Vừa nghĩ như thế, Tổ An trong mắt nàng thoáng cái cao lớn vạn trượng.
Lúc này tiểu hoàng tử cũng từ trong kinh hãi khôi phục lại, vội vàng chạy đến bên người mẫu thân, kéo ống tay áo của nàng, kích động nói: - Mẫu hậu mẫu hậu, về sau ta cũng muốn lợi hại giống như nghĩa phụ!
Trong mắt Tiểu Yêu Hậu lóe lên vẻ khác lạ, phải biết trước đó nhi tử sùng bái nhất là lão Yêu Hoàng, thế nhưng lão Yêu Hoàng rất ít xuất thủ, nhi tử cũng chưa từng thấy tận mắt, sinh ra cảm giác trùng kích tự nhiên kém xa Tổ An.
Nhi tử sùng bái Tổ An như thế, không biết là tốt hay xấu.
Nhìn thấy hai mẹ con bọn họ chấn kinh cùng khâm phục, trong lòng Ngọc Yên La có chút kiêu ngạo.
Nghĩ thầm giết chết Đại Tông Sư tính là gì, ở trong Bất Tri Chi Địa, hắn ngay cả Yêu Hoàng vô địch thiên hạ cũng giết, mặt trời cũng bắn rơi.
Nơi xa, trong mắt Kiều Tuyết Doanh dị sắc liên tục, nghĩ thầm A Tổ lợi hại hơn trước kia quá nhiều, hừ, thậm chí ngay cả ta cũng gạt, chờ lúc không người, ta nhất định phải hung hăng cắn hắn một trận!
Khi thấy Ngọc Yên La nhìn Tổ An, thần sắc kiêu ngạo, trong nội tâm nàng lại không khỏi có chút chua chua.
Rõ ràng là ta tới trước!
Ly Vẫn chạy trốn tới nơi xa, thấy cảnh này càng tê cả da đầu, trước đó mình thật là tìm đường chết, lại còn dám đoạt nữ nhân với gia hỏa khủng bố như vậy?
Lúc trước dì nhỏ bảo ta bồi hắn nhiều binh khí Thiên cấp như vậy, trong lòng còn oán thán, cảm thấy dì nhỏ và gia hỏa kia có gian tình, cầm bảo vật của Long Cung nuôi nam nhân bên ngoài, quả thực là lấy tay bắt cá.
Bây giờ mới biết dì nhỏ thật tốt với ta, cứu ta một mạng ta còn không tự biết.
Được rồi, về sau nữ nhân bên cạnh gia hỏa này, ta nhất định phải nhượng bộ lui binh, ân, chỉ truy cầu Ma tộc tiểu quận chúa của ta mà thôi.
Nói xong hắn thâm tình nhìn về phía Tác Luân quận chúa ở phụ cận, kết quả thấy nàng hoa si nhìn Tổ An, nhất thời như bị bạo kích.
Thời điểm nàng nhìn ta rõ ràng rất lãnh đạm, xưa nay tính tình nàng không phải rất cao lạnh sao?
Ta và nàng nói chuyện phiếm, trò chuyện không được mấy câu nàng liền nói muốn đi tắm rửa.
Nhìn bộ dạng này, nếu Tổ An và nàng trò chuyện, chỉ sợ nàng sẽ chủ động mời đối phương tắm cùng.
Lão tử đập nát bồn tắm nhà các ngươi!
Ai, thật là một thế giới hạn hẹp, may mắn ta còn có dung nhan anh tuấn, có thể cùng đánh một trận....
Trên bầu trời, Vân Gian Nguyệt và Yến Tuyết Ngân đang cùng đối thủ ác chiến, một mực chú ý tình huống phía dưới, đặc biệt là nhìn thấy Bức tiên sinh đánh lén Tổ An, tâm hai người đều nhấc lên. Vô ý thức muốn đi cứu viện, đáng tiếc bị địch nhân cuốn lấy, không cách nào thoát thân.
Kết quả thời điểm lo lắng, thì nhìn thấy Tổ An nhẹ nhõm tiêu diệt Bức tiên sinh, ngay cả tro cốt cũng không thừa.
Hai nữ nhất thời trầm mặc, Vân Gian Nguyệt nguyên khí truyền âm: - Băng Thạch Nữ, đây chính là ý chí vô địch ngươi nói?
Yến Tuyết Ngân ngây ra, ở trong tưởng tượng của nàng, tuy Tổ An ở trong Bất Tri Chi Địa, bởi vì ngoài ý muốn dưỡng ra ý chí vô địch, nhưng giới hạn tu vi, vẫn cần phải mượn Thần khí Xạ Nhật Cung.
Kết quả hiện tại tay không giải quyết một Đại Tông Sư?
Cái này sao có thể!
Chẳng lẽ ta tu hành mấy năm nay lấy được thường thức đều sai?
Đến cùng là chúng ta có vấn đề, hay thế giới này xảy ra vấn đề?
Thấy nàng không trả lời, Vân Gian Nguyệt tự mình hỏi: - Băng Thạch Nữ, ngươi nói hiện tại chúng ta giao thủ với hắn, ai thắng ai thua?
Yến Tuyết Ngân lộ ra nụ cười chua xót: - Không biết.
Nàng là thật không biết, mặc dù đối phương có ý chí vô địch, nhưng các nàng hiểu rõ Tổ An, chỉ cần cẩn thận phòng bị những thủ đoạn kia của hắn, muốn thắng hắn không khó.
Nhưng nhìn Bức tiên sinh chết thảm như vậy, niềm tin của nàng dao động.
Thấy cảnh này, chấn kinh không chỉ các nàng, còn có người dưới trướng của Nhị hoàng tử.
Đặc biệt là Hắc Xỉ Toái Nha, bởi vì cũng là ma đầu người người kêu đánh, hai người tu luyện công pháp có mấy phần giống nhau, bởi vậy thường xuyên trao đổi kinh nghiệm ăn người, tự nhiên rõ ràng thực lực của Bức tiên sinh còn trên hắn.
Nhân vật khủng bố như vậy bị đối phương phất tay hủy diệt, này còn đánh cái rắm.
Mình quy thuận Nhị hoàng tử chỉ vì kiếm miếng cơm ăn, tránh cho cuộc sống trốn đông trốn tây, cũng không phải muốn bán mạng cho hắn.
Hắn không còn tâm tư chiến đấu, nhanh chân bỏ chạy.
Hổ Thiên Khiếu biết muốn phân ra thắng bại, mình không chết cũng trọng thương, cho nên nhìn thấy hắn chạy thì không ngăn cản.
Lúc Hắc Xỉ Toái Nha chạy trốn đụng vào trận doanh của Nhị hoàng tử, nhìn những binh lính cản đường kia, dục vọng khát máu tràn ngập đầu óc hắn, trực tiếp mở miệng rộng, một lần nuốt mấy trăm tinh binh.
Trận doanh của Nhị hoàng tử nhất thời đại loạn.
Thấy cảnh đó, mí mắt của Nhị hoàng tử co giật, mình rốt cuộc là dưỡng một đôi Ngọa Long Phượng Sồ gì thế này!
