Trong lòng Tiểu Yêu Hậu hơi động, nàng là người thông minh, vừa rồi chỉ bởi vì quá muốn lôi kéo Tiểu Kim Bằng Vương, nên quan tâm sẽ bị loạn mà thôi.
Tổ An gật đầu: - Xem ra Tiểu Kim Bằng Vương thấy trong thành sống mái với nhau, đoán được lai lịch của chúng ta, hắn không muốn trộn lẫn vào sự kiện này, tìm lý do đuổi chúng ta mà thôi.
- Hắn không nguyện ý chọn đội, vậy thì phiền phức.
Tiểu Yêu Hậu lo lắng.
Ngọc Yên La nói: - Cái này chưa chắc là chuyện xấu, cái này chứng minh Tiểu Kim Bằng Vương không đầu nhập vào Thái Tử hoặc Nhị hoàng tử, bằng không bọn hắn sớm đã tham chiến, cũng sẽ thừa dịp chúng ta độc thân đến mà khống chế chúng ta lại. Loại tình huống này, hắn lựa chọn trung lập, là có lợi với chúng ta.
Hai mắt Tiểu Yêu Hậu tỏa sáng, nhịn không được dò xét nàng vài lần, trước đó cho rằng Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương chỉ là bình hoa mỹ lệ, không nghĩ tới nàng lại có kiến thức như vậy.
- A La nói đúng, hắn ai cũng không giúp, chính là giúp đỡ lớn nhất, địa vị của hắn đặc thù, chúng ta và hắn lại không có giao tình, ở nơi đó dây dưa chỉ lãng phí thời gian.
Tổ An nói.
- A La?
Nghe hắn xưng hô, Tiểu Yêu Hậu nghĩ thầm gọi thật thân mật, xem ra cảm tình của hai người còn thâm hậu hơn ta nghĩ.
Lúc này Ngọc Yên La sâu kín nói: - Đáng tiếc Tiểu Kim Bằng Vương không có tỷ tỷ muội muội gì, bằng không nói không chừng A Tổ sẽ có biện pháp.
Tổ An: - ...
Tiểu Yêu Hậu nhịn không được bật cười, biết nàng ám chỉ sự tình của Tinh Linh công chúa, đồng thời có chút hiếu kỳ, làm cho nhiều nữ tử mỹ lệ tranh giành tình nhân như vậy, gia hỏa này đến cùng có mị lực như thế nào?...
Cũng không lâu lắm, đoàn người lại đi tới hành quán Hải tộc, lần này không giống ở chỗ Tiểu Kim Bằng Vương, rất nhanh có người mời bọn hắn vào.
Ly Vẫn chạy ra nghênh tiếp, đương nhiên hắn tự động xem nhẹ Tổ An, ánh mắt đều đặt ở trên người Ngọc Yên La và Tiểu Yêu Hậu.
Bất quá cân nhắc đến nắm đấm của Tổ An, hắn vẫn thức thời dời ánh mắt khỏi người Ngọc Yên La.
Hừ, Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương là nữ nhân của ngươi, ta nhìn Tiểu Yêu Hậu còn không được sao.
Trước kia hắn chỉ có thể ở xa xa nhìn phong thái của Tiểu Yêu Hậu, bây giờ khoảng cách gần tiếp xúc, nhìn đến hai mắt hắn sáng lên, cực kỳ nhiệt tình với Tiểu Yêu Hậu, một đường đi theo làm tùy tùng, không ngừng giới thiệu và lôi kéo làm quen.
Tiểu Yêu Hậu lễ phép đáp lại, loại cục diện này nàng chứng kiến rất nhiều, ứng phó thuận buồm xuôi gió.
Ngược lại trước đó ở trong phòng bị Tổ An nhìn sạch, thì nàng chưa từng trải qua.
Rất nhanh đã đến phòng tiếp khách, nhìn bóng hình xinh đẹp quen thuộc kia, trong lòng không khỏi nổi lên cảm giác bình thản.
Không giống trước kia tùy ý mặc váy ngắn, hôm nay Thương Lưu Ngư đại biểu là thể diện của Hải tộc, nên mặc một bộ váy dài lộng lẫy, váy dùng tài liệu cực kỳ quý giá của Hải tộc bện thành, phía trên lấy san hô tô điểm, khảm nạm trân châu lóng lánh sáng long lanh.
Mà ở trong phòng tiếp khách cũng không giống chủng tộc khác lấy lửa chiếu sáng, mà dùng Dạ Minh Châu to lớn, quang mang nhu hòa chiếu rọi ở trên người nàng, càng có vẻ sáng chói mê người.
Thương Lưu Ngư lúc này, không còn là nữ tử không bị trói buộc ở Minh Nguyệt Học Viện, mà là công chúa tôn quý của Hải tộc.
Đương nhiên nhất mạch tương thừa vẫn là chân trần trắng noãn lóng lánh, đường cong ưu mỹ thậm chí để quần áo hoa lệ ảm đạm phai mờ.
Nhìn thấy Tổ An, Thương Lưu Ngư lộ ra ý cười nhàn nhạt.
Bất quá khi nàng nhìn thấy Tổ An ôm hài tử, nụ cười nhất thời cứng đờ, phản ứng đầu tiên là hài tử của hắn lớn như vậy?
Chờ nhận ra đó là tiểu hoàng tử mới buông lỏng một hơi, đè xuống nghi hoặc trong lòng, cười nói: - Ngươi quả nhiên mạng lớn, trên đời này nếu thiếu ngươi, sẽ thiếu đi rất nhiều vui thú.
Tiểu Yêu Hậu hơi kinh ngạc, một là không nghĩ tới mình đường đường Yêu Hậu, đối phương cái thứ nhất không phải chào hỏi mình; hai là ngữ khí của đối phương, tựa hồ quan hệ rất thân với Tổ An.
Tổ An thở dài: - Ta vốn phải chết, đã nhìn thấy Diêm Vương, kết quả hắn nghe nói ta có một tiếc nuối vô cùng lớn, trước khi chết không gặp được Thương tỷ tỷ một lần, nên thả ta về.
Ly Vẫn ở một bên vụng trộm thưởng thức Tiểu Yêu Hậu nhịn không được méo miệng: - Gia hỏa này là quyết tâm muốn làm dượng nhỏ của ta sao? Bất quá thủ đoạn tán gái này thật vụng về, nhiều lắm là dùng để lừa gạt tiểu cô nương chưa từng va chạm xã hội, dì nhỏ của ta thông tuệ, hơn nữa ghét nhất người miệng lưỡi trơn tru, há sẽ dễ dàng mắc lừa như vậy.
Thương Lưu Ngư giống như cười mà không phải cười: - Tiểu tử ngươi đó, nói chuyện luôn thiên mã hành không như thế, vậy sau khi ngươi nhìn ta, chẳng phải sẽ đi tới chỗ Diêm Vương đưa tin?
Tổ An lắc đầu: - Diêm Vương cũng nghe qua mỹ mạo của Nhân Ngư công chúa, đáng tiếc không được nhìn thấy, sau đó đưa ta một chiếc gương, để ta ở lại trần gian lâu vài năm, soi ảnh Nhân Ngư công chúa nhiều chút lại trở về.
