Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2752: Át chủ bài




Hết thảy đều hợp tình hợp lý, ngay cả thủ hạ của Nhị hoàng tử cũng tin.

Nhưng Nhị hoàng tử không nhận mệnh: - Nói vớ nói vẩn, xem như phụ hoàng muốn phế Thái Tử, cũng nên truyền hoàng vị cho ta mới phải, làm sao có thể truyền cho ngũ đệ tuổi nhỏ, cái này chẳng phải đặt Yêu tộc vào trong nguy hiểm?

Tổ An lạnh nhạt nói: - Vì sao không truyền cho ngươi, chẳng lẽ ngươi còn không hiểu, ngươi chỉ là con thứ, nào có quyền thừa kế?

Nhị hoàng tử: - ...

Đâm tâm a!

Hắn phẫn nộ: - Từ trước đến nay chưa từng nghe qua trẻ con có thể làm Yêu Hoàng, Yêu Hoàng xưa nay là cường giả đỉnh phong, nếu các ngươi lại không biết thời thế, đừng trách ta không niệm tình huynh đệ.

Đến từ Nhị hoàng tử, điểm nộ khí +444 +444 +444...

- Niệm tình huynh đệ?

Tổ An chỉ chỉ mấy cọc gỗ.

- Niệm tình huynh đệ ngươi nói, là chỉ giết thân ca ca, sau đó treo thi thể diễu phố thị chúng sao?

Nhị hoàng tử mặt mũi âm trầm, lúc này Trung Thường Thị Tiết Hàn ở bên cạnh tiến lên the thé mắng: - Sự tình Yêu tộc chúng ta, lúc nào đến phiên một nhân loại như ngươi nhúng tay?

Vừa rồi ở chỗ Thị Trung Ô Pháp biểu hiện có chút kém, hiện tại hắn tự nhiên muốn biểu hiện tốt một chút.

Lúc này tiếng hổ gầm truyền đến, một bóng người vọt tới trước mặt Tiết Hàn, bóp cổ họng của hắn, răng rắc… nhất thời Tiết Hàn giống như chó chết.

Hổ Thiên Khiếu cười ha hả: - Sự tình của Yêu tộc, lúc nào đến phiên một tên thái giám như ngươi nói này nói nọ?

Đúng lúc này, một đạo gợn sóng màu đen xuất hiện ở trên cửa cung, mảnh kiếm chém về phía Tiểu Yêu Hậu và tiểu hoàng tử.

Một kích này của Hổ Thiên Khiếu quả nhiên là như mãnh hổ hạ sơn thế bất khả kháng, gọn gàng giải quyết Tiết Hãn.

Tiết Hãn thân là Trung Thường Thị, tu vi tự nhiên không thấp, thế nhưng ở dưới công kích của Hổ Thiên Khiếu, có thể nói là không hề có lực hoàn thủ.

Đối với chuyện này, Nhị hoàng tử cảm thấy ngoài ý muốn, ở trong tình báo của hắn, Hổ Thiên Khiếu và Thái Tử mắt đi mày lại, hơn phân nửa là bị Thái Tử lôi kéo, kết quả hiện tại lại quy thuận Tiểu Yêu Hậu?

Mấu chốt là còn ra sức như vậy, chẳng lẽ bị Tiểu Yêu Hậu mê hoặc, vì lấy niềm vui của nàng, mới cố ý biểu hiện võ dũng như thế?

Hắn thấy, đây là giải thích hợp lý duy nhất.

Còn Tổ An, tuy trên nhảy dưới tránh rất vui vẻ, nhưng hắn căn bản không để đối phương vào mắt, loại gia hỏa này, còn không có tư cách làm đối thủ của mình.

Tuy chết một Tiết Hãn khá đáng tiếc, nhưng như vậy vừa vặn điệu hổ ly sơn.

Hắn nhìn phương hướng Tiểu Yêu Hậu, khóe miệng hơi giương lên.

Cơ hồ là đồng thời, trên cửa cung, trong không khí xuất hiện gợn sóng màu đen, mảnh kiếm chém thẳng về phía tiểu hoàng tử.

Thái Tử đã chết, mà Tam hoàng tử và Tứ hoàng tử lại bị Thái Tử phái người diệt sát, hiện tại chỉ cần giết tiểu hoàng tử, như vậy mình là người thừa kế duy nhất.

Tiểu hoàng tử vừa chết, những người ngắn ngủi tụ tập ở bên cạnh hắn cũng sụp đổ.

Còn Hổ Thiên Khiếu quả thật có chút phiền phức, có điều hắn là người thông minh, đến thời điểm đại thế đã định, hắn quyết sẽ không vì nữ sắc mà mạo hiểm.

Đinh!

Một tiếng vang giòn, thanh kiếm vốn muốn chém đầu tiểu hoàng tử bị một vầng trăng sáng đỡ được.

Ánh mắt Nhị hoàng tử trợn tròn, xuất thủ lại là nữ nhân ngực lớn bên người Tổ An.

Đoạn Thiên Cừu đường đường là Đại Tông Sư, thuật ám sát xuất thần nhập hóa, một cái nhìn như thế nào cũng là vưu vật trên giường quyền quý, lại có thể đỡ một kiếm tất sát của hắn.

Đoạn Thiên Cừu cũng bất ngờ, có điều hắn không ham chiến, vòng xoáy màu đen tràn ra, cả người đã xuất hiện ở bên ngoài hơn mười trượng.

Thích khách chi đạo, nhất kích không trúng, liền trốn xa ngàn dặm.

Hắn rất may mắn mình thời khắc tuân thủ chuẩn tắc chí cao vô thượng này, bởi vì cơ hồ trong nháy mắt hắn vừa rời đi, vị trí trước đó đã một thanh kiếm băng lạnh đâm xuống, thậm chí đông không khí xung quanh thành băng.

Chỉ cần hắn chậm một chút xíu, sẽ bị hàn khí phong kín không gian xung quanh, muốn bước nhảy không gian cũng làm không được.

Hai Đại Tông Sư!

Trong lòng hoảng sợ không chỉ hắn, còn có đám người Nhị hoàng tử.

Không nghĩ đến tiểu hoàng tử còn có át chủ bài này.

Vân Gian Nguyệt hừ lạnh, trực tiếp đạp không đi về phía Đoạn Thiên Cừu.

Thấy cảnh này, Đoạn Thiên Cừu muốn cười, nữ nhân này coi ta là cái gì, cũng dám truy sát một thích khách đỉnh phong.

Cao thủ chết dưới kiếm của mình không biết bao nhiêu, chỉ cần nữ nhân áo trắng không đến giúp, một đối một, hắn có lòng tin chơi chết nữ nhân tóc dài này.

Hừ, cao thủ tranh chấp, ngực lớn như vậy chính là vướng víu, tóc lại dài như vậy, quả thực khắp nơi đều là sơ hở.

Tuy tu vi của nữ nhân này rất cao, nhưng so giết người, nàng làm sao theo kịp mình?

Nhiều năm như vậy, hắn cũng gặp được mấy cao thủ đồng cấp, nhưng những người này đều không ngoại lệ, đều chỉ là tu vi cao, lại không am hiểu giết người, cuối cùng đều ôm hận chết ở trong tay mình.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.