Vân Gian Nguyệt trầm giọng nói: - Thông đạo này chèo chống không bao lâu, nếu lại tiếp tục trì hoãn, tất cả chúng ta đều sẽ bị vây chết ở trong thế giới này.
Yêu Hoàng cau mày, tiện tay nắm lấy Kim Ô Thái Tử, một cỗ nhu lực bọc lấy hắn, đưa ra bên ngoài: - Ngươi đi ra ngoài trước.
Hắn có nắm chắc trong khoảng thời gian ngắn giải quyết đám người Tổ An, nhưng đợi lát nữa còn phải đi Bảo Nguyên Sơn tìm kiếm Bất Tử Dược, vạn nhất trong thời gian này thông đạo đóng lại sẽ không hay.
Yêu tộc còn cần người thống lĩnh, vì phòng ngừa vạn nhất, nên để nhi tử đi về trước.
Tuy Kim Ô Thái Tử muốn tận mắt thấy Tổ An bị nghiền ép, nhưng lo lắng thật bị nhốt ở nơi này, chẳng phải là sẽ khóc chết.
Hắn không giống phụ thân dương thọ sắp hết, hắn còn có thời gian quý báu chưa hưởng thụ.
Thậm chí hắn còn có chút cầu mong, nếu mình rời đi, thông đạo thế giới đóng lại, vậy mình chẳng phải sẽ thành Yêu Hoàng mới, khi đó vị kế mẫu xinh đẹp kia, còn không ở dưới người ta rên rỉ hầu hạ...
Bởi vì Yêu Hoàng ngăn thông đạo, đám người Tổ An chỉ có thể trơ mắt nhìn Kim Ô Thái Tử rời đi.
Trong lúc nhất thời bầu không khí rất ngưng trọng, trong lòng Yến Tuyết Ngân và Vân Gian Nguyệt đều có chút bi quan, các nàng thực không biết nên làm sao đối phó Yêu Hoàng, trước đó Yêu Hoàng đánh nhau với Cùng Kỳ, trên người có thương tổn, nhưng bây giờ giống như đã khôi phục, hơn nữa còn mạnh hơn lúc đỉnh phong, dường như thực lực lại tăng một đoạn.
Duy nhất trông cậy vào là Xạ Nhật Cung, bất quá chỉ có một cơ hội, Yêu Hoàng chưa chắc sẽ cho hắn cơ hội ra tay.
Trừ khi có người nguyện ý hi sinh mình ngăn chặn Yêu Hoàng, tranh thủ cơ hội xuất thủ cho Tổ An.
Còn Đại Vũ truyền thụ thần công, các nàng tin tưởng lấy tư chất của Tổ An, hẳn là có thể học rất nhanh, nhưng lại nhanh cũng cần thời gian, hết lần này tới lần khác hiện tại không có thời gian.
Ngọc Yên La ngược lại khá thản nhiên, ở cùng với Tổ An, nàng đã rất an lòng, có thể cùng một chỗ sống, cùng một chỗ chết.
Lúc này Yêu Hoàng mở miệng: - Lại cho ngươi cơ hội cuối cùng, bằng không đợi một lát hối hận cũng đã muộn.
Tổ An thở dài: - Ngươi có lòng tin thắng ta như vậy?
Yêu Hoàng như nhìn ngu ngốc nhìn hắn: - Ngươi đang nói chuyện cười sao?
Ngay cả ba nữ Yến Tuyết Ngân, thần sắc cũng cổ quái nhìn hắn, gia hỏa này thổi da trâu không khỏi quá lớn rồi?
- Ngươi xuất thủ trước đi, ta xuất thủ mà nói, ngươi không có cơ hội.
Yêu Hoàng dù sao cũng là cường giả đỉnh phong, thực kéo không nổi da mặt động thủ trước với một vãn bối.
- Vậy chỉ sợ ngươi sẽ phải hối hận.
Tổ An vừa dứt lời, bầu trời sau lưng bỗng nhiên dâng lên thần mang màu xanh, trong không khí như có từng mặt kính, phía trên dần dần duỗi ra từng thanh vũ khí, mỗi một thanh đều tản ra khí tức chí ít Thiên cấp.
Ba nữ Yến Tuyết Ngân và hắn cùng một chỗ kề vai chiến đấu lâu như vậy, tự nhiên gặp qua một số tuyệt chiêu của hắn.
Trước mắt hiển nhiên là Thanh Loan Kiếm Trận.
Trước đó biết kiếm trận này thần kỳ, nhưng có một nhược điểm trí mạng.
Chính là tu vi cảnh giới của Tổ An không đủ, có lẽ đối phó người đồng lứa, hoặc tu vi thấp hơn hắn, kỹ năng này có thể hình thành nghiền ép.
Nhưng một khi đụng phải tu vi hơn xa hắn, lực công kích của kiếm trận này không đáng kể chút nào.
Lúc đó Yến Tuyết Ngân và Vân Gian Nguyệt còn cho hắn kiến nghị cải tiến.
Cái kia chính là luyện hóa một nhóm lớn vũ khí Thiên cấp trở lên, dùng để thay thế những kiếm khí do nguyên khí của hắn ngưng kết thành, như vậy uy lực sẽ lớn hơn nhiều.
Nhưng trên đời này binh khí Thiên cấp khó tìm, mỗi một kiện thả lên giang hồ đều để rất nhiều môn phái tranh đoạt, cho dù là môn phái như Ma giáo hoặc Bạch Ngọc Kinh, mặc dù binh khí Thiên cấp không đến mức hiếm thấy, nhưng tuyệt đối là vật cực kỳ trân quý, chỉ người có địa vị và thực lực mới có thể nắm giữ.
Muốn thay thế những kiếm khí của Thanh Loan Kiếm Trận, không biết cần bao nhiêu binh khí Thiên cấp, cơ hồ là không thực tế, chớ nói chi là binh khí Tiên cấp hoặc Thần cấp.
Trong khoảng thời gian này mọi người ở cùng một chỗ, Tổ An cũng không có đạt được binh khí mới gì, cũng không kịp tế luyện, nhiều vũ khí Thiên cấp như vậy là từ nơi nào đến?
Chờ chút, sao nhìn quen mắt như thế?
Thái A Kiếm, dao găm đen nhánh, Hỏa Tiêm Thương, Càn Khôn Quyển, Kim Chuyên, Phong Hỏa Luân...
A, sao còn có Tân Nguyệt Luân và Phi Tuyết Kiếm?
Hai người đều hoài nghi nhân sinh, vô ý thức cúi đầu xem xét, nhưng hai kiện binh khí kia rõ ràng còn ở trên người các nàng, tùy thời có thể triệu hoán ra.
Sắc mặt Yêu Hoàng cũng thay đổi, nhìn lên trời lơ lửng các loại binh khí, hắn vừa sợ vừa giận: - Yến Tuyết Ngân, Vân Gian Nguyệt, các ngươi và hắn quan hệ lại tốt như thế? Ngay cả binh khí tùy thân cũng cho.
