- Ta chính là thiên tư đệ nhất nhân của Tịnh Thổ, hai trăm tuổi độ thất trọng lôi kiếp, dùng thân phận tiểu bối đệ nhất nhân vào Chư Tử đạo tràng, được sư tôn coi trọng, lấy được Tiên Danh nhất đẳng, lúc tinh vực chinh chiến, từng trảm Thái Ất Thượng Tiên, mà ngươi, bất quá là người mất đạo tâm, cũng dám lấn ta Bắc Minh đại ma đầu đã vận dụng toàn lực, trong tiếng gầm gừ, tử lôi đầy trời bị hắn khống chế, như một tấm lưới lớn, nhanh chóng trấn áp về phía Phương Hành, lực lượng cực kỳ đáng sợ, ở lúc này, đừng nói Dư gia nhất mạch, ngay cả Phương Tiểu Mỹ và Phương Thanh La cũng có chút nghẹn họng nhìn trân trối, rõ ràng không nghĩ tới Bắc Minh đại ma đầu sẽ có tu vi bực này, hai người bọn họ đều là thiên kiêu đỉnh tiêm, chỉ là không vào Chư Tử đạo tràng, ở trên tạo hóa và tài nguyên rõ ràng kém Bắc Minh đại ma đầu rất nhiều.. - Loại thực lực này.. Căn bản là viễn siêu Tiên Nhân rồi Không biết có bao nhiêu người thấy hắn xuất thủ, đều cực kỳ chấn kinh, nghẹn ngào kêu to Khó trách Bắc Minh đại ma đầu này, cho dù gặp Phương Hành cũng dám ra tay đánh cược một lần Trước đó, không biết bao nhiêu người suy đoán qua thực lực của Bắc Minh đại ma đầu, trực giác cảm thấy hắn thâm bất khả trắc, nhưng thẳng đến lúc này, mới thấy hắn chân chính hiển lộ tu vi, cái kia còn mạnh hơn mọi người tưởng tượng, thế gian một mực có truyền thuyết, người nổi bật trong Chư Tử đạo tràng đều có thực lực sánh vai Tiên Nhân, mà Bắc Minh đại ma đầu, thình lình vượt xa Tiên Nhân bình thường [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Thái Ất Thượng Tiên Cho dù là ba trăm năm sau, Thiên Nguyên cao thủ bội xuất, cũng cường đại đến thường nhân không cách nào tưởng tượng - Không biết hắn.. có thể đánh bại ma đầu kia hay không Vô số người đều nghĩ, ánh mắt nháy cũng không nháy nhìn qua cửu thiên Nếu như trước kia, cho dù Bắc Minh đại ma đầu bày ra tu vi Thái Ất Thượng Tiên, cũng sẽ không có người cho rằng hắn có hi vọng đánh với Phương Hành một trận, dù sao lúc trước Phương đại gia có thể quét ngang Tam Thập Tam Thiên, tung hoành vô địch a Thế nhưng bây giờ, có người lại lên ý nghĩ này Dù sao sự tình liên quan tới Phương Hành, lưu truyền tuy nhỏ, nhưng rất nhiều người hữu tâm thăm dò được, mặc dù mọi người không biết rõ ràng, nhưng đại thể có nghe thấy, ma đầu kia tu luyện là con đường Thái Thượng Đạo, cũng là con đường cứu thế, con đường này tự nhiên cường đại vô biên, có thể bại tận chư địch, nhưng con đường này cũng có nhược điểm, đó chính là, con đường này đi đến cuối cùng, cần hi sinh mình tới cứu thế, mà trong truyền thuyết, ma đầu này từ bỏ con đường cứu thế, lúc này đạo tâm mới sụp đổ, truyền ra tin hắn chết.. Mà bây giờ, ma đầu kia còn sống, tin chết tự nhiên là giả, nhưng tương tự cũng có thể suy đoán, hắn đã còn sống, như vậy hắn còn không có hi sinh mình, một bước cực kỳ trọng yếu của Thái Thượng Đạo còn chưa bước ra, dưới tình huống như vậy, hắn sống đã là chuyện lạ, còn muốn bảo trì thực lực trước kia, căn bản là sự tình không thể thực hiện được.. Bắc Minh đại ma đầu dám xuất thủ, là bởi vì chắc chắn điểm này Hắn cho rằng Phương Hành tuyệt đối là miệng cọp gan thỏ, mặt ngoài cường đại chỉ là giả vờ Mà đệ tử của Chư Tử đạo tràng khác, cũng bởi vì ý nghĩ này, mới dâng lên một tia phản kháng Ầm ầm Tử lôi vô biên từ trên trời giáng xuống, như ngân hà treo ngược, rơi về phía đỉnh đầu của Phương Hành [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đối mặt tử lôi, ngay cả thần sắc của Phương Thanh La và Phương Tiểu Mỹ cũng ngưng trọng, lại càng không cần phải nói Dư gia lão tổ.. Nhưng hết lần này tới lần khác, Phương Hành giống như không thấy Hắn chỉ có chút hăng hái nhìn Bắc Minh đại ma đầu, thân hình lẳng lặng, cũng không thấy có động tác gì, thẳng đến tử lôi oanh lên người, mới uể oải nhấc tay áo phất qua, trong lòng bàn tay giống như xuất hiện hắc thú, tất cả tử lôi đều bị nuốt vào, Bắc Minh đại ma đầu thi triển tất cả lực lượng, khống chế tử lôi, vào lúc này giống như chủ động đưa tới cửa, một tia cũng không dư thừa Đây chỉ là sự tình trong nháy mắt Thời điểm tất cả tử lôi bay vào ống tay áo, Bắc Minh đại ma đầu còn chưa vọt tới bên cạnh - Giết.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Mập mạp kia còn đang ra sức gào thét, chỉ là lúc đầu hung ác điên cuồng rống to, ở trong thanh âm ầm ầm của tử lôi, tự nhiên lộ ra khí thế vô địch, thế nhưng khi tử lôi hoàn toàn biến mất, tiếng rống trống trơn lại có vẻ hơi lúng túng.. - .. Đây là có chuyện gì Bắc Minh đại ma đầu phản ứng lại, sau đó ngơ ngác ngừng ở giữa không trung Cái này giống như đứa bé, quơ một cây đại đao, đằng đằng sát khí lao về phía mãnh thú, nhưng khi vọt tới trước mặt, đại đao trong tay đột nhiên không thấy, mà hắn thì cô độc dùng thân thể huyết nhục đối mặt mãnh thú hung tàn đáng sợ kia, loại cảm giác này không chỉ xấu hổ, thậm chí có chút đáng thương.. - Từ khi nào, tu vi Thái Ất Thượng Tiên cũng có thể lớn lối như thế Phương Hành lấy đi tử lôi, có chút bất đắc dĩ cười một tiếng, sau đó chậm rãi đưa tay ra Động tác của hắn nhìn không nhanh, nhưng hết lần này tới lần khác Bắc Minh đại ma đầu lại không tránh thoát Nó tới trước mặt Bắc Minh đại ma đầu, sau đó cong lại bắn ra, bắn đến trên đầu của mập mạp.. Một tiếng ầm vang, Bắc Minh đại ma đầu bay ngược ra ngoài Như một ngọn núi lớn thẳng đánh tới mặt đất, sau đó đại địa xuất hiện một cái rãnh sâu - Phốc.. Không biết Bắc Minh đại ma đầu gãy bao nhiêu xương cốt, kinh mạch đều tổn hại, tiên khí rời rạc, miệng phun máu tươi, cả người trở nên ngơ ngơ ngác ngác, càng khó chịu được là nội tâm của hắn, nếu mới vừa rồi còn có một tia hi vọng, như vậy bây giờ đã hoàn toàn mất đi hi vọng, hắn cuối cùng minh bạch mình và ma đầu kia chênh lệch, kia chính là sâu kiến và thương thiên, hắn biết đối phương đã thủ hạ lưu tình, nếu không một chỉ kia hoàn toàn có thể đánh nổ đầu của mình - Cái này.. Cái này sao có thể Ngươi.. Ngươi bước ra một bước kia rồi Sau khi phun mấy ngụm máu tươi, hắn cơ hồ dùng hết lực lượng toàn thân, kêu lớn lên:
- Nhưng không có khả năng, nếu ngươi đã bước ra một bước kia, sao lại êm đẹp đứng ở chỗ này, nếu không có.. thì sao có thể cường đại như vậy - Tu vi của ngươi quá thấp, có một số việc, coi như giải thích cho ngươi nghe, ngươi cũng sẽ không hiểu Phương Hành trầm thấp nhìn hắn một cái, nhàn nhạt trả lời, sau đó ánh mắt nhìn về nơi khác:
- Trước giải quyết các ngươi đã - Phương lão tiền bối, chúng ta biết sai, cầu tiền bối khai ân, thả chúng ta một con đường sống.. Trong đám đệ tử của Chư Tử đạo tràng, thấy Phương Hành liếc mắt tới, từng người run như cầy sấy, có một nửa người trực tiếp quỳ xuống, kêu khóc không thôi, một nửa khác thì liều mạng bay tán loạn, muốn thoát đi nơi đây.. - Ta lưu lạc ba trăm năm, đã minh bạch một đạo lý Phương Hành đạp trên hư không đi tới, thanh âm mênh mông:
- Cái kia chính là đối với tiền bối, cần phải gìn giữ kính ý nhất định, xác thực như các ngươi nói, rất nhiều chân thực, đều sẽ ở trong năm tháng bị che giấu, nhưng chiến công của bọn hắn, lại rõ ràng lưu truyền tới nay, rõ ràng có ảnh hưởng lấy tình cảnh của các ngươi bây giờ, ngươi có thể có chút bất mãn, nhưng không nên ngông cuồng ước đoán, càng không được chửi bới..