bất Tri chi địa.
Tổ An trầm giọng nói: - Mỗi Bất Tri chi địa đều có mắt trận, chỉ có giải quyết vấn đề mắt trận mới có thể rời đi, nếu không sẽ bị vây ở trong bí cảnh này cả đời.
- Mắt trận của bí cảnh này đến cùng ở nơi nào? Chúng ta đi lại hành trình anh hùng của Nghệ, ngay cả 10 mặt trời lăng không cũng giải quyết, còn bị động cuốn vào sự tình con đường thiên nhân đoạn tuyệt, vì sao còn không thể ra ngoài?
Vân Gian Nguyệt bực bội, đoạn đường này làm nhiều như vậy, trước mắt tựa hồ đều vô dụng.
Mấu chốt là Bất Tri chi địa này không có nhắc nhở nhiệm vụ, làm cho các nàng ngay cả phương hướng nỗ lực cũng không có, Mảnh thế giới này vô cùng to lớn, coi như các nàng muốn sử dụng biện pháp đần nhất là tìm từng tấc một cũng không có khả năng.
Tổ An suy tư một lát, nói: - Theo kinh nghiệm trước kia của ta, mỗi Bất Tri chi địa đều có quan hệ tới một vương triều ở thượng cổ, dính dấp đến một số quân chủ nổi tiếng của vương triều kia, có là Đế Vương khai quốc, có là Đế Vương vong quốc.
- Hạ Kiệt vừa mới chết kia là Đế Vương vong quốc của Hạ triều, a đúng, Muội Hỉ là hoàng hậu lúc đó.
- Bất Tri chi địa này rất có thể quan hệ tới Hạ triều, Hạ Kiệt đã không phải mắt trận, như vậy mắt trận đã miêu tả sinh động.
- Là ai?
Ba nữ mờ mịt, các nàng không hiểu mấy vương triều thượng cổ này, đồng thời hiếu kỳ vì sao Tổ An biết những thứ này.
- Các ngươi còn nhớ trước đó Thuấn bảo chúng ta đi lại hành trình anh hùng, được Thần khí tán thành là vì đối phó ai không?
Tổ An nhìn nơi xa, ánh mắt thâm thúy.
- Quân chủ khai quốc Hạ triều… Đại Vũ?
Tuy ba nữ không biết lịch sử Hạ triều, nhưng trí nhớ phi phàm, tự nhiên nhớ rõ lời nói của Thuấn.
- Nhưng bởi vì con đường thiên nhân đoạn tuyệt, Thuấn sớm biến thành tro bụi, chúng ta đi nơi nào tìm Đại Vũ?
