Địch Nhạc nói: "Tên 'Nơi ở ẩn chi phong'? Vậy thì càng không thích hợp."
Thẩm Đường hiếu kì: "Sao lại không phù hợp?"
Nàng cảm thấy cái tên này rất hay, rất có ý nghĩa.
Trừ việc nghe không giống tên con gái, mọi thứ khác đều được.
Địch Nhạc muốn nói rồi lại thôi.
Thời buổi bây giờ, đến cả vương thất cũng tự thân khó bảo toàn, điển hình như vương thất nước Tân, chứ đừng nói đến người thường.
Tình cảnh người thân của cô nương kia ra sao còn chưa rõ. Có lẽ sẽ nhanh chóng liên hệ được, người ta cũng bằng lòng chăm sóc cô nhi cố nhân, cho nàng chỗ che mưa che gió. Nhỡ người thân vô lương, chẳng phải là đẩy nàng vào một cái hố lửa khác? Mà cũng có thể, còn có khả năng hơn là tìm không thấy.
Dù sao, thời loạn, mạng người còn rẻ hơn cỏ rác.
Địch Nhạc lại gần Thẩm Đường nói nhỏ, không cho cô bé nghe được: "Cô nương đi theo Thẩm huynh, mặc kệ tương lai nàng có tạo hóa gì, trước mắt chắc chắn là thân phận nha hoàn. Cái tên 'Nơi ở ẩn chi phong' quá lớn, tại hạ sợ nàng gánh không nổi, bạc mệnh chết yểu."
Thẩm Đường buồn cười nói: "Tiếu Phương còn mê tín cái này?"
Địch Nhạc nói: "Thà tin là có, còn hơn không tin."
Thẩm Đường lại làm ngược lại: "Ta thì không đồng ý với Tiếu Phương về chuyện này. Trong tình cảnh tuyệt vọng hung hiểm như thế mà nàng còn giữ được mạng, thấy được là trời không tuyệt đường sống của con người. Thường nói 'Quá cơn bĩ cực đến hồi thái lai', sao biết sau này không phải một đường bằng phẳng?"
Địch Nhạc thấy nàng kiên quyết cũng không còn dội gáo nước lạnh.
Thẩm Đường vỗ tay quyết định: "Được, về sau cứ gọi là Lâm Phong."
Cô bé đã bình tĩnh hơn rất nhiều, cúi đầu làm lễ thật sâu, khẽ nói: "Lâm Phong gặp qua lang quân."
Thẩm Đường nói: "Còn về tên tự, sau này lại nghĩ."
Lời vừa nói ra, Địch Nhạc và Lâm Phong đều kinh ngạc nhìn nàng."Nhìn ta vậy làm gì? Ta có nói gì sai sao?"
Lâm Phong tay nhỏ xoắn lấy ống tay áo, mím môi không nói.
Địch Nhạc câm nín: "Đến tuổi cập kê mới lấy tên tự, cô nương còn nhỏ lắm.""Hai mươi tuổi đội mũ, chẳng phải ngươi cũng chưa đến hai mươi mà đã có tên tự rồi sao?"
Địch Nhạc nói: "Chuyện này không giống."
Thế giới này, nam tử có thể ngưng tụ Văn Tâm võ gan, một trong những tiêu chí chính là tên tự, chữ ký Văn Tâm và Hổ Phù võ gan sẽ khắc tên tục của chủ nhân để thể hiện thân phận. Không biết ai đã khởi xướng việc sớm đặt tên tự để giúp Văn Tâm võ gan dễ cô đọng.
Vì thế trong hơn hai trăm năm qua, bất kể tuổi tác thế nào, chỉ cần cảm ứng được khí của trời đất và thuận lợi dẫn khí vào kinh mạch, khai phá đan phủ thì có thể lấy tên tự. Bình thường là do cha mẹ sư trưởng ban tặng tên tự, cũng có trường hợp đặc biệt – tự đặt tên.
Còn tên tự của nữ nhi thì khác.
Nếu đến tuổi mười lăm cập kê mà chưa đính ước thì sẽ do cha mẹ đặt. Còn nếu trước tuổi cập kê mà đã hứa gả hoặc kết hôn, thường là do vị hôn phu đặt cho. Thẩm huynh chắc chắn không phải cha mẹ của cô nương kia, nàng đặt tên tự cho cô ta, có chút không ổn, không hợp lễ nghi.
Trừ khi Thẩm huynh có ý với cô nương này, thì lại là chuyện khác.
Địch Nhạc cảm thấy, dường như hắn đã nhìn thấu tâm tư của Thẩm huynh.
Ừm, đúng là dụng tâm hiểm độc!
Không biết có phải ảo giác hay không, Thẩm Đường cảm thấy sống lưng hơi lạnh.
Cảm giác bất an này không kéo dài lâu, đám côn đồ đã dời thi thể đến một chỗ, ánh mắt không ngừng liếc về phía Địch Nhạc, ẩn chứa sự mong chờ - Địch Nhạc đào hố, vừa có thể tiết kiệm thời gian, hố lại vừa sâu, vừa rộng.
Địch Nhạc luôn thích giúp người: "Được thôi, để ta.""Đào hố không cần vội." Thẩm Đường cản hắn lại, hỏi đám lưu manh: "Đã tìm hết thi thể chưa? Vật có ích, có giá trị đừng bỏ sót, thịt muỗi cũng là thịt, không được lãng phí."
Thẩm hiểu rất rõ đạo lý cần kiệm của những người quản gia nghèo đi bán hàng bán rượu ven đường: "Dù là mảnh bạc vụn cũng không được bỏ qua."
Địch Nhạc: "..."
Đám côn đồ ngoài việc khiêng thi thể, lục soát người chết còn phải chuyển những cái rương gỗ của nhà họ Lâm. Rương nào rương nấy cũng nặng trịch, có cái vứt ngổn ngang dưới đất, có cái thì chất trên xe ngựa. Có rương chứa vàng bạc châu báu, có rương đựng đồ cổ văn hóa, cũng có rương hành lý của các nữ quyến. Thẩm Đường cầm đuốc soi từng cái, Lâm Phong hai tay xoắn ống tay áo, cúi đầu đi theo sau lưng nàng.
Lớn nhỏ tất cả có hai mươi bảy cái rương.
Cộng thêm số rương mà thổ phỉ đã cướp đi, không chừng phải đến năm mươi cái.
Nhìn những đồ đạc trong rương cũng đủ thấy nhà họ Lâm là một gia đình giàu có, gia cảnh giàu có mà lại có nội tình. Nếu không phải có Thẩm Đường và Địch Nhạc đè lại, có lẽ đám côn đồ kia đã nhào vào chia nhau hết rồi.
Thẩm Đường phân phó Lâm Phong: "Ngươi đi thu dọn mấy cái rương này."
Lâm Phong bỗng ngẩng đầu nhìn Thẩm Đường, muốn nói lại thôi.
Địch Nhạc thay nàng nói: "Chuyện này có phải...không thích hợp không..."
Theo lý thì đây đều là chiến lợi phẩm, nhưng cách đây không lâu còn thuộc về gia đình của cô nương này, giờ thì người nhà chỉ còn mỗi nàng, Thẩm huynh lại bắt nàng đi thu dọn đồ vật này. . .
Không thỏa đáng, không thỏa đáng.
Thẩm Đường liếc mắt: "Có gì không thích hợp? Phần lớn là đồ nữ quyến dùng, ngươi bảo bọn nam nhân hôi hám này đi làm? Hãy có chút nhân tính đi! Dù sao cũng nên giữ chút trong sạch cho người ta. Với lại, ngày mai không biết có tìm thấy thi thể không. Nếu không tìm thấy, thì quần áo của họ còn có thể dùng để khâm liệm."
Địch Nhạc khẽ giật mình, không ngờ Thẩm Đường lại nghĩ xa đến vậy.
Thẩm Đường mặc kệ vẻ mặt kinh ngạc của Lâm Phong: "Còn đồ của ngươi, tự ngươi thu dọn đi, cũng xem như chút vốn liếng phòng thân."
Nàng ngừng một lát, dặn dò Lâm Phong: "Còn đồ đạc của mẫu thân ngươi, ngươi cũng chọn một hai món giữ lại làm kỷ niệm, sau này cũng có cái mà nhớ người. . . Sao tự nhiên lại thế kia, lại muốn khóc?"
Mắt đã bớt đỏ thì nay lại ầng ậc nước, chực trào ra.
Nàng gạt nước mắt, xuất phát từ tận đáy lòng cảm kích: "Đa tạ lang quân."
Thẩm Đường chột dạ: "..."
Cầm tiền của người ta còn bị người sống sót duy nhất cảm tạ đến mấy lần, mặt dù dày nhưng cũng thấy hơi khó xử, đành xấu hổ xoa đầu nàng, mất tự nhiên nói: "Đừng có cảm ơn gì, đi đi."
Đợi Lâm Phong quay người đi, Thẩm Đường giơ tay che mặt.
Địch Nhạc thở dài, tán dương: "Thẩm huynh quả là chân quân tử!"
Hắn quả là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử mà.
Xấu hổ, xấu hổ.
Nàng đổi sang hai tay che mặt, nhỏ giọng nói: "Đừng nói nữa."
Không thấy nàng đang xấu hổ đến mức muốn độn thổ tìm chỗ ba gian nhà hai sảnh trốn hay sao?
Địch Nhạc: "??? " Tốn gần nửa canh giờ, mọi thứ mới tính là thu dọn xong.
Rương được sắp xếp lại trên xe ngựa, ngày mai có thể mang xuống núi. Thẩm Đường bảo đám côn đồ dọn dẹp nơi đóng quân, chuẩn bị ở lại qua đêm. Vì trên trời bỗng rơi xuống một khoản tiền phi nghĩa, Thẩm Đường cũng hào phóng hơn, cho phép đám côn đồ ăn lương khô mà các hộ vệ kia đã chuẩn bị.
Để người ta làm việc, cũng phải cho người ta ăn no chứ?
Còn về Lâm Phong còn quá nhỏ...
Trong rừng nhiều muỗi, Thẩm Đường cho nàng vào xe ngựa, dặn dò: "Lát nữa mặc kệ chuyện gì xảy ra, cứ ở trong xe, đừng chạy lung tung."
Lâm Phong nghe vậy, lo lắng ngẩng đầu nhìn nàng.
Rồi lại nhìn sang đám côn đồ kia.
Thẩm Đường hiểu ý nàng.
Giải thích: "Không phải đám côn đồ này, bọn họ không có gan làm càn, là thổ phỉ. Trong núi này có một ổ thổ phỉ, trước đó chắc bọn chúng cướp các ngươi. May mắn đụng phải vụ làm ăn lớn, vừa ra tay có thể ăn đủ ba năm, làm sao mà không muốn nếm món vịt béo đến miệng này? Bọn chúng rành địa hình nơi đây, vừa rồi lại náo động lớn như vậy, không thể nào không phát hiện ra. Chậm nhất là nửa đêm, kiểu gì cũng sẽ đến tập kích."
Do dự hồi lâu, nên chọn chữ gì làm tên tự?
Nơi ở ẩn chi phong, đức độ đủ mọi phương diện.
