Lược Thiên Ký

Chương 707: Một con lừa một áo tơi một hồ lô






Ở dưới Phương Hành mãnh liệt yêu cầu, Ứng Xảo Xảo đỏ mặt lấy Định Thân Phù trên người Phương Hành xuống, sau đó khuôn mặt non nớt đỏ bừng ngồi ở bên cạnh giường, Phương Hành thì hoạt động tay chân một chút, cười mờ ám nhích lại bên người nàng, con mắt tỏa sáng, sắc mị mị nhếch miệng hôn về phía Ứng Xảo Xảo
Ứng Xảo Xảo bị hù hoa dung thất sắc, cũng không biết là nên tránh hay không nên tránh, rõ ràng đã là Kim Đan cảnh, nhưng hai cánh tay đưa ra, lại không ngăn cản được miệng Phương Hành ngả vào trên mặt mình..
Khí tức ám áp thổi gương mặt nàng nóng lên, Ứng Xảo Xảo tâm như thỏ nhỏ, có chút choáng váng
- Cứ như vậy..
Nhẹ nhàng cắn răng, tâm thần của Ứng Xảo Xảo có chút mông lung, âm thầm hạ quyết định
Nhưng một màn trong dự đoán không có phát sinh, thời điểm cái miệng kia hôn đến trên mặt, thân thể Ứng Xảo Xảo lại cứng đờ
Một tấm kim phù dán ở trên trán nàng
Đây là một loại phù triện bán Thần cấp, dù Ứng Xảo Xảo đã là Kim Đan cảnh, cũng nhất thời không phá giải được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phương Hành thì khoanh tay, cười hì hì đứng ở trước người nàng nói:

- Hiện tại bản sự của tiểu gia ta còn không bao nhiêu, bất quá bảo bối vẫn có một ít, xú nha đầu ngươi lại muốn bức lương nam làm kỹ nữ
Ở Thần Châu không có học được thứ tốt gì hả..
Vừa nói vừa gõ đầu Ứng Xảo Xảo một cái, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép
Tử kim phù này mạnh hơn phù triện vừa rồi định trụ Phương Hành nhiều, Ứng Xảo Xảo ngay cả lời cũng nói không ra, nhưng con mắt thẳng tắp nhìn Phương Hành, trong hốc mắt oánh oánh, lại phủ lên nước mắt, mặt thống khổ xót thương
Phương Hành có chút xấu hổ, suy nghĩ một chút, cười hắc hắc bóp khuôn mặt của Ứng Xảo Xảo một cái, cảm thấy trơn nhẵn động lòng người, lại bóp thêm một cái, sau đó cười nói:

- Đừng giả bộ đáng thương như thế, đạo cơ tàn phế là tiểu gia, không phải muội, ta cũng không cần muội đến đáng thương ta, đường đường tu sĩ Kim Đan, lại vứt bỏ tiên lộ đến gả cho tiểu gia, muội bị bệnh hả..
- Ha ha..
Trong tiếng cười dài, nhanh chân đi ra ngoài, trước khi ra cửa, hai ngón tay xoa một chút, chỉ cảm thấy trơn nhẵn động lòng người, trong lòng có chút kích động nói:

- Phàm nhân đùa giỡn Kim Đan cảnh
Bỗng nhiên cảm giác tiểu gia thật lợi hại..
..
- Mập mạp chết bầm, ngươi cút ra đây cho ta
Vào trong đình viện, Phương Hành chửi ầm lên, Dư Tam Lưỡng đang ngồi một mình ở trong khách sảnh uống chén rượu mừng kinh hãi ló đầu ra xem, Phương Hành vừa thấy hắn đã tức giận, xông tới đấm đá loạn xạ, miệng thì mắng:

- Ngươi cái mập mạp chết bầm, rất giỏi, dám cưỡng ép tiểu gia bái đường
May là mỹ nhân, bằng không tiểu gia không lột da ngươi mới lạ
Tu vi như Dư Tam Lưỡng, lại không dám hoàn thủ, sợ không cẩn thận đánh chết thổ phỉ này, dù sao bây giờ nắm đấm của Phương Hành cũng không tạo được uy hiếp gì, vừa lui vừa cười khổ nói:

- Ngươi không đi động phòng, chạy tới đây làm gì
- Còn động phòng, động đại gia ngươi, ngươi thật cho rằng những người tìm ta kia là kẻ ngu
Nếu không phải bởi vì đại tiểu thư cho ta Huyết Liên Hoa cải biến khí tức, ta sớm đã bị người suy diễn ra, hiện tại tiểu công chúa Bột Hải quốc bỗng nhiên quy ẩn ở địa phương rách nát này, ngươi cảm thấy những người kia sẽ nhìn không ra
Ta nhìn ngươi làm Thiếu tông chủ mấy năm thật sự là làm không công, đầu vẫn như heo, ngươi đừng chạy, tới để tiểu gia đá hai cước, con mẹ nó..
Chạy rất nhanh ah..
Truy đánh nửa ngày, mới mắng Dư Tam Lưỡng rõ ràng, trầm tư một lát mới nghiêm mặt nói:

- Phương sư đệ, nếu không có ngươi năm đó đề điểm, hiện tại Dư Tam Lưỡng ta vẫn chỉ là một phế vật ở Thanh Vân Tông, không chừng đã chết ở trong môn phái đấu đá, phần ân tình này ta một mực ghi nhớ, ngươi không cần phải lo lắng những cừu gia kia, ta xử sự luôn cẩn thận, không có lộ ra một chút phong thanh, nếu ngươi lo lắng, ta có thể ở địa phương khác tìm một trạch viện để ngươi và sư muội ẩn cư, tất nhiên sẽ bảo vệ tốt..
- Ẩn cư đại gia ngươi
Phương Hành lại nổi khùng, đi lên đá Dư Tam Lưỡng hai cước, Dư Tam Lưỡng mặt không biến sắc, làm cho Phương Hành thở hồng hộc, thở hổn hển một lát mới nói:

- Bớt nói nhãm đi, thật nghĩ nàng thiếu nợ ta sao
Từ bỏ tiền trình bồi một phế nhân như ta ẩn cư
Ha ha, hai năm ba năm có lẽ không hối hận, tám năm mười năm có lẽ cũng không hối hận, nhưng ba mươi năm năm mươi năm thì sao
Một trăm năm sau thì sao
Đến lúc đó ta tiến vào mộ phần, người ta vẫn như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói đến chỗ này, cũng có chút rã rời, ngồi xuống, bưng rượu lên uống mấy ngụm
Dư Tam Lưỡng lại không biết nên nói cái gì, lông mi khóa chặt, vừa lo lắng vừa thương tiếc nhìn hắn
- Được rồi, ta cũng biết ngươi sợ ta say chết trong thanh lâu, bất quá việc này lại không cần
Phương Hành uể oải khoát tay áo:

- Trên thực tế, ở chỗ này gần ba năm, ta cũng ngán, là thời điểm ra ngoài đi dạo một chút
- Phương sư đệ, ngươi bây giờ thân thể còn chưa tốt, nếu như..
Dư Tam Lưỡng kinh hãi, vô ý thức muốn mở miệng ngăn cản
- Thân thể của ta không lành được
Phương Hành có chút đạm mạc cười cười, nói:

- Một mực ở lại đây, thật không khác gì ngồi tù
Dư Tam Lưỡng lại không biết nói cái gì cho phải, nhưng vẫn không muốn Phương Hành rời đi, giang hồ hiểm ác, bây giờ Phương Hành lại hoàn toàn không có tu vi, hắn không yên lòng để đối phương ra ngoài hành tẩu, nói rất nhiều lý do, bất quá lại bị Phương Hành cự tuyệt, uống cạn bầu rượu, Phương Hành để ly xuống, cười nói:

- Như vậy mới có thể làm nàng từ bỏ
Dư Tam Lưỡng ngượng ngùng, không biết nên cản hay không nên cản
Phương Hành nhìn Dư Tam Lưỡng ôm quyền, sau đó chậm rãi đi vào trong bóng tối
Một con lừa, một áo tơi, một hồ lô rượu, chính là tất cả hành trang Phương Hành muốn, chậm rãi cưỡi trên lưng lừa, lọc cọc cạch cạch đi ra ngoài, phía sau có người ngóng trông, phía trước, ngôi sao đầy trời, vùng thế giới này, thực sự có quá có đồ vật mỹ diệu, Phương Hành giống như lần nữa thấy được phương thiên địa này, khóe miệng mỉm cười, tâm tình thoải mái
- Đừng có lại đi theo, cũng đừng tới tìm ta, nếu có một ngày các ngươi còn có thể nhìn thấy ta, tiểu gia nhất định còn uy phong hơn trước kia
Uống một hớp rượu, hắn nhìn về phía sau hét lớn
Trong hư không, Dư Tam Lưỡng lặng yên theo tới đứng tại chỗ, thở dài, tâm như gió thổi
Cách đó không xa, trên đầu thành, Ứng Xảo Xảo còn mặc áo cưới kinh ngạc nhìn bóng lưng của hắn, mặt đầy nước mắt
Rời Bột Hải quốc, lần nữa lên đường, không biết mục đích ở nơi nào, nhưng trên đường tâm tình rất tốt
Hắn chậm rãi, không vội không nóng nảy, cưỡi một con lừa, lắc lư đến Sở Vực, ở quán rượu nhỏ dưới núi Thanh Vân Tông nâng ly một trận, nhìn đệ tử Thanh Vân Tông ưu nhã đàm tiếu, bay lượn ở trên bầu trời tửu quán, thời điểm hắn chuẩn bị rời đi, thậm chí nhìn thấy một đám đệ tử Thanh Vân Tông tu vi không kém cùng nhau từ trong sơn môn bay ra, khống chế pháp khí, vút không mà đi, lại ở bên trong thấy được không ít người quen, Tần Hạnh Nhi, Phong Thanh Vi… cùng nhau bay lượn
- Bọn họ ngược lại không thay đổi..
Phương Hành cười khổ, uống xong chén rượu cuối cùng, nhảy lên con lừa, chậm rãi đi lên đường núi
- Người cưỡi lừa kia nhìn có chút quen mắt
Không trung, đệ tử chân truyền Thanh Vân Tông Tần Hạnh Nhi nhìn bóng lưng của Phương Hành, nhíu mày nói
- Đúng thế..
có chút quen mắt..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lưu Hắc Hổ nhíu mày nói, giống như rất nghiêm túc nhìn kỹ nửa ngày, lại bỗng nhiên bật cười nói:

- Sư muội ngươi nhìn dáng vẻ hắn cong vẹo, giống đại hắc cẩu bị thương trước mấy ngày nhìn thấy không
Xùy..
Tần Hạnh Nhi cười ra tiếng, trợn nhìn Lưu Hắc Hổ một cái mắng:

- Ngươi luôn không có chính hình
- Thanh Vân Tông có truyền ngôn, càng không có chính hình bản sự càng lớn sao
Lưu Hắc Hổ cười to, quay đầu kêu các đệ tử:

- Các sư huynh đệ, mau mau lên đường, thời gian không nhiều lắm
Một đám đệ tử gào thét rời đi, phía dưới Phương Hành cưỡi lừa đi từ từ
Rời địa giới Thanh Vân Tông, hắn lại đi tới Huyền Vực năm đó, thấy được Huyền Vực đã từng tràn đầy cơ duyên linh quang ảm đạm, bảo quang phá diệt, bất quá vẫn có không ít tu sĩ lắc lư, hi vọng có thể đụng phải tiên duyên gì, Phương Hành tới địa phương hắn đã từng chém giết Hoàng Phủ Đạo Tử ngồi hai ngày, sau đó xoay người rời đi
Con lừa cứ chậm rãi đi tới, Phương Hành cũng không vội, ba năm trôi qua, lại từ từ chạy tới Đại Tuyết Sơn, bây giờ Đại Tuyết Sơn đã phong sơn, Ngũ Thánh từng ở chỗ này thụ đồ, lại có thêm bốn mộ địa, không cho phép người bình thường tiến vào, Phương Hành chỉ có thể ở bên ngoài Đại Tuyết Sơn vòng vo mấy ngày, một ngày này con lừa mệt mỏi, đứng tại chỗ không chịu dịch bước, rượu trong hồ lô lại uống sạch, Phương Hành bất đắc dĩ, chỉ có thể nhảy xuống dắt lừa, tiến vào một hộ nhà nông
- Có người ở đó không
Khách lỡ đường xin uống chút nước
Phương Hành đứng ở trước cửa ra vào kêu một tiếng, chỉ thấy một nông phụ vén rèm cửa đi ra
- Tự mình tới giếng lấy đi, bên cạnh có thùng
Nữ tử ôm một chậu gỗ vo gạo, tiện tay chỉ góc tây nam trong viện
Phương Hành giật mình, chậm không có dịch bước, ngơ ngác nhìn nữ tử này
- Khách nhân còn có việc
Nông phụ kia ngẩng đầu lên, có chút không vui nhìn Phương Hành
Phương Hành thì bỗng nhiên nở nụ cười nói:

- Có bạc không
Ta thuận tiện ăn cướp một chút
Nông phụ giật mình, ngẩng đầu lên nhìn Phương Hành nửa ngày, ánh mắt giống như có chút kinh ngạc, lại có chút ngoài ý muốn, sau một hồi lâu, lại buông lỏng xuống, giương cười một cái, mở cửa màn, nhẹ giọng cười nói:

- Bạc thì không có, bất quá đang chuẩn bị nấu cơm, còn có một bình rượu mạnh, nếu không ghét bỏ đơn sơ, đồ ăn dân dã, thì ở lại ăn bữa cơm đi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.