Lược Thiên Ký

Chương 1799: Đây chính là đáp án của ngươi?







Câu nói sau cùng của Mộ Uyên Thánh Tôn thốt lên, giống như một thanh kiếm sắc, mạnh mẽ chỉ về phía Phương Hành
Trong Tiên Điện, bầu không khí đại biến, sát khí hừng hực, vào lúc này như một ngọn núi lớn trấn áp xuống, lại như tội nghiệt tràn ngập ở trong thiên địa, lúc này bị một lực lượng không tên câu dẫn, đều ép ở trên người Phương Hành, vô hình trung, dường như xuất hiện vô số người, tranh nhau chỉ trích Phương Hành, tất cả tội lỗi trút ở trên người hắn, đang chỉ trích, chửi rủa, loại tâm tình này, vô hình trung ảnh hưởng đến mọi người trong sân, ánh mắt Phương Tiểu Mỹ và Phương Thanh La nhìn về phía Phương Hành cũng trở nên mê man, ngay cả Đại Bằng Tà Vương vào lúc này tâm chí có chút bạc nhược, cũng ngơ ngơ ngác ngác, ánh mắt có chút tiều tụy nhìn về phía Phương Hành..
- Tội nhân là hắn sao
- Tất cả những tội lỗi này, đều là bởi vì 300 năm trước hắn không chịu bước ra bước đi kia sao
Có một loại ý nghĩ như cỏ dại xuất hiện, điên cuồng sinh trưởng lên..
Mộ Uyên nói tới "chân lý", Đại Bằng Tà Vương rõ ràng..
Kỳ thực lấy tu vi, kiến thức của hắn, sao lại không hiểu đạo lý vĩnh hằng nhưng khó nghe kia
Ngươi sống hoặc ta sống, đương nhiên chính là ta sống
Chủng tộc ngươi kéo dài, hay chủng tộc ta kéo dài, vậy đương nhiên là của ta..
Từ 300 năm trước Chư Tử đạo tràng đột nhiên xuất hiện, đám người Căn Bá đã ngờ tới sẽ có ngày đó, dù sao thiên địa đã không giống, không nuôi nổi nhiều chủng tộc như vậy, thậm chí không nuôi nổi nhiều người như vậy, vậy cuối cùng còn sống, tất nhiên là người mạnh nhất, mà so với Nhân tộc, Yêu tộc bất luận từ phương diện nào cũng kém rất xa..
Vì lẽ đó, hết thảy đều là tất nhiên
Hắn, hoặc nói là Yêu tộc, chỉ không cam lòng mà thôi..
Trên thuyền chỉ có chút diện tích như vậy, ai cũng muốn lên thuyền, nhưng lại không thể ai cũng lên thuyền..
Thật đánh bại ba Đế Cung thì thế nào
Trong ba trăm năm qua, Yêu tộc vẫn luôn rõ ràng đáp án này, chỉ là từ đáy lòng không muốn tin tưởng, Đại Bằng Tà Vương thì đến hiện tại, cũng chỉ hỏi lên vấn đề này mà thôi, hắn không nghĩ tới Mộ Uyên sẽ thật trả lời, mà sau khi Mộ Uyên nói ra ý tưởng chân thật, hắn muốn bác bỏ, muốn tức giận mắng, nhưng cuối cùng lại không có gì để nói..
Ở trước mặt đạo lý này, ngay cả Phật pháp cũng cứu không được lòng người..
Chẳng trách Phụng Thiên Minh càng ngày càng có vẻ lực bất tòng tâm, hoặc có người phản bội, hoặc có người thoái ẩn
Bởi vì coi như những người trạch tâm nhân hậu trong Phụng Thiên Minh, một khi kết minh liền hi vọng chư tộc hóa giải thù hận, cùng tiến vào Tam Thập Tam Thiên, cũng không thể nhân hậu đến vì Yêu tộc sinh tồn, mà mất đi khí số của Nhân tộc chứ
Nói thật, cái tương lai hắn vẫn sợ sệt kia, kỳ thực từ 300 năm trước đã chú định
Từ 300 năm trước khi Phương Hành đào, cũng đã chú định
Trừ khi..
Hắn nguyện ý bước ra bước đi kia
Ánh mắt của hắn, ánh mắt của ba vị Thánh Tôn, ánh mắt của Phương Tiểu Mỹ và Phương Thanh La, thậm chí từ nơi sâu xa, ánh mắt của tồn tại thần bí không biết ở nơi nào nhìn Phương Hành, ẩn chứa một loại áp lực vô hình mà khổng lồ
- Người người đều có ý niệm cầu sinh, Phương tiểu hữu, ta cũng biết tính tình của ngươi, không phải loại người nắm giữ đại nghĩa, 300 năm trước yêu cầu ngươi chặt đứt thất tình lục dục, đúng là quá mức, sau đó ngươi chạy thoát, chúng ta đều cho rằng ngươi đã chết, nhưng chẳng ai nghĩ tới, ba trăm năm sau, ngươi lại nhảy ra ngoài, bản tôn thực không biết ngươi là làm sao sống sót, chỉ có điều, có một việc có thể xác định, ngươi chưa bước ra bước cuối cùng của Thái Thượng Đạo, có lẽ là 300 năm trước ngươi vẫn chưa nghĩ rõ ràng..
Mộ Uyên Thánh Tôn nhìn Phương Hành, nhẹ giọng nói:

- Vậy không biết, hiện tại ngươi nghĩ rõ chưa
Hắn nhẹ nhàng hỏi lên vấn đề này, nhưng lúc này, rõ ràng có loại hàm ý ảnh hưởng đạo tâm, trong lời kia có ý chất vấn như ẩn như hiện, quả thực như một thanh lợi đao, thẳng tắp chém về phía đạo tâm của Phương Hành..
Đặc biệt là dưới tình huống bây giờ, ở trước mặt Đại Bằng Tà Vương, càng hiển lộ ra uy lực
- Không có
Phương Hành mở miệng, trả lời không chút do dự
Sắc mặt đám người Mộ Uyên Thánh Tôn lập tức thay đổi, hiển nhiên không nghĩ tới Phương Hành trả lời thẳng thắn như vậy
Có điều sau khi kinh ngạc, lại mơ hồ có chút đắc ý hiện lên ở đáy mắt
Đáy mắt Đại Bằng Tà Vương càng hiện lên vẻ tuyệt vọng..
Nhưng sau đó Phương Hành nói, lại ra ngoài dự liệu của bọn họ, hắn cau mày, nhìn đám người Mộ Uyên Thánh Tôn, cau mày nói:

- Từ vừa nãy vào điện, ta đang suy nghĩ một vấn đề, vì sao ngươi lại hi vọng ta bước ra bước đi kia
Mộ Uyên Thánh Tôn hơi run run, cười gằn một tiếng, vừa định mở miệng, Phương Hành lại ngắt lời hắn, lắc đầu nói:

- Đừng nói cái gì vì phá hủy mầm họa tương lai, đối với các ngươi mà nói, ước gì Phật Đạo Yêu Long của Thiên Nguyên đấu chết đi sống lại, lực lượng hao mòn, như vậy các ngươi mới có hi vọng ngồi lên vị trí Tiên Đế, mà nếu ta bước ra một bước kia, đừng nói các ngươi ở trong lòng bàn tay ta không bằng con kiến, coi như ta không để ý tới các ngươi, cũng luôn có kỳ tài hậu bối, nhấn ba người các ngươi vào trong nước bùn
Lời ấy làm ba vị Thánh Tôn biến sắc, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị nhìn Phương Hành
Mà Đại Bằng Tà Vương ở trong thanh âm thanh đạm của Phương Hành, cũng giật mình tỉnh táo lại, trong lòng có điểm đáng ngờ, bỏ đi vẻ tuyệt vọng sâu trong nội tâm, tâm linh trong sáng, hiểu được rất nhiều vấn đề, hắn đột nhiên đổ mồ hôi lạnh, lòng tràn đầy sợ hãi, bởi vì hắn biết ba vị Thánh Tôn đào hố cho Phương Hành, cũng bỗng nhiên hiểu rõ ra, vừa nãy mình thình lình bị Mộ Uyên Thánh Tôn mê hoặc, ngã vào trong quỷ kế này, trở thành một khâu cực kỳ trọng yếu..
Vô hình trung, mình đã bị người lợi dụng
Mình vốn lo lắng Phương Hành không tiếc phản ra Cửu Quan, lại không nghĩ rằng, Cửu Quan lại trở thành vũ khí đối phó Phương Hành
Điều này làm cho hắn vừa thẹn vừa giận, một cỗ tức giận bắt đầu bay lên, nhịn không được muốn hét lớn:

- Phương Hành cẩn thận, bọn họ..
- Ha ha, bây giờ nói còn có tác dụng sao
Mộ Uyên Thánh Tôn mở miệng, Đại Bằng Tà Vương nghẹn nói không ra lời, sau đó hắn nhẹ như mây gió, nhìn về phía Phương Hành, nhẹ giọng nói:

- Nghĩ nhiều hơn nữa, cuối cùng vẫn trở lại một vấn đề, nếu ngươi không bước ra bước đi kia, kết quả nhất định sẽ xuất hiện, hiện tại ta chỉ muốn thỉnh giáo Phương tiểu hữu một câu..
Bây giờ ba trăm năm qua đi, ngươi sẽ làm như thế nào..
- Vẫn giống như 300 năm trước
Trên mặt Phương Hành lộ ra nụ cười gằn, trả lời không chút do dự:

- Trở lại 300 lần, cũng vẫn như thế
Bầu không khí trong điện trở nên yên lặng như tờ
Có loại cảm giác cực kỳ thê lương quay chung quanh mọi người, để trong lòng bọn họ trầm như đè ép một ngọn núi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trên mặt Mộ Uyên Thánh Tôn đã lộ ra nụ cười nhàn nhạt, như hết thảy đều nắm giữ ở trong tay, hắn than nhẹ, khóe miệng mang theo ý cười, khe khẽ lắc đầu, sau đó tựa như cười mà không phải cười nhìn về phía Phương Hành, chậm rãi mở miệng..
- Không nói cái này, kỳ thực ta chỉ muốn hỏi ngươi một vấn đề..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phương Hành bỗng nhiên đánh gãy Mộ Uyên Thánh Tôn, sắc mặt có chút nghiêm nghị nhìn hắn
- Hả
Mộ Uyên Thánh Tôn hơi run run, ngưng thần nhìn tới
Phương Hành nhíu mày nói:

- Lúc trước ở trên Phong Thần Bảng, người xóa tên ta có phải ngươi hay không
- Ha ha, cái này..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mộ Uyên Thánh Tôn hơi kinh ngạc, không hiểu vì sao hắn sẽ vào lúc này hỏi vấn đề kia, hơi do dự, cuối cùng chậm rãi trả lời
- Phải ngươi hay không
Nhưng Phương Hành không cho hắn thời gian suy nghĩ
Sắc mặt của Mộ Uyên Thánh Tôn có chút tái nhợt, nhưng vẫn chậm rãi mở miệng:

- Đúng là lão phu, chỉ vì khi đó..
- Ta sát con mẹ ngươi, dám xóa tên của ta
Phương Hành đột nhiên nổi giận, nắm chém trà đập về phía Mộ Uyên Thánh Tôn, sau đó cao cao nhảy lên, hung khí khuấy động, giống như Ma thần vồ tới giữa không trung, đạo ma khí lúc trước nhảy vào trong tay hắn, hóa thành một thanh Ma Đao, mạnh mẽ chém xuống đầu Mộ Uyên Thánh Tôn, ma ý khuấy động, tràn ngập cả Tiên Điện
- Mặt hàng như ngươi còn có mặt mũi hỏi ta tại sao 300 năm trước không bước ra bước đi kia
- 400 năm trước ngươi đã không chọn ta, hiện tại dựa vào cái gì hỏi ta vì sao không chọn con đường kia
- Nói cho ngươi, dù tiểu gia muốn chọn, cũng phải chọn một thế giới không có loại người như ngươi đi cứu..
- ..
Nhưng loại người như ngươi, trên thế giới mãi mãi sẽ không thiếu, vì lẽ đó ta mãi mãi cũng sẽ không hi sinh mình
Trong tiếng hét vang, Ma Đao ầm ầm chém xuống, phảng phất như theo tiếng gầm này, xuyên qua cả thiên địa..
Ầm
Mộ Uyên Thánh Tôn cùng hai vị Thánh Tôn khác đều giận dữ, sắc mặt đột biến, hiển nhiên không lường được Phương Hành lại có thực lực khủng bố bực này, vội vã lui về phía sau, đồng thời ba người tế lên pháp bảo, pháp bảo của bà lão kia chính là quải trượng đầu rồng, pháp bảo của Mộ Uyên Thánh Tôn là một cây cờ lớn, mà pháp bảo của Đế Chân Thánh Tôn, là một Thanh Đồng Kính bảo quang lấp loé..
Trong lúc nhất thời, ba pháp bảo toả ra ánh sáng chói lọi, thần thông tiên ý quét ngang một mảnh
Oành oành oành…

Nhưng chẳng ai nghĩ tới, một đao của Phương Hành lại đáng sợ như vậy, sau khi chém xuống, quải trượng đầu rồng bảo quang ảm đạm, bị chém mất một đoạn, Thanh Đồng Kính của Đế Chân Thánh Tôn thần quang tiêu liễm, trực tiếp trở về trong tay hắn, chỉ có Mộ Uyên Thánh Tôn tế lên đại kỳ mạnh nhất, trên không trung cuốn một cái, hư không biến ảo, thiên địa như nước thủy triều, trực tiếp đụng vào Ma Đao của Phương Hành, nhưng ai cũng không làm gì được ai..
- Ha ha, ta nói vì sao ngươi ngông cuồng như vậy, nguyên lai thật là có chút bản lĩnh..
Một đao của Phương Hành bị ngăn cản, cũng không có thấy bất ngờ, trái lại nở nụ cười, bước ra một bước, muốn lại chém một đao
Nhưng lúc này, đám người Mộ Uyên Thánh Tôn hoàn toàn không có ý tái chiến, Mộ Uyên Thánh Tôn cười ha ha, đại kỳ vung vẩy ở trước người, bày xuống tầng tầng cấm chế ngăn cản Phương Hành, mình thì trực tiếp bay ra ngoài điện, âm thanh đắc ý truyền ra:

- Phương tiểu hữu, Thiên Nguyên có thể sinh ra kỳ tài như ngươi, thực làm người than thở, chỉ một đao này, lão phu liền biết không làm gì được ngươi, chỉ tiếc, mặc ngươi hung cuồng mặc ngươi bá đạo, lần này, cũng đừng hòng nhảy ra lòng bàn tay của lão phu..
Vừa nói chuyện, hắn đã bay ra đại điện, cửa điện ầm ầm đóng lại
Phương Hành cũng không có truy đuổi, bởi vì ở trước mặt hắn, thình lình xuất hiện một quái tháp
Quái tháp này hắn cực kỳ quen thuộc, cổ điển thê lương, biến hoá thất thường, mỗi một tầng đều có một loại khí tức kỳ dị, tựa hồ ẩn giấu một tu hành giả thần thông quảng đại, mà những khí tức này, hầu như toàn bộ đều có nhân quả với Phương Hành..
Trên thực tế, trước đây bọn họ có thể tính là một thể
Phương Hành nhìn bọn họ, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị, một lát sau, mới nhẹ giọng nở nụ cười
- 300 năm trước, ta ném bọn ngươi ra ngoài, vốn tưởng các ngươi sẽ tan thành mây khói, không nghĩ tới còn có một ngày gặp lại
- Những lão gia hoả như chúng ta, biện pháp bảo mệnh nhiều lắm..
Trong quái tháp, có một thanh âm thăm thẳm vang lên, chính là Thiên Ma đã từng uy hiếp Tam Thập Tam Thiên
- Hiện tại ta cuối cùng cũng coi như biết, Chư Tử đạo tràng và Tam Thập Tam Thiên chinh chiến, vì sao thuận lợi như vậy..
Phương Hành nở nụ cười, nhìn toà quái tháp kia, lại có chút ngạc nhiên nói:

- Có các ngươi chỉ điểm, hơn nữa bọn họ lừa gạt, muốn không thắng cũng khó, chỉ có điều vì sao các ngươi lại nhập bọn với nhau
Không phải các ngươi không ưa lý niệm của bọn họ sao
- Ngươi từ chối chúng ta, không làm sao được, chỉ có thể tìm Chư Tử đạo tràng hợp tác
Trong quái tháp, có âm thanh vang lên, có chút bất đắc dĩ, cũng có chút chỉ tiếc mài sắt không thành thép
- Vậy bây giờ thì sao
Phương Hành nở nụ cười nói:

- 300 năm trước các ngươi không làm gì được ta, hiện tại càng không được, còn đến gặp ta làm cái gì
Hắn hỏi ra vấn đề này, cũng thực là có chút nghi hoặc, những tồn tại trong quái tháp này, hắn đương nhiên không xa lạ gì, lúc sống sót mỗi người đều ngang dọc hoàn vũ, có điều hiện tại không giống, đều là thân thể chết đi từ lâu, ngay cả thần hồn cũng không hoàn chỉnh, 300 năm trước mình có thể trục xuất bọn họ ra thức giới, ba trăm năm sau, càng không tin những người này có thể làm sao mình..
- Chúng ta chỉ là người làm chứng mà thôi..
Ngoài dự đoán của mọi người, trong quái tháp trầm mặc một lát, mới vang lên một câu nói như vậy
Phương Hành hơi run:

- Hả
- Đối thủ của ngươi không phải chúng ta
Trong quái tháp vang lên câu nói sau cùng, là của Thiên Ma, sau khi dứt lời, thì không một tiếng động
Phương Hành nhíu mày, phát hiện một loại dị dạng nào đó
Ở xung quanh Tiên Điện, tựa hồ có hắc vụ nhàn nhạt bay tới, sương mù kia cực kỳ nhạt, thậm chí còn không bằng quỷ vật bình thường, nhưng ẩn chứa một loại khí tức thần bí nào đó, ở thời điểm chúng nó tung bay ra, toàn bộ Tiên Điện đều bị bao phủ lại..
Phương Hành trầm mặc không nói, quay đầu nhìn chung quanh, lại nhìn thấy xung quanh xuất hiện rất nhiều pho tượng màu đen
Bọn họ xuất hiện ở các góc của Tiên Điện, chiếm cứ các phương vị, đều mặt nhìn Phương Hành, trầm mặc không nói, quỷ dị khó lường..
- Mãi mãi cũng sẽ không bước lên con đường kia, đây chính là đáp án ngươi đưa ra sao
Đối mặt Phương Hành, pho tượng khí thế cổ xưa nhất nặng nề mở miệng, có thất vọng mơ hồ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.