Được hay không cứ thử xem sao.. Nghe được lời này Lộc Tẩu không biết nên khóc hay nên cười, mẹ nó lúc vừa nghe Phương Hành nói đúng thật hơi khá là kích động, tưởng rằng mạng già này của mình còn có hi vọng giữ lại, nhưng tử tế nghe kỹ mới biết thì ra đứa này căn bản không có gì nắm bắt, lại muốn cầm mình ra làm thí nghiệm Hơn nữa lý do cũng quá đáng giận, cái gì gọi là dù sao sớm muộn cũng chết, cứ tới thử một chút xem sao… Hừ, lão phu Trần Trục Lộc, đường đường một đời truyền kỳ xưng hùng Thiên Nguyên, nay lại bị ngươi đùa như trẻ nít Hắn vô thức muốn phản bác mấy câu, lời đến bên mồm lại nuốt trở về, trầm trầm thở dài một tiếng Hình như trừ để tiểu ma đầu này làm thực nghiệm phẩm ra, mình đã không còn con đường sống thứ hai để chọn Hiển nhiên Phương Hành căn bản không nghĩ tới chuyện hắn sẽ cự tuyệt, giải thích xong rồi liền tiến vào Thần cung vùi đầu nghiên cứu Đối với hắn mà nói, ngược lại không phải hắn thật tâm muốn nói mờ nói mịt hồi lâu như vừa rồi, thật sự là bởi đối với U Thổ giấu trong vẫn thạch hắn hiểu rõ không nhiều, sớm nhất nhìn thấy vật này thậm chí hắn còn không nghĩ tới lấy Âm Dương Thần Ma giám để xem Đến sau trên đường vượt qua tinh không mới nhớ tới mình còn có một phần Tinh Không Vạn Vật Đồ Giám mà Linh Vị đưa cho.. Đó là một trong những trợ lực chủ yếu nhất Linh Vị cho hắn, một phần đồ lục do sinh linh Thần tộc sao chép vạn vật tinh không Đối với tu sĩ trước nay không đặt chân qua tinh không mà nói, tính trọng yếu của đồ lục tự nhiên không cần nói cũng biết, Cửu Đầu Trùng hiển nhiên cũng hiểu được đạo lý này Đương sơ hắn thề trung thành với Linh Vị, điều kiện đưa ra là muốn có một phần đồ lục trân quý tương tự Chỉ đáng tiếc Linh Vị không phải hạng dễ ở chung, trên tay tuy có đồ lục, lại cường hành không cho, sau cùng tiện nghi Phương Hành.. Đương nhiên, ở trong mắt Phương Hành điều này ngược lại rất bình thường, rốt cuộc quan hệ giữa Linh Vị và Cửu Đầu Trùng là gì Thuần túy là quan hệ giao dịch Còn mình với Linh Vị thì sao Đó chính là quan hệ giữa mẹ nuôi và con trai nuôi bảo bối, không tiện nghi ta thì tiện nghi ai Chính nhờ vào đồ lục kia, Phương Hành lần đầu tiên liên hệ vật chất màu đen trước mắt với U Thổ trong truyền thuyết Trên đồ lục ghi chép vô số tài nguyên và vật chất thường thấy trong tinh không, nhưng ghi chép đối với U Thổ lại cực ít, chỉ lác đác vài câu, hơn nữa đến cả hình ảnh đều không có, Phương Hành tự nhiên không cách nào đi đối chiếu Quan trọng hơn chính là, ở một mảnh xung quanh đây u thổ thực sự rất nhiều, khác hẳn với mức độ trân quý ghi trên đồ lục, loại cảm giác này hệt như chuột sa chĩnh gạo, thật sự không dám tin tưởng thứ bình thường mình trộm được mấy hạt đã vui mở lòng nay lại có thể nhiều như đại dương, thậm chí dìm chết chính mình Thẳng đến phát hiện vẫn thạch trong cốt hạp ở Long Cốt miếu, đồng thời phát hiện vật chất hắc ám kia, Phương Hành mới hơi hơi để tâm, rốt cuộc đương thời tuy trong đầu hắn đã có suy đoán, nhưng chỉ là vì muốn quấy vũng nước này càng thêm đục, chứ thật ra bản thân hắn không tin tưởng Cửu Đầu Trùng sẽ bố xuống bẫy rập nhàm chán như thế [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Mà đám tiền bối Long Tộc kia sở dĩ sẽ đặt vẫn thạch ở chỗ này, không chừng là muốn ám thị điều gì đó cho hậu bối cũng nên Ôm loại cách nghĩ đó, Phương Hành mới lần nữa xem xét vật chất hắc ám, hơn nữa quyết định thi triển Âm Dương Thần Ma giám Rất rõ ràng, giám định loại này Âm Dương Thần Ma giám cần phải tiêu hao lượng lớn pháp lực, ngay cả hắn cũng có chút không bỏ được, nhưng kết quả lại khiến hắn rất mãn ý, sau khi trải qua một đoạn thời gian thôi diễn rất dài, cuối cùng hắn đã xác định một chuyện.. Loại vật chất màu đen này đúng thật là U Thổ Vô luận là trong Tinh Không Đồ Lục của Thần tộc hay là trong Âm Dương Thần Ma giám, kết quả đều là U Thổ vô cùng trân quý.. Trọc nhất trong trọc khí, cùng linh khí giống như hai đầu cực từ trái ngược, U Thổ Sở dĩ nó sẽ cắn nuốt máu thịt, pháp lực người tu hành, nguyên nhân là bởi vì máu thịt và pháp lực của người tu hành cất chứa linh tính cường đại Sở dĩ Cửu Đầu Trùng luyện chế Âm Dương đan có thể đuổi đi loại vật chất này là bởi vì hắn thi triển một loại phương pháp luyện đan thần bí, dựa vào U Thổ và linh khí trên thân người tu hành luyện ra một loại đan dược xen lẫn giữa hư và thực, mà loại đan dược này lại có thể tạm thời che đi linh tính ba động trên người, ngăn ngừa hấp dẫn U Thổ tập kích Chỉ là, loại đan dược đó sau khi luyện thành liền không ngừng tiêu hao Trên đường Cửu Đầu Trùng không ngừng luyện chế loại đan dược này là bởi vì mỗi tiêu hao một viên liền phải luyện lại một viên Đối với hành động kia của hắn, Phương Hành thật sự có chút dở khóc dở cười Đúng thật giống như bung ra cây dù, một đường đội lên vàng rớt xuống từ trên trời cướp đường cuồng chạy.. Đương nhiên, nguyên nhân cũng rất đơn giản, đó chính là Cửu Đầu Trùng có cường đại đến mấy cũng không biết một ít chuyện mà hắn không thể biết Hắn không biết thứ rớt xuống trên đỉnh đầu mình là vàng, chỉ biết vàng rớt trúng đầu là sẽ chết, thế là tất nhiên muốn trốn Cũng chính bởi thế, trong suốt thời gian dài, Phương Hành vẫn hết sức bình tĩnh Lúc đám người Long mẫu muốn trốn, hắn chỉ mong đám người này nhanh nhanh cút đi.. Tuy khi đó còn không biết Quỷ tiên sinh chính là Long mẫu, nhưng hắn đã không nguyện cùng phân hưởng chân tướng này với bọn họ - Coi thứ khủng bố như vậy làm tài nguyên tu luyện, xác thực khả thi không Lúc này Lộc Tẩu vẫn còn có chút lo lắng, cằn nhằn nói với Ngao Liệt, tâm lý cứ cảm giác Phương Hành đang đùa - Thì ngươi cứ thử trước đi.. Ngao Liệt chẳng hề để ý lườm một cái, lập tức càng khiến Lộc Tẩu tức đến nói không ra lời [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] - Ai, chết thì chết vậy Lộc Tẩu quyết định nghe thiên do mệnh, dù sao cũng không có gì càng hỏng bét so với hiện tại - Tuy không quá đáng tin.. Nhưng ta cảm thấy luyện hóa loại U Thổ này then chốt hẳn là ở.. Phương Hành cầm ra một quyển kinh văn, trên mắt đeo kính Lưu Ly, lắc đầu hoảng não, bộ dạng như cổ giả - Từ đã.. Lộc Tẩu dọa nhảy dựng:
- Ngươi nói tuy không quá đáng tin… là chuyện gì - Đã bảo cứ thử trước đi, ngươi nói xem… Phương Hành trừng Lộc Tẩu một cái, lại đánh giá nửa buổi, nói:
- Hiện tại khí tức ngươi vẫn đang không ngừng tiêu tan, U Thổ trong cơ thể bắt đầu ngo ngoe muốn động, đúng không Nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc cũng chỉ khoảng mấy canh giờ, U Thổ trong cơ thể ngươi sẽ hút sạch khí huyết và thần hồn, pháp lực Đến khi đó, đặc tính cắn nuốt pháp lực của U Thổ cũng sẽ gần như tan biến, chủ yếu là vì ăn no Lúc ấy, ta dùng cách luyện đan “không mấy đáng tin” kia cũng không chậm.. Phương Hành vừa nói vừa vỗ vỗ bả vai Lộc Tẩu:
- Chẳng qua ngươi yên tâm, ta sẽ không khiến ngươi bị hấp thành xác khô đâu Vừa nãy ta đang nghĩ, có phải ngươi đang một mực tính thử khu trục loại vật chất đen kia đi ra, nhưng lại phát hiện pháp lực mình căn bản không cách nào khu trục vật này, ngược lại vô luận thúc giục bao nhiêu pháp lực, kết quả đều như đám trầm biển lớn, đúng không - Đích xác như thế Lộc Tẩu nghiêm mặt nói:
- Lão phu dùng rất nhiều phương pháp, lại phát hiện, vật này không cách nào khu trục - Đó là đương nhiên, bản thân cục cứt làm sao có thể đuổi ruồi nhặng đi được.. Phương Hành lắc lư não đại, cảm khái nói - Ách.. Có thể đổi cách nói khác được không - Thì là bản thân sắt từ không đuổi được một khối sắt từ khác thôi.. Phương Hành rõ ràng càng nói càng có lòng tin, tròng mắt ẩn ẩn phát quang, trầm giọng nói:
- Cho nên điều ngươi cần làm không phải khu trục U Thổ, mà là luyện hóa nó, khiến nó trở thành một bộ phận nhục thân, một bộ phận tu vị, hoặc nói cách khác, một bộ phận pháp lực.. - Luyện hóa Lộc Tẩu rõ ràng ngẩn người, trợn to mắt nhìn Phương Hành - Không sai, chính là luyện hóa, như luyện hóa Linh Tinh vậy.. Phương Hành lại một mặt chăm chú, trầm giọng nói:
- Lúc ta mới bước lên đường tu hành đã từng bị người tính toán, trong cơ thể chứa một đạo sát linh, dày vò ta không nhẹ, đến sau nghĩ hết mọi cách hóa giải, lại mãi không thành công Nhưng đến về sau, ta khá là may mắn, gặp được một vị sư phụ tốt, hắn truyền cho ta một đạo pháp môn, không phải giết chết hay tách bỏ đạo sát linh kia, mà trực tiếp luyện hóa nó, tuy đương thời luyện hóa suýt nữa thất bại, nhưng ta cuối cùng đã lấy chân linh ký sinh sát linh, rốt cục hóa giải nguy cơ Về một khía cạnh nào đó, chuyện này cũng tương tự tình trạng hiện tại của ngươi, ta cũng sẽ truyền đạo pháp môn kia cho ngươi, ngươi có thể tham ngộ xem sao.. - À, vậy hả, thế đa tạ.. Lộc Tẩu cũng là đại hành gia tu hành, vừa nghe Phương Hành nói, tự nhiên hiểu việc này rất khả thi, vội vàng nói cảm ơn Nhưng đến lúc Phương Hành muốn truyền pháp, hắn lại bỗng đột nhiên trầm mặc, rất lâu mà không mở miệng - Sao vậy Lộc Tẩu đợi một lát, không thấy hắn nói chuyện, nhịn không được hỏi - Không có gì.. Phương Hành hồi thần lại, cười nói:
- Đột nhiên nhớ tới lão đầu kia Nói xong bèn ngồi xuống ngay ngắn, trầm giọng nói:
- Truyền pháp cũng được, nhưng phải có yêu cầu Lộc Tẩu vừa nghe liền sửng sốt:
- Còn muốn yêu cầu gì Phương Hành trừng mắt nói:
- Bí pháp này không thể nói cho ngươi được.. Một câu nói khiến Lộc Tẩu ngẩn ngơ, trong tu hành giới quả thực có quy củ “Pháp bất khinh truyền”, thậm chí nếu không cẩn thận tiết lộ bí pháp bản môn sẽ dẫn phát một trận huyết án, không chết không ngừng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Chẳng qua bản thân hắn là hạng người vì cầu tiên mà trảm rơi hết ngoại vật, không câu nệ tiểu tiết, thấy Phương Hành cũng không phải hạng lão cổ đổng, không ngờ lại cũng để ý điểm này.. Chẳng qua nếu đối phương đã đề ra, hắn liền cũng thỉnh giáo:
- Vậy phải thế nào Phương Hành thần tình ngưng trọng, nhưng nghiêm mặt chưa được một lát đã cười, chớp chớp mắt nói:
- Ta từng này tuổi, còn lớn hơn cả tổ tông ngươi, ngươi lại muốn ta bái sư - Không vái không truyền pháp Phương Hành gãi gãi lỗ tai, nói:
- Pháp khác thì cũng thôi, nhưng pháp này tất phải bái sư mới có thể truyền.. - Mạng quan trọng hay mặt mũi quan trọng.. Ngao Liệt ở một bên cười trên nỗi đau người khác, nhắc nhở Lộc Tẩu một câu Cũng may Lộc Tẩu vốn chính là người vì cầu tiên mà chém đứt qua vạn vật, tuy đành chịu, nhưng trong nháy mắt liền cũng phân ra nặng nhẹ, thở dài một hơi, đứng lên chắp tay hành lễ, khó chịu nói:
- Đệ tử Trần Trục Lộc bái kiến sư tôn Phương Hành.. - Kêu sư huynh là được rồi Phương Hành lại vung tay ngăn trở, khẽ thở dài: