Lược Thiên Ký

Chương 1780: Bắc Minh đại ma đầu








Ở Thiên Nguyên, không có bất kỳ đạo thống nào có thể chống lại Chư Tử đạo tràng, huống chi chỉ là Bột Hải quốc
- Kỳ Lân tiểu chất, có nắm chắc không
Trong tổ điện, ngay cả Dư lão thái gia cũng có chút lòng tin không đủ, nhỏ giọng đặt câu hỏi
Mà theo câu nói này hỏi lên, ánh mắt chúng tu trong điện đều nhìn lại
Bây giờ trong điện, trên một hàng bồ đoàn, đã phân biệt ngồi đại yêu Phương Kỳ Lân cùng một đám yêu ma quỷ quái nó mời tới trợ quyền, bốn vị trưởng lão thực lực mạnh nhất Đại Tuyết Sơn, mặc dù thực lực của Bách Thú Tông không đủ mạnh, nhưng dù sao cũng là tông chủ trước đây của mình có việc, nên dốc túi mà ra, đến đây tương trợ, loại phân lượng này, đã đủ để uy hiếp Nam Chiêm, đối với trưởng lão và gia tướng của Dư gia nhất mạch mà nói, không nhìn thấy những người này, thực không biết lão tổ tông nhà mình còn có nhân duyên tốt như vậy
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, đây là một ngày Dư gia khách quý chật nhà, cực kỳ có mặt mũi, nhưng bên ngoài mây đen áp đỉnh, để Dư gia đứng trước hung hiểm lớn nhất, loại suy nghĩ phức tạp này thực khó mà nói rõ, thời điểm nô bộc Dư gia đi đường, ngay cả âm thanh cũng thả nhẹ
- Hừ, sợ cái gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đều là một đám chịu chết
Phương Kỳ Lân nằm ở trên giường lớn, uể oải nói, nhưng hào khí vượt mây
- Cái này..
Chúng tu đều nhìn nhau vài lần, thần sắc có chút nặng nề
Lời nói là êm tai, bọn hắn cũng tin tưởng đại yêu bằng sức một mình, truy sát Dạ tộc đến cơ hồ diệt tộc có thể gánh một vị thậm chí mấy vị đệ tử của Chư Tử đạo tràng, nhưng vạn nhất người ta tới nhiều thì sao
Vạn nhất vị Bắc Minh đại ma đầu trong truyền thuyết tự mình xuất thủ thì sao
Tiến vào Chư Tử đạo tràng và không vào Chư Tử đạo tràng, cơ duyên tạo hóa chính là nhất thiên nhất địa, bọn hắn đều tin tưởng nữ nhi và đệ tử của Phương ma đầu, đều có tiềm lực vô biên, nhưng dù sao bọn hắn không có ở trong Chư Tử đạo tràng tu hành a
- Có phải các ngươi cảm thấy ta không phải đối thủ của Bắc Minh đại ma đầu hay không
Phương Kỳ Lân cười lạnh, trong thần sắc tràn đầy khinh thường
Chúng tu đều hai mặt nhìn nhau, thấy quái lừa mặt đầy ngạo ý, trong lòng thoảng dâng lên chút hi vọng
Phương Kỳ Lân thấy chúng tu đều có chút kích động nhìn mình nói:

- Ta thực không phải đối thủ của hắn..
Chúng tu cảm giác có chút im lặng, theo bản năng muốn ăn thịt con lừa này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phương Kỳ Lân thấy thế, lại nở nụ cười nói:

- Nhưng bọn hắn có hậu thuẫn, chúng ta cũng có nha, Tiểu Mỹ sư muội đã đi mời trợ thủ, đợi nàng chạy về, các ngươi có thể yên tâm, có chúng ta ở đây, ai dám động Dư gia một cọng lông
Dư gia chủ Dư Thiết Linh lo lắng nói:

- Sao Tiểu Mỹ sư thúc tổ vẫn chưa về
Phương Kỳ Lân nói:

- Có lẽ là muốn mời nhiều mấy người..
Chúng tu nghe vậy, ngược lại ẩn ẩn cảm thấy có lý, thoáng buông lỏng chút, nhưng lúc này, chỉ nghe bên ngoài có người thông truyền, nói có một nữ tử áo trắng cưỡi quái xà tới, chúng tu vội vàng đi ra ngoài đón, thế nhưng vừa xem xét, chỉ thấy Phương Tiểu Mỹ độc thân đi vào Dư gia, cảm giác có chút kinh ngạc, bước lên phía trước hỏi, Phương Tiểu Mỹ lại mặt không biểu tình, đi thẳng vào trong điện, thoáng nhìn không trung một cái, trên mặt lộ ra cười lạnh:

- Xem ra lần này người đi tìm cái chết còn không ít
- Phương điệt nữ, vị tiền bối kia đâu
Dư gia lão tổ bước lên phía trước hỏi, thần sắc có chút lo lắng
- Tiền bối gì
Phương Tiểu Mỹ nói:

- Bạch gia gia có tới không
Chúng tu nghe trong lòng giật mình, muốn hỏi cho ra nhẽ, lại nghe bên ngoài vang lên tiếng sét đùng đoàng, thiểm điện tử sắc xẹt qua chân trời, cơ hồ chém bầu trời thành hai nửa, nhưng chỗ thiểm điện rơi, lại không có trực tiếp đánh vào trên đầu Dư gia, mà nghiêng nghiêng bổ về phía chân trời, không phải người trong mây đen trực tiếp động thủ, đây chỉ là một tiếng nhắc nhở mà thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mà theo thiểm điện xẹt qua chân trời, phương đông xa xa bắt đầu có ánh rạng đông bắn ra
Trời đã sáng
Không biết có bao nhiêu người, ở thời khắc này trong lòng nặng nề, cùng nhau ngẩng đầu nhìn trời
Mây đen trên không trung đã triển khai, giống như màn sân khấu bị cuồng phong bóc đi, lộ ra mấy bóng người ngồi xếp bằng
Hai người bên trái nhất, một cái là nam tử trẻ tuổi mặc đạo bào, mày kiếm mắt sáng, cực kỳ tuấn tú, bên cạnh hắn là một nữ tử váy đen, khuôn mặt như vẽ, chỉ là đôi môi cực mỏng, nhếch lên giống như một mũi kiếm màu đỏ tươi, hai người bên phải thì một cái là trung niên khôi ngô tóc hoàng kim, một cái thì đầu người thân ngựa, cùng một nam tử đứng ở phía sau, sắc mặt tái nhợt, khí cơ có vẻ hơi thấp, ánh mắt tràn đầy ác độc và oán hận, chính là Tiêu nhị gia
Ngoài những người này, còn có mấy đệ tử Chư Tử đạo tràng mặc đạo bào phổ thông, tu vi hoặc tương đương Tiêu nhị gia, hoặc cao hơn một chút, hơn nữa trong những người này, có một mập mạp khoác kim giáp, xếp bằng ở trên một bệ đá, hai mắt khép hờ, mặt không biểu tình, trái phải đều có hai thị thiếp xinh đẹp xoa vai, khí cơ trên người cùng thiên địa hòa làm một, khiến cả người hắn như ẩn như hiện, tựa hồ tùy thời có thể trốn vào thiên ngoại..
Thấy mấy người này, trong lòng chúng tu như đặt lên một ngọn núi lớn
- Kỳ tài của Tịnh Thổ đều tới
Có người nhịn không được trầm thấp nghị luận:

- Những người này, bất kỳ ai tới, Dư gia cũng không gánh nổi, bây giờ tất cả đều đến Bột Hải quốc, Tiêu nhị gia mới vào Chư Tử đạo tràng mấy năm, sao có thể có nhân duyên tốt bực này
Càng có người nhìn về phía nữ tử váy đen, hơi kinh ngạc nói:

- Hai vị kia hẳn là con cháu của Thần Châu Bát đại gia, bây giờ Thần Châu đa số là người của Phụng Thiên Minh nhất mạch, mà Phụng Thiên Minh nhất mạch là phe phái thân cận với Phương tiền bối, người Chúng Tiên Minh đến khó xử Dư gia thì cũng thôi, nhưng hai vị kỳ tài của Thần Châu tới làm gì
- Dư gia, hôm nay Tiêu mỗ tìm ngươi đòi lại công đạo
Thời điểm mọi người suy đoán, Tiêu nhị gia hét lớn một tiếng, hạ xuống đám mây
Bây giờ bọn hắn từ trên trời giáng xuống, vừa dễ dàng nhìn thấy những người đứng ở trước Dư gia tổ điện, ánh mắt của hắn càng là không che giấu sát ý nhìn về phía Phương Tiểu Mỹ, tràn đầy oán độc, tựa hồ nhịn không được, lập tức muốn xuất thủ
Chỉ bất quá, mặc dù biểu hiện lửa giận ngút trời, nhưng hắn rõ ràng còn kềm chế, không có động thủ thật
- Ha ha, chư vị quý khách đến nhà, sao không vào điện nói chuyện
Ánh mắt của Dư gia lão tổ có chút ngưng tụ, nhưng vẫn duy trì phong độ, xa xa chắp tay, cười ha ha nói
- Vào điện nói chuyện
Khuôn mặt Tiêu nhị gia vặn vẹo giận dữ, quát lên:

- Chúng ta đến là muốn tiêu diệt Dư gia, còn cần nói chuyện với ngươi
Thanh âm truyền khắp bốn vực, làm lòng người phát lạnh, ngay cả Dư gia lão tổ cũng không biết nên trả lời như thế nào, thế nhưng hết lần này tới lần khác có một thanh âm vang dội tức thời vang lên:

- Chỉ nói không làm, có bản lĩnh ngươi đến đây
Mọi người đều nhìn lại, nói chuyện chính là Phương Kỳ Lân, trong lòng đều có chút im lặng
Vị này thật là không sợ trời không sợ đất, khó trách dám lấy sức một mình, hủy diệt cả Dạ tộc, bây giờ phía bên mình, người có năng lực đối phó Bắc Minh đại ma đầu còn chưa tới, hắn liền dám khiêu khích trước, vạn nhất người ta thật giết xuống thì làm sao đây
Thế nhưng hết lần này tới lần khác, Tiêu nhị gia nghe như thế, lại tức đến mặt phát xanh, nhưng thật không có động thủ, trái lại ánh mắt có chút cầu khẩn nhìn chung quanh, sau đó nhìn về phía người mập mạp khoác kim giáp, tựa hồ hắn cũng không phải là không muốn động thủ, chỉ là không được mệnh lệnh của mập mạp này, nên không dám tùy tiện xuất thủ mà thôi, bây giờ nhịn không nổi nữa, chỉ có thể dùng ánh mắt khẩn cầu
- Ha ha, vị này chính là tiền bối Yêu tộc dùng sức một mình hủy diệt Dạ tộc a
Mập mạp cười khanh khách mở miệng, không giống thân thể giống như núi nhỏ của hắn, thanh âm lại nhỏ giọng thì thầm, đầy mặt hiền lành, trước hơi cúi đầu chào hỏi Phương Kỳ Lân, sau đó liền nhìn Dư gia lão tổ:

- Bái kiến lão tiền bối, hôm nay Bắc Minh đến thăm, chỉ là đến thay đồ nhi đòi cái công đạo, Chư Tử đạo tràng chúng ta không phải tồn tại ỷ thế hiếp người, cho nên không vội động thủ, trước nói rõ đạo lý cái đã..
Thanh âm của hắn nghe không có một chút khói lửa, thậm chí có chút hữu khí vô lực, nhưng xung quanh, chúng tu đều nghe được rõ ràng, trong lòng chấn kinh, không biết có bao nhiêu người kinh hãi một câu cũng nói không nên lời
- Người này chính là Bắc Minh đại ma đầu danh chấn thiên hạ kia sao
Không biết có bao nhiêu người mặt lộ vẻ ngạc nhiên, giảm thấp thanh âm nói:

- Không nghĩ tới là bộ dáng như vậy..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.