Tiếng đóng cửa giống như đụng vào tim bọn họ, lúc này hai người mới chú ý tới tình huống trong phòng.
Ngồi ở chủ vị là Kim Ô Thái Tử, bên cạnh là hắn Hộ Đạo Giả Ô lão, trong lòng hai người hiếu kỳ, bình thường Ô lão tồn tại là tuyệt mật, vì sao bây giờ công khai lộ diện?
Mặt khác hai bên còn đứng Vệ Úy Vĩnh Xương Vương Ô Lợi, Thị Trung Ô Pháp, thượng thư Lôi Tân đương nhiệm.
Vệ Úy chưởng quản Vương Đình Túc Vệ, giống như trưởng ban thư ký của Yêu Hoàng, thượng thư là cụ thể chấp hành chính vụ, bây giờ Thượng Thư Lệnh là Tứ hoàng tử, bất quá Tứ hoàng tử tuổi nhỏ, ngày thường cũng sống phóng túng, chính vụ chủ yếu đều do thượng thư Lôi Tân xử lý.
Mà Ô là họ của Kim Ô hoàng tộc, cho nên ba người này trên cơ bản đại biểu trung quân của Vương Đình, thậm chí là ba phương ý chí của hoàng tộc.
Trừ ba vị này, hai người thấy ở đây còn có Hữu Vệ tướng quân Ngưu Đạo, Hưng Thịnh Vương Ô Thịnh, Dã Hạc Vương Ô Bàn, Cửu Dương Vương kiêm Võ Vệ tướng quân Ô Thành.
Bốn người này tăng thêm Tả Vệ tướng quân Mã Điền, cộng đồng chưởng quản Kim Ô Vệ tinh nhuệ nhất, bây giờ tề tụ một đường, hiển nhiên có đại sự phát sinh.
Lúc này Vệ Úy Ô Lợi nói: - Đại Tư Không và Mã tướng quân đã đến, vậy có thể bắt đầu.
Thị Trung Ô Pháp gật đầu, móc ra một đạo thánh chỉ: - Yêu Hoàng có lệnh, mọi người tiếp chỉ!
Phía trên tản mát ra khí tức cuồn cuộn, đó chính là uy áp đặc thù của Yêu Hoàng, người khác không giả mạo được.
- Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!
Mấy người vội cung kính hành lễ.
Lúc này Ô Pháp đọc lên nội dung trong thánh chỉ, nguyên lai là truyền hoàng vị cho Kim Ô Thái Tử, bổ nhiệm hắn làm tân hoàng.
Mấy người trong phòng giật mình, đặc biệt là Tả Vệ tướng quân Mã Điền, tuy hắn một mực thân thiện với Kim Ô Thái Tử, nhưng xét đến cùng là tâm phúc của Yêu Hoàng, bởi vì Kim Ô Thái Tử là Thái Tử, hắn mới ở dưới Yêu Hoàng gợi ý thân thiện.
Nhưng hôm nay Yêu Hoàng chưa đi ra, Kim Ô Thái Tử đã vội vã muốn kế vị, cái này chỉ sợ có chút không ổn.
Hắn đành phải thử thăm dò hỏi: - Không biết hiện tại Yêu Hoàng bệ hạ ở đâu?
Ô Pháp thăm thẳm thở dài, gạt ra mấy giọt nước mắt: - Yêu Hoàng bệ hạ... băng hà.
- Cái gì!
Nếu vừa rồi nghe được tin tức kia, tuy mấy người chấn kinh, nhưng sẽ có cảm giác đương nhiên, nhưng nghe được tin tức này, thì giống như tai ương diệt thế đến.
- Yêu Hoàng làm sao lại băng hà?
Mấy tướng quân trong phòng kích động, địa vị của Yêu Hoàng ở Yêu tộc, giống như Triệu Hạo ở Nhân tộc, qua nhiều năm như vậy đều là tồn tại chí cao vô thượng, là cường giả tuyệt đối, là Đồ Đằng Tinh Thần của bọn họ.
Trước đó không lâu mọi người còn chờ nghênh đón Yêu Hoàng, kết quả bây giờ lại biết Yêu Hoàng chết?
Yêu Hoàng vô địch thiên hạ làm sao có khả năng chết!
Ai có thể giết hắn?
Lúc này Vệ Úy Ô Lợi đáp: - Yêu Hoàng băng hà ở trong bí cảnh kỳ lạ, còn nguyên nhân, chỉ sợ chúng ta đã không thể nào biết được.
Mã Điền cau mày nói: - Trước đó Thái Tử không phải nói Yêu Hoàng ở phía sau xử lý một số việc nhỏ, rất nhanh sẽ đi ra sao, hiện tại tại sao lại nói Yêu Hoàng chết ở bên trong?
Nếu không phải thực lực của Yêu Hoàng quá cường đại, Thái Tử tuyệt đối không có khả năng ám toán, thì những người trong phòng sẽ hoài nghi có phải Thái Tử thí cha hay không.
Kim Ô Thái Tử bi thương nói: - Ta cũng không biết, lúc đó rõ ràng còn rất tốt, ai biết không lâu lắm phụ hoàng liền băng hà, hiện tại bản Thái Tử cũng rất bi thương.
Hắc Xỉ Phi âm thầm gật đầu, cháu ngoại của mình thật đúng là có phong thái hoàng giả, mặc kệ trong lòng của hắn buồn hay vui, thì năng lực biểu hiện này đã đủ thành thục.
- Vậy Thái Tử làm sao biết Yêu Hoàng đã băng hà?
Hữu Vệ tướng quân Ngưu Đạo hiếu kỳ hỏi.
- Vấn đề này ta đến trả lời, trong hoàng cung có mật thất, bên trong thờ phụng thần bài có huyết mạch đích hệ của hoàng thất, mỗi thành viên hoàng tộc lúc mới sinh ra, sẽ lấy một giọt tinh huyết luyện chế thần bài, như vậy chỉ cần bất kỳ một dòng chính hoàng tộc nào xảy ra chuyện, trong hoàng cung đều có thể biết.
Ô lão ở sau lưng Kim Ô Thái Tử mở miệng.
- Rất không may, trước đây không lâu, thần bài đại biểu cho Yêu Hoàng bệ hạ… vỡ vụn.
Tuy Yêu Hoàng cường đại, nhưng lúc mới sinh ra cũng lưu lại thần bài như vậy.
- Yêu Hoàng!
Mọi người vừa khiếp sợ vừa sợ hãi, tới vị trí như bọn họ, loại thuyết pháp này cũng không phải hoàn toàn chưa nghe qua, chỉ bất quá lần này mới chính tai được chứng minh.
Kim Ô Thái Tử nói: - Chúng ta tiến vào bí cảnh hết sức đặc thù, bên trong có rất nhiều tồn tại thần bí cường đại, chỉ sợ phụ hoàng không cẩn thận gặp phải những ngoài ý muốn kia.
Đây đúng là ý tưởng chân thật của hắn, tuy hắn biết Yêu Hoàng lưu lại là đối phó đám người Tổ An, nhưng mặc cho hắn tưởng tượng như thế nào, cũng không cho rằng đám người Tổ An có thể uy hiếp phụ thân.
