Lược Thiên Ký

Chương 1806: Bừng bừng dã tâm







- Các ngươi..
Hừ
Mộ Uyên Thánh Tôn hiển nhiên cũng không nghĩ tới một màn này, mình đã dùng lời nói giọt nước không lọt, nhưng những người này hoàn toàn không tin, trong lúc nhất thời nộ khí thâm trầm, qua nửa ngày mới quát lạnh nói:

- Không quản các ngươi có tin hay không, hắn cũng đã đang chuẩn bị bước ra một bước kia, chẳng lẽ kết quả này không phải là các ngươi muốn sao
Bây giờ Phụng Thiên Minh và Chúng Tiên Minh chi tranh, Nhân tộc và Yêu tộc chi tranh, chẳng lẽ các ngươi đều làm như không thấy sao
Hiện tại người người đều ở trong bóng tối nghị luận, sau khi nhập chủ Tam Thập Tam Thiên thế cục như thế nào, nhưng lại không có bất kỳ người nào có lòng tin, nguyên nhân vì sao
Là bởi vì các ngươi ai cũng biết có một vài vấn đề cơ bản không giải quyết được, vậy thì ai cũng trốn không thoát đại kiếp nạn này, Phương tiểu hữu là bởi vì vấn đề này, quyết định bước ra một bước kia..
Mộ Uyên Thánh Tôn bỗng nhiên nhường lối, quát lạnh nói:

- Nếu các ngươi không tin, vậy sao không trực tiếp tiến đến, đánh gãy quá trình của hắn, sau đó chuẩn bị chém giết lẫn nhau, chôn vùi tính mệnh ở trong trường đại kiếp này
Ngữ điệu tru tâm như thế, làm cho tất cả mọi người đều trầm mặc lại
Muốn đi cứu ma đầu kia, hay ngồi hưởng chỗ tốt hắn sẽ mang đến cho mình
Là một người trọng yếu, hay vận mệnh và khí số chư tộc quan trọng hơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đây là một vấn đề căn bản không người có thể trả lời..
Mộ Uyên Thánh Tôn, rõ ràng là ném vấn đề này cho bọn hắn..
Hư không vắng vẻ, lặng yên không tiếng động, người người vào lúc này, đều chỉ hai mặt nhìn nhau, nhưng một câu cũng nói không nên lời
- Nếu một người chỉ muốn chờ người khác cứu mình, thậm chí là buộc người khác cứu mình..
Trong trầm mặc, có một thanh âm phá vỡ yên tĩnh:

- Vậy người này còn có tất yếu gì sống tiếp
Nói chuyện chính là Tiêu ma nữ
Nàng là cái thứ nhất đứng ra, cất bước đi về phía trước, trầm mặc mà kiên định, mặt không biểu tình, nhưng hai mắt lạnh nhạt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Tương lai có lẽ sẽ có rất nhiều vấn đề, nhưng luôn có thể nghĩ ra biện pháp giải quyết, đây là đại sự, cũng là sự tình Căn Bá giao phó cho ta làm, ta đã làm tốt chuẩn bị ứng đối tất cả cục diện, nhưng duy nhất không làm tốt, là hi sinh huynh đệ của ta đi cầu an ổn
Kim Ô là người thứ hai đứng ra
- Long tộc không cần người khác cứu vớt, chúng ta có thể giải quyết vấn đề mình gặp phải..
Chân Long Ngao Liệt cũng đứng ra, tay cầm trường thương, chậm rãi đi thẳng về phía trước
- Bần tăng không tin các ngươi
Phật chủ Thần Tú nói càng đơn giản hơn, nhấc lên vạt áo, chậm rãi đi đến
Càng ngày càng nhiều người đi ra, ý kiến có khác biệt, thậm chí có ít người căn bản không có ý kiến, chỉ dựa vào trực giác đi làm như vậy
- Các ngươi..
là đang tự tìm đường chết
Mộ Uyên Thánh Tôn nhìn đám sinh linh phía dưới, một bồn lửa giận lên tới cực điểm, ngay cả hắn, lúc này cũng kìm nén không được sát khí, nghiêm nghị quát to:

- Hắn là vì các ngươi mới bước ra một bước kia, nhưng các ngươi..
- Mọi thứ đều là vấn đề đáng hay không đáng, có lẽ lời Thánh Tôn nói, Phương Hành bước ra một bước kia, hóa thành thiên đạo, chính là biện pháp duy nhất, nhưng Phương Hành nguyện ý bước ra một bước kia, cần là bởi vì thế giới này đáng giá hắn đi làm, mà bọn hắn không đồng ý để hắn bị ép bước ra một bước kia, là để cho Phương Hành cảm giác thế giới này còn có nguyên nhân đáng giá để hắn hi sinh, nếu tất cả mọi người vào lúc này giữ vững trầm mặc, cho rằng hắn nên bước ra một bước kia, như vậy có lẽ thế giới này thật không đáng hắn bước ra một bước kia rồi
Nhưng lúc này, một thanh âm nhàn nhạt đánh gãy Mộ Uyên Thánh Tôn gầm thét
Thanh âm kia chê cười nói:

- Huống chi, ngươi là vì chính ngươi
- Ngươi..
rốt cục chịu hiện thân sao
Ánh mắt của Mộ Uyên Thánh Tôn trở nên sắc bén, thẳng tắp nhìn sang
Người tới mặc bạch y, cùng một lão đầu mặc áo xám, mà ở bên cạnh họ, còn đi cùng mấy nữ tử tịnh lệ, chỉ là dung nhan tiều tụy, rõ ràng chịu rất nhiều đau khổ, Liên Nữ đi ở trước nhất, vừa đi vừa cười lạnh:

- Con đường của Thái Thượng Đạo vốn rất tốt, chỉ tiếc, cho dù con đường tốt cũng đánh không lại dã tâm của người, các ngươi đại nghĩa lẫm nhiên buộc hắn đi ra một bước kia, đến tột cùng là muốn thôi động luân hồi hay muốn cho hắn hóa thành một binh khí bị các ngươi nắm giữ ở trong tay, dùng để uy hiếp thiên hạ
- Liên Tiên Thánh Tôn..
- Căn Bá..
Gặp được hai người kia, tất cả mọi người đều khẽ giật mình, có người gọi ra âm thanh
Chẳng ai ngờ rằng, thời điểm Chư Tử đạo tràng sắp nổi lên nội chiến, vị cuối cùng trong bốn vị Thánh Tôn đến, trong Cửu Thánh, Căn Bá lai lịch thần bí nhất cũng đến, lúc đầu cho rằng hai người bọn họ là đến hóa giải đại chiến, nhưng nghe Liên Nữ nói, tất cả mọi người đều ngây ngốc, trong sân không có ai ngu xuẩn, từ trong lời nói của Liên Nữ nghe ra một loại phẫn hận nào đó, sau đó ánh mắt không khỏi chuyển đến mấy nữ tử kia, mấy nữ tử kia, khí cơ trên người rất mạnh, nhưng lại lạnh lùng, thậm chí biểu lộ trên mặt có vẻ hơi ngốc trệ
Các nàng là ai
Đại đa số người đều cảm giác mấy vị kia cực kỳ lạ lẫm, chỉ có mấy người trong thế hệ hoàng kim nhận ra
Sau đó biểu lộ trên mặt bọn họ trở nên hơi kinh ngạc..
- Liên nha đầu, ngươi có biết mình đến tột cùng đang nói cái gì hay không
Mộ Uyên Thánh Tôn thấy Liên Nữ, biểu lộ trên mặt đã cực kỳ phẫn nộ, một câu kia hỏi lên, đã không chỉ là quát hỏi, ai cũng nghe ra, trong lời nói của hắn tràn đầy cảnh cáo và uy hiếp, tựa hồ đang lo lắng cái gì..
- Ta nói bất quá là suy nghĩ bẩn thỉu trong đầu các ngươi mà thôi..
Nhưng Liên Nữ lại không thèm để ý, thần sắc băng lãnh, thản nhiên nói:

- Lúc trước bọn họ chọn ba người các ngươi làm người giám thị lấn thiên đại kế, vốn là nhìn trúng tính tình lo giữ bổn phận của các ngươi, cũng nhìn trúng thiên tư của các ngươi bình thường, không có tư cách vấn đỉnh thiên hạ, dựa theo đạo lý, các ngươi chỉ là sứ giả dẫn đạo Thiên Nguyên quật khởi mà thôi, thời điểm đại cục ổn định, chính là ngày các ngươi quy ẩn, nhưng đại khái ngay cả cha ta cũng không ngờ tới, ba người các ngươi, nhất là ngươi, dã tâm sinh trưởng nhanh như vậy..
Nàng và Căn Bá vừa đi về phía trước, vừa bình tĩnh nói, chỉ là ai cũng có thể nghe ra phẫn uất trong lời nói của nàng:

- Các ngươi dã tâm bừng bừng, mưu toan coi Thiên Nguyên như binh mã của các ngươi, đánh hạ Tam Thập Tam Thiên, tới làm Tiên Đế còn đỡ, nhưng thời điểm ý thức được Tiên Đế chưa chắc có thể làm được lâu dài, các ngươi lại đánh chủ ý tới trên người Thái Thượng Đạo, ha ha, nói với người khác, là trải qua vô số suy tính, tính định ba vị Tiên Đế của Tam Thập Tam Thiên hẳn phải chết, các ngươi khuyên truyền nhân của Thái Thượng Đạo bước ra một bước cuối cùng, hóa thân thành thiên, chặt đứt trường sinh, thôi động luân hồi, là vì thiên hạ đại thế, vì độ kiếp..
- Ngươi im ngay
Mộ Uyên Thánh Tôn nghe đến nơi này, đã giận tím mặt, quét ngang một chưởng, xa xa kích xuống
Nhưng ở bên người Liên Tiên, sắc mặt Căn Bá lạnh lẽo, quải trượng định trụ hư không, chỉ nghe ầm vang, giữa thiên địa thình lình xuất hiện hư ảnh một gốc thần mộc, hoành thông trời đất, ngăn ở trước một chưởng kia
Soạt..
Một chưởng kia bị thần mộc ngăn chặn, không có lan đến gần Liên Nữ
Liên Nữ thì không nhúc nhích, chỉ nghiêng nghiêng nhìn thoáng qua, lại ngẩng đầu lên nói tiếp:

- ..
Nhưng trên thực tế thì sao
Ba người các ngươi, bởi vì tư tâm lưu lại tài nguyên quý báu nhất trong Cửu Quan, cho nên Thiên Nguyên tới bây giờ, vẫn chưa từng xuất hiện nhân vật có thể chống lại Tiên Đế, nhưng các ngươi lại thiên tư không đủ, không có khả năng chân chính tu luyện tới trình độ sánh vai Tiên Đế, ở trong lòng các ngươi, sợ Tiên Đế muốn chết, vì vậy ý đồ dốc hết sức thôi động con đường Thái Thượng Đạo, khiến cho truyền nhân của Thái Thượng Đạo hóa thiên, nhờ vào đó ngăn cản ba vị Tiên Đế, mà đợi truyền nhân của Thái Thượng Đạo hóa thiên, thế gian không còn trường sinh, mộng Tiên Đế của các ngươi mới chính thức bắt đầu..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Thái Thượng Đạo đại khái chưa từng nghĩ tới, bọn hắn thôi diễn con đường lâu như thế, ở trong mắt các ngươi lại chỉ là đồ ngốc có thể lợi dụng
Bọn hắn ý đồ thay thiên đạo mới, để sinh linh trong thiên địa này sống an ổn, nhưng các ngươi ở thời điểm thiên đạo này còn chưa sinh ra, đã nghĩ làm sao khống chế nó, người khác đều bị chém đứt trường sinh, các ngươi lại trường sinh không ngừng, người khác đều vào luân hồi, các ngươi không vào luân hồi, Thái Thượng Đạo Đồ hóa thiên tế thế, các ngươi lại muốn khống chế thiên đạo ở trong tay
Thanh âm của Liên Nữ truyền khắp bốn phía, cũng truyền vào trong quan, ầm ầm rung động lòng người
- Ngươi đang nói bậy bạ gì đó, hoang đường, nói năng bậy bạ
Mộ Uyên Thánh Tôn đã cắn chặt hàm răng, nhưng theo bản năng nhìn Tiên Điện phía dưới, lại không dám ra tay
- Hồ ngôn loạn ngữ sao
Liên Nữ cười lạnh, chỉ mấy nữ tử ở sau lưng:

- Vậy ngươi giải thích một chút, trăm năm trước, vì sao các ngươi âm thầm nhốt Vong Tình Thiên Nữ lại, phí vô số tâm huyết thôi động tu vi của các nàng, lại lĩnh ngộ cái gì
- Vong Tình Thiên Nữ
Mọi người nhíu mày, bọn hắn chưa nghe nói qua cái tên này
Chỉ là nhìn biểu lộ của Liên Nữ và ba vị Thánh Tôn, cũng hiểu được tầm quan trọng của việc này, nên không dám vọng động
Vào lúc này, Căn Bá ung dung mở miệng, trong thanh âm có chê cười nói không hết:

- Ha ha, Thái Thượng Vong Tình giống như thiên, Vong Tình Thiên Nữ lại tuyệt tình tuyệt tính, trạng thái của các nàng rất giống Thái Thượng Đạo Đồ hóa thiên đạo, các ngươi giam bọn nàng, từ trên người của các nàng, phí hơn trăm năm tâm huyết và tài nguyên, chỉ vì từ trên người các nàng tìm ra một con đường khống chế Thái Thượng Đạo Đồ sau khi hóa thiên đạo, thật sự là làm khó các ngươi nha..
- Người ta còn chưa hóa thiên, các ngươi đã bắt đầu suy nghĩ làm sao đi khống chế..
Cuối cùng hắn cười lạnh:

- Cũng khó trách Phương Hành không chịu hóa thiên, đại khái là bởi vì từ vừa mới bắt đầu hắn đã không tin các ngươi, cũng may ba trăm năm trước hắn không hóa thiên, bằng không mà nói, xem như hắn cưỡng ép chặt đứt trường sinh, cũng khó thoát tính toán của các ngươi, hoặc sớm hoặc muộn, cuối cùng sẽ lưu lạc thành công cụ trong tay người khác, thật sự là muốn khóc cũng không khóc được..
- Cái gì
Còn có chuyện như thế
Những lời này nói ra ở trước mặt mọi người, trong tinh vực đã lặng ngắt như tờ
Trong lòng mỗi người đều giống như đè ép một tảng đá lớn, ngay cả hơi cũng không kịp thở, đáy lòng rét run..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.