Đám người Tổ An cũng quay đầu nhìn về bên kia.
Lúc này một bóng người mập mạp từ đằng xa chạy tới, nhìn thấy mấy người cũng giật mình: - Nhìn thấy các ngươi thật sự là rất cao hứng.
Tổ An kinh ngạc: - Ngô Lương? Ngươi không chết?
Người tới tự nhiên là Ngô Lương, hắn cười ha hả nói: - Phi phi phi, đừng nói điềm xấu, tiểu gia có một bí pháp tổ truyền, lúc này mới may mắn đào thoát một mạng.
Ngay cả Yến Tuyết Ngân và Vân Gian Nguyệt cũng kinh hãi, có thể từ trong tay Cộng Công chạy trốn, dù khi đó Cộng Công chưa triệt để sống lại, nhưng đã rất kinh người, cái này là thủ đoạn bảo mệnh nghịch thiên bực nào.
Chỉ bất quá ở tu hành giới, nghe ngóng át chủ bài của đối phương vốn là tối kỵ, mấy người không tiện hỏi thăm quá nhiều.
- Vừa rồi ta nhìn thấy nổ tung rất khủng bố, vội vàng chạy tới đây xem rốt cục phát sinh cái gì, trên đường đụng phải các ngươi.
Ngô Lương cảnh giác nhìn xung quanh.
- Đúng rồi, sao chỉ có các ngươi, Yêu Hoàng đâu?
Tổ An đáp: - Khắp nơi đều có.
- Cái gì khắp nơi đều có?
Ngô Lương mộng bức, trong lúc nhất thời chưa kịp phản ứng.
Tổ An chỉ chỉ mặt đất: - Ầy, dưới chân ngươi giẫm lên miếng thịt kia.
Ngô Lương: - ? ? ?
Trong nháy mắt chấn kinh nhảy qua một bên khác.
Tổ An đành phải nhắc nhở: - Bây giờ dưới chân ngươi giẫm cũng thế, còn có chỗ này... những chỗ kia cũng có.
Ngô Lương: - ...
- Yêu Hoàng, ngươi chết thật thê thảm!
Ngô Lương quỳ xuống, bưng lấy một đống thịt nát khóc tang, giống như cha chết.
Tổ An nhịn không được nói: - Ách, nơi này không có người của hắn, không cần bày tỏ lòng trung thành.
- Kim Ô Thái Tử đâu?
Ngô Lương không khóc nữa, nhìn khắp nơi.
- Hắn được Yêu Hoàng đưa đi ra ngoài trước.
Tổ An đáp.
- A.
Ngô Lương đứng lên, nước mắt sớm đã biến mất không thấy gì nữa, quăng thịt nát trong tay ra ngoài.
- Yêu Hoàng chết thật?
Tổ An im lặng: - Ngươi cảm thấy trở thành loại hình dáng này, còn có thể sống sót?
Ngô Lương: - ...
Hắn đưa mặt lại gần: - Huynh đệ, Yêu Hoàng chết như thế nào, còn chết thảm như vậy?
Trong lòng mấy người hơi hồi hộp, vừa rồi bọn họ đang thương lượng vấn đề này, còn chưa có ý kiến thống nhất.
Vân Gian Nguyệt chỉ chỉ bầu trời: - Vừa rồi đột nhiên hạ xuống thiên phạt, Yêu Hoàng liền thành như thế.
- Thiên phạt?
Tròng mắt Ngô Lương sắp trừng ra ngoài.
Vân Gian Nguyệt cười lạnh: - Bằng không còn có thể là gì, chẳng lẽ do chúng ta giết?
Ngô Lương xoa tay cười hắc hắc nói: - Giáo chủ nói giỡn.
Lấy tu vi của Yêu Hoàng, bọn họ lại thêm mười người cũng chỉ bị đánh tơi bời, làm sao có thể chết thảm như vậy.
Đám người Yến Tuyết Ngân biểu lộ cổ quái, nhưng trong lòng thì buông lỏng, các nàng đúng là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, lấy thực lực song phương sai biệt, coi như các nàng nói Tổ An giết Yêu Hoàng, cũng không có người tin.
- Vừa rồi nổ tung kia là thiên phạt?
Ngô Lương lòng vẫn còn sợ hãi nhìn về phương hướng nổ tung, tu hành nhiều năm như vậy, hắn còn chưa thấy qua lực lượng hủy diệt khủng bố như thế.
- Đúng vậy, lúc đó chúng ta nhìn thấy chân trời bỗng nhiên hạ xuống mấy ngôi sao băng, sau đó dâng lên đám mây hình nấm to lớn.
Tổ An cũng trợn tròn mắt nói lời bịa đặt.
- Khó trách lợi hại như vậy, nguyên lai là thiên phạt.
Ngô Lương nuốt nước miếng, lúc trước hắn theo cha con Yêu Hoàng chứng kiến lực lượng tầng thứ càng cao, Xạ Nhật Cung của Kim Ô Thái Tử bị lực lượng không hiểu thu đi, Yêu Hoàng cũng không ngăn được.
Nếu lực lượng kia hạ xuống thiên phạt, xác thực có uy lực lớn như vậy.
- Đúng, vừa rồi ta nhìn thấy hai lần nổ tung, lần thứ hai uy lực càng lớn hơn lần thứ nhất, chẳng lẽ thượng thiên hạ xuống hai lần thiên phạt?
Ngô Lương chợt nhớ tới cái gì hỏi.
- Đúng vậy, đạo thiên phạt thứ nhất, Yêu Hoàng thành công ngăn lại đào tẩu, cho nên mới dẫn tới lần thiên phạt thứ hai.
Tổ An chân thật đáng tin nói, ba nữ thần sắc cổ quái, nhưng cũng phân rõ nặng nhẹ, không có cười thành tiếng.
Ngô Lương cảm thán nói: - Quả nhiên không hổ là Yêu Hoàng, thần công cái thế, ngay cả thiên phạt cũng có thể gánh vác một lần.
- Đúng vậy đúng vậy.
Tổ An phụ họa.
- Yêu Hoàng đã vô địch thiên hạ, đáng tiếc đụng phải khách trên trời đến thăm.
Thần sắc Ngô Lương cổ quái, thiên hạ... trên trời... còn có thể giải thích như vậy sao?
- Đúng rồi, vì sao Yêu Hoàng lại bị thiên phạt?
Đây là địa phương hắn nghĩ không ra.
- Ta làm sao biết, có thể là do hắn quá phách lối, xấu xí dẫn tới thượng thiên chán ghét mà vứt bỏ.
Tổ An thuận miệng nói.
Ngô Lương: - ...
Nghe đi, đây là tiếng người sao?
Yến Tuyết Ngân biết giải thích như vậy quá bất hợp lí, vội vàng nói giúp: - Hẳn là Yêu Hoàng ngấp nghé Bất Tử Dược, bị ý chí thiên địa không dung.
Nghe vậy Ngô Lương nhất thời tỏ ra đã hiểu, nhịn không được cảm thán: - Trước đó theo Yêu Hoàng, biết không ít tin tức Bất Tử Dược, xem ra thế giới này thật có Bất Tử Dược, đáng tiếc không có duyên với chúng ta.
