Lược Thiên Ký

Chương 699: Giết tới khi Bắc Vực phải cúi đầu








Oanh
Oanh
Oanh
Không có lưu cho tu sĩ dưới Phong Thiện Sơn bao nhiêu thời gian khiếp sợ, sau khi mây khói tán, chỉ trong nháy mắt, hai người đã đụng vào nhau, ma vân và cối xay va chạm, dẫn tới dư chấn kinh thiên động địa, thủy triều to lớn xé rách hư không, thần quang tán loạn nhiễu loạn thiên địa, núi đá ở phụ cận nhao nhao bị đánh bay, vách đá cách bọn họ tương đối gần thậm chí bị lực lượng này chấn ra kẽ nứt đáng sợ..
Sau đó ở trong ánh mắt hoảng sợ của mọi người, Tống Quy Thiện giống như lưu tinh, bị Phương Hành đánh lui, cơ hồ trong chớp mắt, vị Thần Tử Thuần Dương Đạo kia bị Thiên Địa Đại Ma Bàn xoắn nát Tam Xoa Kích và Ma Vân hắn điều khiển, sau một khắc bị Phương Hành nghịch chuyển âm dương bắn ra thần quang đánh trúng, nhất thời kỳ kinh bát mạch, xương cốt tạng phủ trong cơ thể vỡ vụn, ngay cả thần hồn cũng xuất hiện đạo thương không cách nào vãn hồi, miệng phun máu tươi, thẳng tắp va vào một vách núi
Phong vân cuộn trào, thiên địa biến sắc
Không biết qua bao lâu, thần quang tán loạn trên không trung mới dần dần tán đi, hư không vỡ vụn cũng đã phục hồi như cũ
Không trung, chỉ còn lại Phương Hành lẳng lặng đứng đó, thật lâu hắn mới có hơi mờ mịt nhìn thoáng qua bốn phía, thân hình lung lay mấy lần, sau đó đột nhiên mất đi lực lượng ngự không, cả người giống như khúc gỗ ngã xuống
- Huynh đệ, ngươi thắng..
Mặc dù Kim Ô bị lôi điện đốt cháy hơn phân nửa lông vũ, nhưng sinh cơ quá mạnh, không có thương gân cốt, kịp thời vọt tới tiếp nhận Phương Hành, sau đó thận trọng thả hắn lên mặt đất, Phương Hành thì mở ra bước chân phù phiếm, đứng ở trên thềm đá, cảm giác có chút đứng không vững, nhưng lung lay mấy cái, cuối cùng cũng đứng được
Thềm đá trước mắt, nối thẳng đỉnh Phong Thiện Sơn
Mười trận
Đã xông qua được
Giờ khắc này, trên núi dưới núi, thình lình không một người mở miệng, bầu không khí cực kỳ quái dị
Làm sao có thể
Tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu thành công xông trận
Lúc này thậm chí bao gồm tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu ở bên trong, đều tình nguyện tin tưởng con mắt mình xảy ra vấn đề
- Ha ha ha ha..
Trong bầu không khí yên tĩnh, chợt có một tiếng cười to già nua vang lên, ánh mắt các tu sĩ nhìn lại, thấy người cười chính là Vạn La lão quái ngồi xếp bằng ở dưới một gốc cổ tùng, thời điểm hắn xông trận, thân bị trọng thương, sắc mặt đã cực kỳ khó coi, nhưng lúc này lại hồng quang đầy mặt, cất tiếng cười to, đồng thời nhìn về phía Bắc Tam Đạo Đạo Chủ, dùng hết lực lượng hét lớn:

- Các ngươi từng thét hỏi lão phu có bản lĩnh gì, mà dám to gan nói mạnh miệng ở trước mặt các ngươi, hiện tại, các ngươi biết bản sự của lão phu chưa
- Bản sự lớn nhất của lão phu, là thu đồ đệ giỏi
Bắc Tam Đạo Đạo Chủ nghe hắn nói, nhất là Phù Khí Đạo Đạo Chủ lúc ấy quát hỏi, thì sắc mặt khó coi tới cực điểm
Đây là không chút lưu tình đánh mặt
Trong tiếng cười to, thần sắc của hắn cực kỳ vui thích, mang theo hùng phong vạn trượng, với hắn mà nói, không chỉ nhìn thấy Phương Hành một đường liên tiếp xông qua mười trận, làm được sự tình mà năm lão đầu bọn họ không làm được, càng thấy được Phương Hành cuối cùng dùng Âm Dương Đại Ma Bàn mà mình dạy, đánh ra thuật pháp kinh thiên động địa, đánh rớt Thần Tử Thuần Dương Đạo xuống phàm trần, đây mới là hưng phấn nhất
- Ha ha ha ha..
Đồ nhi ngoan..
Đồ nhi ngoan..
Đồ nhi ngoan..
Vạn La lão quái liên thanh cười to, sau đó thanh âm dần dần nhỏ xuống, sinh cơ dần dần trôi qua
- Tiền bối..
Đợi cho Long Nữ ở bên người phát hiện không hợp lý, vội vàng tới đỡ, tiếu dung của Vạn La lão quái đã đọng lại
Lúc xông trận, hắn cơ hồ dùng tất cả linh lực của mình, lại ở trận thứ tám bị Triệu Trường Hà hành hạ, mặc dù được Lệ Hồng Y cứu, miễn đi kết cục chết thảm, sau khi Phương Hành xuất hiện, cho ăn hắn mấy viên linh đan do Huyết Liên Tử luyện chế, nhưng đã không đủ sức xoay chuyển trời đất, có thể chống đỡ đến bây giờ, nhìn thấy Phương Hành thành công xông trận, đã là rất may mắn
- Chết rồi
Lúc này trên Phong Thiện Sơn, thân hình Phương Hành lảo đảo, cũng bỗng nhiên sinh lòng cảm ứng, quay đầu nhìn thoáng qua, ánh mắt hoảng sợ
Dù thời điểm lên núi, hắn đã nhìn ra Vạn La lão quái đã hết thọ nguyên, chống đỡ không được bao lâu, nhưng bây giờ cảm giác được khí tức của sư phụ trôi qua, trong lòng vẫn cảm giác trống rỗng, hai chân như nhũn ra
- Phương sư đệ, nguyện vọng của Vạn La lão tiền bối, ngươi giúp hắn hoàn thành đi
Lúc này có người dìu lấy Phương Hành nói, để hắn từ trong mông lung tỉnh lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lại là Lệ Hồng Y, nàng nhắc nhở Phương Hành, mau lên núi dâng hương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Coi như xông qua mười trận, nhưng không dâng hương, cuối cùng vẫn bụi bặm chưa định
- Dâng hương..
Phương Hành lầm bầm, lấy đi cây đàn hương màu xanh kia
Nói cũng kỳ quái, đoạn đường này xông đến, không biết đã trải qua bao nhiêu đại chiến, không biết xông qua bao nhiêu gian nan, nhân viên tử thương thảm trọng, máu chảy thành sông, nhưng dưới loại tình huống này, cây đàn hương màu xanh kia vẫn hoàn hoàn chỉnh chỉnh, không có chút hao tổn
Trong tâm mang theo cảm giác ưu thương, Phương Hành bước ra bước chân nặng nề, chậm rãi đi lên đỉnh Phong Thiện Sơn
- Hắn..
Hắn thật xông qua mười trận
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thẳng đến trông thấy Phương Hành tay cầm đàn hương màu xanh, đi lên đỉnh Phong Thiện Sơn, mới có người như đại mộng mới tỉnh, nghẹn ngào kêu to
Phảng phất như một kíp nổ, đột nhiên đưa tới vô số nghị luận
Các tu sĩ dưới núi nhất thời đại loạn
Tiểu ma đầu kia, vậy mà thật thành công xông qua mười trận
Nói đùa cái gì đấy, hắn làm sao có thể đánh bại Thần Tử Thuần Dương Đạo danh xưng vô địch dưới Nguyên Anh
Càng có người nghĩ, tại sao Thần Tử Thuần Dương Đạo lại hiển hóa ra Ma Tướng
Nếu người vừa rồi khống chế ma vân, bị tiểu ma đầu đánh bay thật là Thần Tử Thuần Dương Đạo, không khỏi quá kinh khủng đi
Đủ loại không hiểu, không tin, khiến cho đám tu sĩ dưới núi phát điên
- Cứ để hắn dâng hương như vậy sao
Bên người Bắc Tam Đạo Đạo Chủ, Hoàng Phủ Tử Trúc cũng phản ứng lại, sắc mặt đại biến, thấp tiếng rống giận
Ba vị Đạo Chủ không một người đáp hắn, Thuần Dương Đạo Chủ đã sớm phân hoá ra một sợi thần niệm dò xét Tống Quy Thiện, nghĩ biện pháp xử lý phiền phức khi Tống Quy Thiện hiển lộ Ma Tướng, Âm Linh Đạo Chủ và Phù Khí Đạo Chủ thì một cái thần sắc đạm mạc, một cái biểu lộ cổ quái, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì, không biết qua bao lâu, trên mặt Âm Linh Đạo Chủ lại xuất hiện mỉm cười
- Hắn xông qua mười trận, theo quy củ được phép lên núi, chúng ta có biện pháp gì
Sau một hồi lâu, Âm Linh Đạo Chủ mở miệng trước, lãnh đạm nói, trong mắt lại lóe lên mừng thầm
Nàng quay đầu nhìn nhìn thoáng qua Trà Trà Tiên Tử, ánh mắt có chút khen ngợi, âm thầm suy nghĩ:

- Tu mệnh thuật, Trà Trà quả nhiên luôn có thể làm ra lựa chọn chính xác, bây giờ Thần Tử của Phù Khí Đạo, Thuần Dương Đạo một cái chết, một cái không còn sống lâu nữa, càng bị hủy thanh danh, Trà Trà liền trở thành người thứ nhất của thế hệ trẻ tuổi Thần Châu Bắc Vực..
Hoàng Phủ Tử Trúc thì cau mày, mục quang âm lãnh
Phương Hành có thể xông qua mười trận, là hắn không nghĩ tới, lúc đầu kế hoạch của hắn là trợ giúp, truyền chuyện xông trận khắp Thần Châu, dưới đại cục, Bắc Tam Đạo Đạo Chủ không thể không đáp ứng Nam Chiêm Bộ Châu lập đạo, sau đó Hoàng Phủ gia ra mặt giải quyết việc này, thuận tiện giải quyết tiểu ma đầu đổi lấy hảo cảm của Bắc Vực chư tông, càng có thể rửa sạch sỉ nhục năm đó Hoàng Phủ Đạo Tử bị trảm
Mà bây giờ thế cục phát triển nằm ngoài dự đoán của hắn, tiểu ma đầu kia lại thành công xông trận
Vậy phải làm sao bây giờ
Hoàng Phủ gia đã chuẩn bị kỹ càng, chỉ cần tiểu ma đầu kia thua trận, bọn họ sẽ ra lệnh một tiếng, để tiểu ma đầu bị muôn người mắng mỏ, thử nghĩ, tiểu ma đầu xông trận thất bại, ở dưới loại tình huống này, lại bị tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu phỉ nhổ, cái kia là hả giận bực nào, chỉ có như vậy, mới có thể để Bắc Vực chư tông bớt giận, cũng làm cho Hoàng Phủ gia trút giận
Nhưng tiểu ma đầu thình lình thành công lập đạo, sự tình đã rất khó khống chế, chí ít hiện tại đối phương đã nắm chính thống
- Ha ha, Hoàng Phủ gia các ngươi cũng không ngờ điểm này đi
Vào lúc này, ánh mắt của Phù Khí Đạo Đạo Chủ lạnh lùng nhìn Phong Thiện Sơn, âm dương quái khí nói
Hoàng Phủ Tử Trúc nghe được oán khí trong lời nói của hắn, sau lưng rịn ra một tầng mồ hôi lạnh, vội vàng khom người nói:

- Đạo Chủ bớt giận, mặc dù việc này ngoài dự liệu, nhưng còn chưa thoát ly khống chế, coi như tiểu ma đầu xông qua mười trận, vẫn không có tư cách lập đạo, chỉ cần cầm ra pháp chỉ, căn nguyên đại biểu Nam Chiêm Bộ Châu xông trận lập đạo liền đứng không vững, tu sĩ Bắc Vực có thể chém giết hắn
Phù Khí Đạo Đạo Chủ nhìn thoáng qua Linh Xảo Tông Đức Chiêu trưởng lão ngồi xếp bằng cách đó không xa, cùng người Văn gia, Vân gia, Mạc gia chen chúc ở một chỗ, đằng đằng sát khí, ánh mắt cực kỳ tàn khốc, lạnh lẽo nói:

- Tiện nghi Hoàng Phủ gia các ngươi, chúng ta đáp ứng sự tình lập đạo, nhưng về sau nếu như các ngươi muốn bình thản chung đụng mà nói, ngoại trừ đầu kẻ này, những điều kiện các ngươi đưa ra, ở sau khi các ngươi khống chế đạo thống của Nam Chiêm Bộ Châu, lại thêm gấp đôi..
- Vâng..
Vạn bất đắc dĩ, Hoàng Phủ Tử Trúc chỉ có thể đáp ứng, đồng thời đáy mắt phun trào hận ý, lấy pháp chỉ sớm chuẩn bị tốt, vẫn còn không được Bắc Tam Đạo Đạo Chủ đóng pháp ấn ra, thấy Phương Hành sắp leo lên Phong Thiện Sơn, hắn lập tức nhìn về phía một đám tu sĩ Nam Chiêm Bộ Châu tụ ở cách đó không xa ra hiệu, nhanh chân đi về phía trước, quát như sấm mùa xuân:

- Tiểu ma đầu, dừng tay
Oanh
Hắn hét lớn, lập tức đưa tới vô số ánh mắt kinh ngạc, nghi hoặc
Long Quân thì thở dài, ánh mắt phức tạp
Sau khi Hoàng Phủ Tử Trúc đưa tới ánh mắt của các tu sĩ, mới bước lên một bước, quát chói tai:

- Ngươi có tư cách gì thay Nam Chiêm Bộ Châu ta lập đạo
Thần Nữ Âm Linh Đạo Trà Trà Tiên Tử thì lại cúi đầu tính toán, trầm thấp thở dài, lẩm bẩm:

- Vẫn là con rơi..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.