Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2792: Kề cận cái chết thăm dò




- Ta không biết, ta chỉ biết không muốn để cho ngươi rời đi.

Tổ An ôm nàng thật chặt, hắn cảm thấy trong đầu bây giờ loạn thành một bầy, trong thân thể khuấy động đến rối tinh rối mù.

- Mau buông ta ra, còn như vậy ta sẽ... Ô ô...

Vân Gian Nguyệt vừa thẹn lại giận, đang định phát tác, bỗng nhiên miệng bị ngăn chặn, đôi mắt nàng nhất thời trợn lớn.

Trong óc nàng ầm vang một tiếng!

Ta lại bị cưỡng hôn?

Nếu có người khác ở chỗ này, chỉ sợ ánh mắt sẽ cả kinh rơi xuống, Vân Gian Nguyệt là người nào. Giáo chủ Ma giáo, nữ ma đầu tiếng tăm lừng lẫy, người chết dưới tay nàng không biết bao nhiêu.

Tuy nàng am hiểu mị thuật, nhưng xưa nay giữ mình trong sạch, khí chất lẫm liệt không thể xâm phạm, trong Ma giáo không thiếu ác đồ gan lớn, nghĩ đến nàng độc thân nhiều năm như vậy cũng sẽ có nhu cầu, muốn tìm nàng song tu xúc tiến công lực, còn có thể lớn mạnh thế lực của nàng.

Sau khi bị cự tuyệt vẫn không cam tâm, có ít người thậm chí động tà niệm, làm ra một số sự tình hạ lưu để thuận nước đẩy thuyền.

Kết quả những người kia chết rất thảm, có thì bị thiến, có thì dùng dây kẽm nung đỏ trực tiếp cắm vào...

Từ đó về sau, người trong Ma giáo không ai dám đánh chủ ý tới nàng.

Người ngoài giáo càng như vậy, nghe nói đã từng có người chỉ liếc nhìn nàng một cái, liền bị khoét hai mắt...

Cho nên người khắp thiên hạ đều biết tuy nữ nhân này đẹp đến không tưởng nổi, nhưng là hoa hồng có gai độc, thủ đoạn độc ác.

Không ai dám đánh chủ ý tới nàng, hơn nữa bởi vì vết xe đổ, thậm chí không dám liếc nhìn nàng, sợ đối phương tâm tình không tốt lạnh lùng hạ sát thủ.

Kết quả bây giờ lại có người dám ôm nàng, còn trực tiếp cưỡng hôn?

Vân Gian Nguyệt cũng mộng bức, nhiều năm như vậy, nàng căn bản không để cho nam nhân tiếp cận trong vòng ba thước, đương nhiên sẽ không phát sinh sự tình tương tự, cho nên trong lúc nhất thời không kịp phản ứng. Bất quá sau khi khiếp sợ, lập tức xấu hổ, sau đó là giận!

Nhiều năm như vậy hình thành bản năng phản ứng là không cách nào cải biến, nàng trực tiếp dùng khuỷu tay đánh tới ngực đối phương.

Phanh… đổi lại người khác, coi như không trọng thương, cũng sẽ gảy mấy cái xương.

Bất quá thân thể Tổ An không biết là cái gì làm, một cái xương cũng không gãy, chỉ kêu đau một tiếng mà thôi.

Vân Gian Nguyệt cảm nhận được trong miệng truyền đến khí tức huyết tinh, biết đối phương thụ thương, trong lòng có chút hối hận, vừa rồi xuất thủ quá nặng, vạn nhất thật làm bị thương thì không tốt.

Nàng vốn cho rằng như vậy đối phương sẽ biết khó mà lui, ai biết hắn y nguyên không muốn sống hôn nàng, thậm chí còn vươn đầu lưỡi vào!

Vân Gian Nguyệt rốt cục nhịn không được, hai tay muốn triệt để phản kích không lưu lực.

Bất quá Tổ An không ngốc, thân thể hắn mạnh hơn cũng không chịu được Đại Tông Sư công kích, trực tiếp bắt lấy cánh tay đối phương.

Vân Gian Nguyệt liều mạng giãy dụa, phát hiện công lực toàn thân như bị hắc động hút sạch, căn bản không ra sức được.

Liên tưởng đến trước kia Tổ An nói với nàng, nàng rốt cuộc minh bạch vì sao Bức tiên sinh chết, bất quá may mắn Tổ An chỉ hóa giải lực phản kích, không có chủ động hút công lực của nàng.

- Xú tiểu tử! Đừng ép ta!

Tuy miệng bị ngăn chặn, nhưng vẫn có thể nguyên khí truyền âm.

Thân là đại ma đầu tiếng tăm lừng lẫy, nàng tự nhiên không có khả năng bị chế trụ đơn giản như vậy, nàng có mười mấy loại biện pháp có thể triệt để phản kích, đối phương không chết cũng sẽ trọng thương.

Ai biết Tổ An vẫn không đáp lại, chỉ không ngừng công thành đoạt đất.

Vân Gian Nguyệt vừa thẹn lại giận, dự định xuất thủ, nhưng lại lo lắng thương tổn đến đối phương, trong lúc nhất thời tiến thối lưỡng nan.

Rất nhanh nàng cảm giác được thân thể khác thường, mặc dù nàng là tiền bối, nhưng phương diện này thuần như giấy trắng, làm sao chịu được người như Tổ An kích thích.

Cảm nhận được cánh tay đối phương mạnh mẽ, đặc biệt là nửa người trên không có y phục, khí tức dương cương bốc lên, rất nhanh hô hấp nàng cũng loạn, trên mặt lãnh khốc uy nghiêm lần đầu tiên nhiều vài tia đỏ hồng, hai tay vốn giãy dụa cũng dần dần hoà hoãn lại, không còn kiên quyết như lúc đầu.

Ta đang làm gì?

Trong đầu Vân Gian Nguyệt như một đoàn tương hồ, đây là nam nhân của Hồng Lệ, tương lai còn không phải bị Băng Thạch Nữ cười chết!

Nghĩ tới đây, nàng rốt cục khôi phục một tia thanh minh, đang muốn đẩy đối phương ra, ai biết tay đối phương đã luồn vào vạc áo, bóp lấy bầu vú của nàng, còn se se núm vú, nàng ân một tiếng, cả người mềm xuống.

- Hỗn đản này, không biết ở trên người bao nhiêu nữ nhân luyện thì bản sự thuần thục như thế!

Trong lòng Vân Gian Nguyệt buồn bực.

Đến từ Vân Gian Nguyệt, điểm nộ khí +55 +55 +55...

Bỗng nhiên nàng giật mình, nàng ý thức được dù mình có chút tức giận, nhưng không phải tức giận hắn vô lễ, mà tức giận hắn cùng nữ nhân khác...

Ý thức được điểm ấy, trong nội tâm nàng bối rối, mình từ lúc nào biến thành như vậy?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.