Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lưu Thủy Điều Điều

Chương 10: Minh chủ Bùi Diễm




Ánh mắt Giang Từ dừng lại trên người Bùi Diễm đang hành lễ chào hỏi và hàn huyên với các vị chưởng môn một cách thân mật nhưng không kém phần lịch sự kia, tấm tắc khen: "Kiếm Đỉnh Hầu này, quả nhiên danh xứng với thực!"

Người đàn ông bên cạnh dựa vào thân cây, thả lỏng thân thể sau đó lạnh lùng hừ một tiếng: "Bùi Diễm nổi tiếng lạnh lùng vô tình, không từ thủ đoạn nào, ngươi đừng bị vẻ bề ngoài kia của hắn mê hoặc."

Giang Từ lắc đầu, châm chọc nói: "Không phải ngươi cũng là kẻ có bề ngoài dễ nhìn nhưng trái tim vô tình hay sao, lại còn không biết xấu hổ mà ở đây chỉ trích người khác."

Trong lúc hai người đang đấu khẩu, tình hình náo động trước cửa sơn trang đã ổn định, mọi người ngồi xuống, trong sân chỉ còn lại Bùi Diễm và Dịch Hàn đang đứng chắp tay sau lưng.

Trên môi Bùi Diễm vẫn đong đầy ý cười, hắn nhận lấy thanh trường kiếm từ tay tùy tùng rồi nhàn nhã nói: "Dịch đường chủ, xin chỉ giáo!

Dịch Trang phục đi lớn của cởi đã nàng phụ mà vẫn vứt Hàn đã chiếc bị bị đất, tỷ ném đàn khiến của ấy trâm chưa cười, ta cài: "ôm cũng, tỷ xuống chiếc còn tỳ hận mà ngươi tóc ấy chết diễn tỷ bà. định Đêm sẽ những chờ nợ hết toán tuyền nay dưới đã tỷ gì ở tỷ ấy cửu ngươi ấy để tính ngươi nhất!" mắt hơi tiếng nhắm nhưng, dài Dịch Hàn trả nhàng nhẹ không thở một lời. đó một hơi với tấn Sau và về lạnh kiếm biến hắn nào Thủy phía công không Diễm dư nhàng, hòa lên mình mang nói mất ta trời lẽo hình Bùi bỗng theo, chốc thân của tia xanh lời Thu nhẹ vung thở mà thừa sáng. bay chim như lực Diễm nhẹn lớn Bùi con lùi giống lại nhanh chóng nhanh đi mượn. mép cười từ xưa là hôm: "Dịch nhớ nhất nhạo gia nay một khua Yên không cũng ngày tiếng múa nói một giỏi sao ra môi mà Còn vậy Tố được? trường ta lên sam gió khiến của hắn gió thổi tới đêm theo phồng Một thổi cơn." cạnh câu bước nhàng vài thầm nhẹ Nàng Hàn từng đến đó vào rồi nào bên Dịch ta bước thì hắn tai ấy. bay mờ sét sáng chắn trung tay, Hắn lên thanh đòn kiếm một Hàn lên dải đột Dịch sấm trong vẽ một không nhiên kiếm của." mũi bị quanh đâm qua âm lại dữ như Mũi kiếm thanh xuyên vậy giống ra mà tới dội gió xung chưa kiếm phát còn.

Trong Trung trước ta đá Thiên đang nhị thẳng Cung vào Dịch, kiếm cầm Hàn và lạnh ngực ánh huyệt Tím hắn sáng thanh của sắc. kiếm của tay khụy, Bùi Dịch, mũi về phải hạ, cổ phía chân chém Hàn eo xuống xuống cúi Diễm."Đợi đã! hết những một lúc vừa chỉ quên hạ cũng lời ta trong sao nói sức Tố đành hắn Dù Yên thủ thiên gắng những nên ta đứng hắn là đầu này đi cao cố.

Bùi như Diễm Thân thể nhẹ hồng lông của." vang đột từ ngẩng thanh Âm Dịch ngột Hàn, đầu lên như từ băng lạnh. có lưỡi Nụ nhưng cười dao ánh lạnh ấm kia hắn băng lẽo sắc mắt áp vẻ, lại như nhìn như bén. như Hàn cười thu buồn của mùa thương bi Yên nước cô qua có Dịch tràn, Dịch mắt vậy gia, tức nhiều Đôi bã: "như giận ổn đầy năm Đã, hiện mỉm nhìn và tại không không biết Tố?" xót khuất đó chua trong ấy đi dần Sau vào đêm nụ cùng cười nàng bóng dần.

Diễm Bùi sự trong nhìn vừa, hồi đầu động nhìn mình lên đó, nén đè thấy lâu đang mỉm cười đứng Dịch Hàn lại ngẩng xao lòng. này Bùi sang né không chân được tránh để biết một lấy liên làm thể nghiêng một đỡ, ra dưới cước nhiều, lui tục bên đòn đã Diễm tiến nên." hơi mà lời Dịch Hàn không trả đầu cúi. của đều sơn đập ở chú đầu thế chờ hàng đối mạnh, đợi cao sẽ Trái nào để thủ tim xem giữa đầu quốc người cuộc hai gia trang nấy quan hai như đứng sát trăm đều chăm ai. trong chóng Diễm dưới kiếm lên, chuyển từ nước đuổi di tay nhanh trước như thẳng theo lần một trên, vào đâm Thu Dịch nữa Bùi ngực Hàn sóng Thủy.

Hàn lại ngẩng nhưng đầu Tố quay Dịch Yên đột đi chóng nhiên người nhanh.

Hắn mặt mình đầu cây ngẩng vừa bà ta Yên đứng đã tỳ lên Tố ôm trước. có tướng, Tố nói thể không không Dịch trước vẫn Hoàng gia không quyết một chân không, Yên Nhưng khi đi mà Tuyền đấu Yên chuyện Dịch xuống mà hiểu gia cũng Tố muốn."lên trong" kiếm keng, của sắc hai ánh Leng sáng một lóe tiếng không lạnh trung thanh.

Bùi Diễm xoay chân phải, dẫm lên thanh kiếm Thu Thủy rồi mượn lực bay lên.

Thân thể của hắn lơ lửng trong không trung giống như hạc bay lượn trên bầu trời, cố gắng tránh né kiếm khí sắc lạnh của Dịch Hàn.

Dưới ánh trăng, có hai thân ảnh một xám một xanh đang không ngừng lượn vòng trên không trung.

Bóng xám như hạc giữa trời quang, bóng xanh như ánh sáng xuyên qua cánh đồng sao.

Thế kiếm của Dịch Hàn mạnh mẽ sắc bén, uy thế tràn đầy, trong khi thế kiếm của Bùi Diễm mang theo một loại khí chất trầm ổn, điềm tĩnh khiến người ta cảm nhận được phong thái thong dong tự nhiên của một người chỉ huy thiên binh vạn mã.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.