Lược Thiên Ký

Chương 1781: Mời Dư lão tiền bối quyết đoán







Ba trăm năm trước, Huyền Quan trên trời rơi xuống, không biết quật khởi bao nhiêu kỳ tài dị sĩ, được người xưng là thế hệ hoàng kim, thế nhưng sau thế hệ hoàng kim, cũng quật khởi không ít kỳ tài, từ chỉnh thể đến xem, thậm chí còn nhiều hơn thế hệ hoàng kim, nhưng bất luận như thế nào, có thể đi đến phía trên, sánh vai với những thế hệ hoàng kim kia, lại như phượng mao lân giác, có người nói là bởi vì thế hệ hoàng kim chiếm hết khí số, làm cho người sau bọn hắn không đủ khí vận, đương nhiên, lời này cũng không phải tuyệt đối, vẫn có một ít ngoại lệ có thể trưởng thành đến trình độ tương đương thế hệ hoàng kim, vị Bắc Minh đại ma đầu xuất thân Tịnh Thổ này, chính là một người trong số đó
Trong truyền thuyết, Bắc Minh đại ma đầu này anh tuấn thần võ, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, đại khái căn bản sẽ không có người nghĩ đến, đường đường Bắc Minh đại ma đầu, lại là một tên mập mạp..
Không biết vì sao, rất nhiều người gặp, trong lòng liền có chút cảm giác thất vọng
Nhưng Dư gia lão tổ nhìn mập mạp kia, hơi tập trung, biết người không thể xem bề ngoài, trong lòng cũng không dám có nửa phần khinh thường
Trong lòng so đo một phen, liền nhẹ nhàng cười nói:

- Vậy mời Bắc Minh đạo hữu vào điện nói chuyện
Từ câu xưng hô này, đã coi Bắc Minh đại ma đầu như cùng thế hệ đối đãi
- Vào điện thì không cần
Bắc Minh đại ma đầu nghe vậy, lại nói:

- Địa phương của ngươi quá chật, ta tiến vào không thoải mái, huống hồ chúng ta ở chỗ này nói chuyện, cũng có thể để anh hùng thiên hạ làm chứng, công đạo minh bạch, miễn cho có người nói chúng ta khi dễ Dư gia ngươi, hai vị này không biết ngươi có biết hay không, một vị là Thần Châu Mạnh gia Mạnh Kiếm Uyên, vị kia là đệ tử Thần Châu Bạch Ngọc Kinh Hoa Kiếm Mị, hai người bọn họ đều là Phụng Thiên Minh nhất mạch, ta cố ý mời đến làm chứng, tương lai có người hỏi, cũng có thể phân trần một phen
Nghe lời ấy, nam tử trẻ tuổi mặc đạo bào, cùng nữ tử váy đen môi đỏ như kiếm, đều nhẹ gật đầu
- Thật là đến giảng đạo lý
Dư gia nhất mạch thấy đại ma đầu kia nói chuyện khách khí như thế, trong lòng hơi nghi hoặc
Dư gia lão tổ lại cười nói:

- Mời nói
Bắc Minh đại ma đầu cười nói:

- Việc này tại sao mà lên, thì không cần nhiều lời nữa
Chỉ là vài lời xích mích, tử tôn Dư gia ngươi liền ra tay giết người, chém hài nhi Tiêu gia, chuyện này, phải chăng lão tiền bối cũng cảm thấy có chút quá mức
- Ta..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta không có giết người
Ở phía dưới, có một người kêu lớn, chính là Dư Hoài Nhu, đã tức đến mặt đỏ bừng
Nhưng Dư phu nhân thấy thế, vội vàng lệnh hắn im miệng, kéo hắn ra đằng sau
Dư gia lão tổ cũng trầm ngâm một phen, cười khổ nói:

- Huyền tôn nhi của ta đã nói rất nhiều lần, người không phải hắn giết, lão phu tin hắn, cũng một mực phái người điều tra, chỉ là thời gian cấp bách, không có tra được cái gì..
- Sự tình không tồn tại, đương nhiên là không tra được thứ gì..
Bắc Minh đại ma đầu thản nhiên nói:

- Dư lão tiền bối, ta kính ngươi lớn tuổi, khách khí nói chuyện với ngươi, ngươi cũng không cần tìm những lý do hoang đường kia, chúng ta vẫn là giảng đạo lý đi, ta chỉ hỏi ngươi, Dư gia ngươi giết người, đã làm sai trước, như vậy thời điểm Tiêu gia tới cửa đòi lại công đạo, ngươi lại mời nữ ma đầu kia, không nói lời gì đồ diệt Tiêu gia, vậy có phải sai càng thêm sai, càng thêm quá mức hay không
Một câu đạo lý cũng không nói liền diệt toàn tộc, ngay cả Chư Tử đạo tràng ta cũng không làm được chuyện như thế a
Mặc dù hắn xưng "Dư lão tiền bối", nhưng lời nói đã rất không khách khí, lúc này Dư gia lão tổ cũng chỉ có thể cười khổ, mặc dù muốn phân rõ, thế nhưng nội tâm biết giải thích không có ý nghĩa gì, dứt khoát trầm mặc lại
Nhưng đại ma đầu kia vẫn còn tiếp tục nói:

- Nếu nói nắm tay người nào lớn người đó liền có đạo lý, vậy nắm đấm của Dư gia ngươi lớn, thì có thể không nói lời gì diệt tộc Tiêu gia, mà ở trước mặt ta, nắm đấm của các ngươi lại ai có thể to qua ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có phải ta có thể không nói lời gì xóa đi Dư gia ngươi không
Dư lão tiền bối, ngươi cảm thấy lời này có đạo lý hay không
Dư gia lão tổ nặng nề thở dài nói:

- Đạo lý nói không rõ ràng, vẫn là nói yêu cầu của các ngươi đi..
- Ha ha..
Bắc Minh đại ma đầu nghe vậy, lại nở nụ cười, nhẹ nhàng gật đầu nói:

- Xem ra Dư lão tiền bối cũng rõ lí lẽ, vậy vãn bối cũng không dài dòng, chúng ta chỉ vì Tiêu sư đệ đòi lại công đạo mà đến, yêu cầu cũng đơn giản, thứ nhất, giết người thì đền mạng, thiên kinh địa nghĩa, huyền tôn nhi nhà ngươi đã giết người của Tiêu gia, vậy giao hắn ra, cho đồ nhi ta xử lý..
- Lão tổ tông..
Nghe lời này, Dư phu nhân kinh hô, mặt kinh hoảng nhìn Dư gia lão tổ
Lão tổ tông lại mặt không biểu tình, thản nhiên nói:

- Còn nữa không
Bắc Minh đại ma đầu cười nói:

- Thứ hai, cũng rất đơn giản, nợ máu trả bằng máu, cũng là thiên kinh địa nghĩa, huyền tôn nhi nhà ngươi giết người Tiêu gia, tự nhiên phải đền mạng, nhưng nữ ma đầu kia giết càng nhiều, càng không thể buông tha, đương nhiên việc này không có quan hệ gì tới ngươi, Dư gia các ngươi chỉ cần không đếm xỉa đến là được, chuyến này ta đến, tự nhiên là tìm nàng lấy một cái công đạo..
Sắc mặt Dư gia lão tổ đã cực kỳ khó coi
Mà Bắc Minh đại ma đầu vẫn còn cười nhẹ, quay đầu nhìn về phía Phương Tiểu Mỹ, nói khẽ:

- Ba trăm năm trước ngươi vốn có cơ hội tiến vào Chư Tử đạo tràng, nhưng tự cam đọa lạc, diệt một phương đạo thống, lúc kia, đáng lý nên tru diệt ngươi, chỉ là có vô số tiền bối vì ngươi cầu tình, lúc này mới tha cho ngươi ẩn cư Nam Hải, hơi tàn đến nay, nếu ngươi hảo hảo ăn năn thì thôi, không nghĩ tới khí thế hung ác không giảm, vẫn một lời bất hòa liền diệt cả nhà người ta, lần này, ta không thể dung ngươi được..
- Ha ha, nếu như ngươi thật có can đảm này, sao không xuất thủ thử một chút
Phương Tiểu Mỹ nhìn hắn, ánh mắt lóe lên chán ghét, lạnh giọng cười nói
- Còn biết thổi hơn sư phụ ta a..
Phương Thanh La ở bên cạnh lời nói lạnh nhạt, nói đến đám người muốn cười lại không dám cười, chỉ có Phương Tiểu Mỹ trừng nó một chút
- Không nóng nảy, trước nói xong đạo lý lại nói
Bắc Minh đại ma đầu nhẹ nhàng lắc đầu, không vội vã, ánh mắt lần nữa nhìn về phía Dư gia lão tổ, nhẹ giọng nói ra:

- Thế nhân đều cho rằng lần này ta tự mình đến đây, là đại khai sát giới, bàn về chuyện lần này, ta xác thực có lý do đại khai sát giới, nhưng ta không phải người khát máu, càng không muốn khinh Dư gia ngươi, cho nên có biện pháp giải quyết đơn giản hơn, chỉ cần ngươi đáp ứng, chúng ta không cần huyền tôn nhi của ngươi đền mạng, cũng sẽ không tìm nữ ma đầu kia đền mạng, sự tình hiện tại, một bút xóa bỏ..
- Còn có chuyện tốt như vậy
Lần này mọi người lại ngoài dự liệu, ngay cả Dư phu nhân cũng lộ ra vẻ sợ hãi lẫn vui mừng
Thế nhưng sắc mặt Dư gia lão tổ lại càng thêm âm trầm, qua nửa ngày mới nói:

- Biện pháp gì
Bắc Minh đại ma đầu cười quỷ dị, thản nhiên nói:

- Việc này nói cho cùng, vẫn là bởi vì sự tình ba trăm năm trước, chỉ cần Dư gia ngươi cho thấy thái độ là được..
- Trong tổ điện Dư gia các ngươi thờ bài vị kia, rút đi là được
Lời vừa nói ra, lập tức làm chúng tu kinh hãi, nhất thời yên tĩnh vô cùng, một tia thanh âm cũng không nghe thấy
Mặc dù Bắc Minh đại ma đầu không có chỉ rõ, nhưng hắn muốn triệt tiêu bài vị nào, còn cần nói rõ sao
Sự tình chuyển tới chuyển lui, chẳng ai ngờ sẽ chuyển đến nơi đây
Lời vừa nói ra, đừng nói người nhà họ Dư kinh ngạc, Phương Tiểu Mỹ và Phương Thanh La mắt lộ ra hận ý, ngay cả đáy mắt của Tiêu nhị gia cũng lộ ra không cam lòng, rất rõ ràng, hắn là không muốn sự tình phát triển đến trình độ này, dù sao nếu Dư gia thật làm như vậy, vậy Tiêu gia hắn coi như bị diệt môn oan, chỉ là trong lòng lại không vui, cũng không dám nói ra mà thôi..
Mà người ở đây cũng cực kỳ kinh ngạc, thật lâu không ai lên tiếng
Không biết có bao nhiêu ánh mắt nhìn về phía Dư gia lão tổ..
Chỉ cần triệt bỏ bài vị, liền có thể xóa một trận đại họa, hắn sẽ làm thế nào
- A a a a..
Qua không biết bao lâu, Dư gia lão tổ lại nở nụ cười, trong tiếng cười tràn đầy hoang đường
Mọi người nghe tiếng cười kia, đều không tự chủ được có chút kiềm chế
Ngược lại là Bắc Minh đại ma đầu thì bình tĩnh nhìn hắn, nhẹ giọng hỏi:

- Cơ hội chỉ có một lần, mời Dư lão tiền bối quyết đoán
- Ngươi biết không
Rất nhiều năm trước cũng có người để cho ta làm qua một tuyển chọn tương tự..
Dư gia lão tổ không có trực tiếp trả lời, nhưng tiếng cười dừng lại, chậm rãi mở miệng:

- Lúc ấy ta chỉ là một tiểu đệ tử của Thanh Vân Tông, bị người bắt nạt đã quen, nếu như ở bình thường, đừng nói bọn hắn để ta mắng một người, xem như để ta mắng tổ tông của mình, ta cũng không thèm quan tâm, nhưng khi đó ta hết lần này tới lần khác không mắng được, trong lòng một mực do dự, cũng bởi vì do dự một hồi, rốt cục nghênh đón tạo hóa ngày sau, mới có Dư gia hiện nay, cũng có Dư gia lão tổ như ta bây giờ..
Hắn vừa nói, trên mặt lại xuất hiện dư vị:

- Ngày sau ta cũng vô số lần nghĩ, nếu như lúc ấy ta mắng ra thì sao
Đoán chừng sẽ không có chuyện gì, chỉ là gãy mất giao tình duy nhất của mình ở Thanh Vân Tông mà thôi, mà ta, khả năng cũng sẽ ở Thanh Vân Tông làm đệ tử ngoại môn cả đời, bây giờ đại khái ngay cả xương cốt cũng không tìm được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thanh âm thời gian dần qua hơi thấp, Dư gia lão tổ nhẹ nhàng lắc đầu, mặt lộ ý cười
Lúc này chung quanh lộ ra yên tĩnh, người người đều nhìn về phía Dư gia lão tổ, không dám mở miệng đánh gãy hắn
Thần sắc của Dư gia lão tổ cũng có chút dư vị, nhẹ nhàng thở dài, nửa ngày sau, lần nữa ngẩng đầu lên, đáy mắt tràn đầy chê cười:

- Thật không nghĩ tới, bây giờ bốn trăm năm qua đi, lại có người muốn ta làm lựa chọn này, năm đó ta còn do dự, mà bây giờ..
- ..
Ta sẽ không do dự nữa
Dư gia lão tổ nở nụ cười, bỗng nhiên hét lớn:

- Con mẹ ngươi, dám khi dễ đến trên đầu ta
Th?i gian: 00 : 03 : 32


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.