Lược Thiên Ký

Chương 1807: Vong Tình Thiên Nữ








Lời đám người Liên Nữ nói, khiến cho chúng tiên trong sân đều kinh hãi, cơ hồ không dám tưởng tượng bọn hắn sẽ có dã tâm và thủ bút bực này, mà ba người Mộ Uyên Thánh Tôn thì hoảng sợ, vội vàng cúi đầu nhìn Tiên Điện, thật lâu, thật lâu, bọn hắn cơ hồ không dám thở mạnh, tựa hồ sợ ma đầu và Thái Thượng Thập Tiên trong Tiên Điện sẽ đột nhiên phá cửa đi ra, bất quá còn tốt, bọn hắn ngưng thần tĩnh khí đợi rất lâu, lại không nhìn thấy trong Tiên Điện có động tĩnh, thời điểm đang thầm thở phào nhẹ nhõm, lại nghe phía sau có một thanh âm cười nói:

- Ta đã sớm nói, con đường của các ngươi không thông nha
Câu nói này đột nhiên vang lên ở sau ót, dọa Mộ Uyên Thánh Tôn suýt nữa ngã xuống dưới
Hắn đột nhiên quay người, chỉ thấy ở phía sau hắn, trên Cửu Quan, có một thân ảnh chắp hai tay sau lưng, áo bào đen chậm rãi phiêu đãng, tóc đen dật tán, chỉ có đôi mắt là sáng tỏ
Ở bên trái hắn, một nữ hài tay cầm Bạch Cốt Thần Mâu, một bên khác là quái lừa, bên người quái lừa còn có một Yêu Vương mặc kim bào, ba người đều rất bình thường, ánh mắt khinh miệt mà chê cười nhìn hắn..
- Phương Ma, ngươi..
Mộ Uyên Thánh Tôn hét lớn, đồng thời thân hình lảo đảo, vội vàng lùi về phía sau mấy bước
Sau khi lui mấy bước, hắn lại ngậm miệng, không có tiếp tục nói, mà mở to hai mắt nhìn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ở bên người Phương ma đầu còn có mấy tồn tại, quái tháp lẳng lặng lơ lửng giữa không trung, cùng từ trong quái tháp chiếu ra mấy bóng người, có khí cơ xung tiêu, ma khí sâm nhiên, có ăn mặc thư sinh, trong hai mắt tựa hồ bao quát vạn tượng, cũng có người đứt đầu cực kỳ tức giận, càng có một ít người khác thân hình kỳ kỳ quái quái..
Bọn hắn đều không có thực thể, chỉ có linh quang cùng quái tháp tương liên, nhưng vào lúc này, bọn hắn đều giống như người sống, sinh động như thật, tiến vào tầm mắt mọi người..
Bên cạnh quái tháp còn có mười pho tượng màu đen, từng cái trầm mặc không nói đứng trên không trung, giống như không có sinh khí
- Tiểu thổ phỉ..
- Sư phụ..
- Phương Hành ngươi cái hỗn đản này..
Ở dưới Cửu Quan, cũng không biết có bao nhiêu thanh âm kêu lớn, xưng hô không giống nhau, nhưng mặt đầy kinh hỉ
Tuy bọn hắn vì Phương Hành mà đến, nhưng còn chưa thấy qua Phương Hành sau ba trăm năm, còn cho rằng lúc này hắn hãm sâu trong âm mưu, chưa từng nghĩ đến, hắn lại êm đẹp xuất hiện ở giữa không trung, nhìn bộ dáng, căn bản là không có chút tổn thương
- A a a a, mọi người tốt, mọi người tốt..
Phương Hành cười ha hả, nhìn mọi người phất tay, xem như bắt chuyện, sau đó áy náy cười một tiếng, đưa mắt nhìn Mộ Uyên Thánh Tôn, thấp giọng cười nói:

- Ta làm sao
Có phải ngươi muốn nói, ta vốn nên bị bọn hắn buộc hóa thiên, hoặc bị bọn hắn lấy đi tu vi, kết quả vì sao êm đẹp đứng ở chỗ này, nhìn giống như đại gia đúng không
Con ngươi của Mộ Uyên Thánh Tôn co rút lại
Hắn không trả lời, nhưng trong nội tâm thật sự đang suy nghĩ vấn đề này
- Kỳ thật nguyên nhân rất đơn giản..
Phương Hành cười tủm tỉm mở miệng, sau đó chỉ pho tượng của Thái Thượng Thập Tiên:

- Tại sao ngươi không hỏi bọn hắn
Khuôn mặt Mộ Uyên Thánh Tôn hoảng hốt, vẫn không nói chuyện, nhưng ánh mắt nhìn về phía pho tượng ở giữa nhất
- Chúng ta không thu tu vi của hắn trở về, bởi vì hắn đã bước ra một bước kia..
Pho tượng cổ xưa nhất trong Thái Thượng Thập Tiên nhàn nhạt mở miệng, lời nói ra lại làm cho người kinh hãi
- Làm sao có thể
Mộ Uyên Thánh Tôn không trầm mặc nổi nữa
Hắn giận dữ mở hai mắt, gắt gao nhìn Phương Hành, theo bản năng lắc đầu, đánh chết cũng không tin
Hắn làm sao có thể đã bước ra một bước kia
Nếu thật bước ra một bước kia, thì làm sao có thể như vậy
- Chúng ta cũng không biết nguyên nhân..
Nhưng đối mặt Mộ Uyên Thánh Tôn nghi vấn, Thái Thượng Thập Tiên chỉ nặng nề mở miệng, tựa hồ cũng có chút mê mang
Mộ Uyên Thánh Tôn tự nhiên muốn hỏi Phương Hành, nhưng lúc này Phương Hành không để ý đến hắn, ánh mắt hắn nhìn Ứng Xảo Xảo và Sở Từ trên lưng Kim Ô, nhếch miệng cười cười, hai nữ hài kia lệ rơi đầy mặt, một bên khóc một bên nở nụ cười, sau đó Phương Hành quay đầu, lại nhìn thấy mấy nữ tử đứng ở bên người Liên Nữ và Căn Bá, người cầm đầu dung nhan xinh đẹp, đang khiểng mũi chân nhìn hắn, ánh mắt cùng Phương Hành đối mặt, nàng dùng sức vung tay, một bên phất tay một bên cười như đồ ngốc, không phải Dao Trì tiểu công chúa thì là ai
Nhưng mấy người khác, lại làm Phương Hành có chút lo lắng, người cầm đầu lộng lẫy như ngày thường, khuôn mặt mượt mà, nhưng đỉnh tai có chút nhọn, chính là Tiểu Man, chỉ là dĩ vãng gặp được mình, Tiểu Man liền thân cận không muốn rời, nhưng bây giờ khí chất lại thanh lãnh đứng ở sau lưng Liên Nữ, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, tựa hồ không quan tâm hết thảy, không phải Tiểu Man thì là ai
Mấy nàng khác cũng là người quen biết, Hứa Linh Vân Hứa tỷ sư, thần côn Trà Trà Tiên Tử, chân dài Diệp Cô Âm, Thần Châu Triệu gia Triệu Thanh Ngư, cùng hai nữ tu khác không quen biết, thần sắc đều giống như Tiểu Man, khí chất thanh lãnh, mặt không biểu tình, mới nhìn giống như mặc dù các nàng ở trên thế gian, nhưng trên thực tế lại không thuộc về nhân gian..
Loại khí chất kia lại không phải ngốc trệ, mà chỉ là một loại hờ hững với hết thảy
- Nguyên lai..
Các nàng là bị các ngươi đón đi..
Phương Hành nhìn các nàng mấy lần, sắc mặt trở nên có chút bất định, nửa ngày sau mới trầm thấp mở miệng
Lúc trước hắn đã từng đi Tiểu Tiên Giới tìm, nghe nói mấy người tu luyện Vong Tình Thiên Công khả năng đã xuất quan, nhưng lại tìm không thấy tăm hơi, bây giờ cuối cùng minh bạch, các nàng ở hơn trăm năm trước, đã bị Chư Tử đạo tràng Mộ Uyên Thánh Tôn đón đi..
- Thông qua trạng thái Vong Tình Thiên Nữ, đến thôi diễn trạng thái mình hóa thiên, để tiến hành khống chế
Liên Nữ nói ra đáp án, ngay cả hắn cũng có chút giật mình, thực không nghĩ tới ba vị Thánh Tôn kia lại có quyết đoán bực này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu mình thật hóa thiên, chặt đứt trường sinh, thôi động luân hồi, trở thành vĩnh hằng duy nhất của thế gian, mà bọn hắn lại khống chế mình ở trong tay, như vậy tương lai ba người bọn họ sẽ dùng trạng thái gì tồn tại
Cái kia căn bản là sự tình ngay cả Tiên Vương thậm chí Tiên Đế cũng không dám tưởng tượng, nhưng ba người này dám suy nghĩ, còn ở hơn trăm năm trước ra tay đi làm..
Phương Hành không biết bọn hắn thành công không, nhưng đã đến cảnh giới như hắn, âm thầm suy nghĩ, liền minh bạch tính toán trong lòng ba vị Thánh Tôn, bây giờ đám người Tiểu Man xác thực ở vào một loại trạng thái huyền diệu, lúc đầu các nàng chính là bảy người khác biệt, nhưng lại có một loại khí cơ vô hình liên kết lấy các nàng, nhìn giống như một người, mà một người này, lại không quan hệ gì tới thiên địa, tựa hồ thông qua các nàng, liền có thể nắm giữ thiên ý, thậm chí khống chế thiên địa vận chuyển..
Bản thân các nàng giống như một cái chìa khoá, kia đại khái cũng chính là chỗ kinh người của Vong Tình Thiên Công..
Bây giờ ba trăm năm trôi qua, có đôi khi Phương Hành nghĩ những người này đã quên mình, nhưng thẳng đến lúc này hắn mới hiểu rõ, những người kia chưa bao giờ quên mình, bọn hắn không tin mình đã chết, dù sao Thái Thượng Đạo có thể suy tính đến mình sinh tử, ba vị Thánh Tôn kia tất nhiên là từ trong miệng Thái Thượng Đạo biết được mình còn sống, từ khi đó bắt đầu, liền mưu đồ làm sao ép mình bước ra một bước kia, sau đó lập mưu khống chế mình..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phương Hành không biết bọn hắn đến tột cùng dự định làm sao khống chế mình, cũng không biết bọn hắn làm gì với Vong Tình Thiên Nữ, nhưng ở dưới ánh mắt của mình nhìn, sau một hồi lâu, đám người Tiểu Man lại không chút phản ứng, lửa giận trong lòng đã bay lên
- Đám khốn kiếp các ngươi, đến rốt cuộc đã làm cái gì..
Sau khi trầm mặc, hắn rống to một tiếng, sát khí như nước thủy triều
Oanh
Phương Hành xoay người, nhìn thẳng Mộ Uyên Thánh Tôn, loại cảm giác kia giống như thiên địa xé rách, sinh ra một con ngươi, theo hắn quay người, sát khí bừng bừng, như ngân hà trút ngược..
- Nghe ta..
Mộ Uyên Thánh Tôn kinh hãi, mồ hôi lạnh chảy ra, muốn tế lên đại kỳ bảo vệ bản thân
- Nghe con mẹ ngươi..
Nhưng còn không đợi hắn tế đại kỳ lên, hiển hóa thần thông, Phương Hành đã đến trước người, đưa tay đoạt lấy đại kỳ, tiện tay xé nát bét, sau đó một tay tát qua, Mộ Uyên Thánh Tôn ở trước mặt một chưởng này, lại không có chút lực lượng chống cự nào, vô luận là thần thông, hay lực lượng Đại Đạo, đều bị Phương Hành áp chế, khiến cho hắn xuất hiện một loại ảo giác, thời điểm ma đầu kia nổi giận, mình lại không hề có lực hoàn thủ, chỉ có thể giống như khúc gỗ bị đánh
- Thông Thiên Đạo Chủ bớt giận..
Đế Chân Thánh Tôn đổ mồ hôi lạnh, vội vã kêu to
- Bớt con mẹ ngươi..
Phương Hành quay người, lại một tay tát hắn bay ra ngoài
- Chuyện này không giống như ngươi nghĩ..
Khung Hư Thánh Tôn bị dọa run rẩy, cao giọng kêu lớn
- Nghĩ con mẹ ngươi..
Nhưng nói còn chưa hết, đã bị Phương Hành tát bay
- Chuyện này xác thực không giống ngươi nghĩ..
Nhìn thấy Phương Hành đột nhiên nổi giận, liên tiếp tát tai ba vị Thánh Tôn, mọi người đều ngây ra như phỗng, xem như tận mắt thấy, cũng khó mà tin được, chỉ có Liên Nữ, sau khi ngẩn người mới kiềm chế không được, nhẹ nhàng mở miệng
- Khác con..
Phương Hành tát quen tay, ai nói chuyện liền tát người đó, một bàn tay muốn tát lên mặt Liên Nữ, đột nhiên phản ứng lại
Bàn tay đã đánh qua, thực thu không về kịp, đành phải thuận tay bóp khuôn mặt Liên Nữ một cái nói:

- A, ngươi nói
Th?i gian: 00 : 04 : 12


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.