Sau vài chiêu Dịch Hàn đột nhiên hét lớn, quang kiếm bùng lên, người và kiếm hoà làm một giống như sóng vỡ, thân thể bay lên không trung rồi bất ngờ tấn công về phía Bùi Diễm.
Hơi thở của Bùi Diễm đột nhiên cứng lại giống như đang trôi nổi trong sóng to gió lớn.
Thế kiếm của Dịch Hàn sắc bén đến cực điểm nhưng lại không thiếu sự linh hoạt, dù là công hay thủ thì hắn ta đều có thể sử dụng nó một cách dễ dàng.
Nhưng Bùi Diễm không hề hoảng sợ, thanh trường kiếm đột nhiên chuyển từ đâm sang chém ngang vào sườn Dịch Hàn.
Dịch Hàn nghe được tiếng vang của lưỡi kiếm trong tay Bùi Diễm thì biết rằng dù hắn ta có thể đâm mũi kiếm về phía Bùi Diễm nhưng cũng không thể tránh khỏi bị cản lại bởi kiếm khí của hắn. trước phải lúc này đến mọi, hắn khắc thời biết dụng của đây lực đã tử sinh tận nỗ Vào mình. khẽ sườn miên rồi thẳng, của Hắn xương qua Diễm Bùi run xuống mũi lên đất đâm như sượt phải, bên kiếm bị thôi.
Hoàn thủ Kim đấu thích Lang trận giả qua hắn vùng mời thành lý đến mới thế đây việc là Liễu thạo, Phong vì sát quan Tố tâm thời phục thuyết Việc kích đánh của quốc đồng vô hắn Yên thư đòn đối Hữu. đâm của phải ở phải, vào tay thời áo lưng hắn cắt ống phía sườn chớp bên khoảnh nhoáng của Trong kiếm qua trước hắn thắt xương xuyên đồng sắp đã khắc thanh. giành thắng cuối gắng cố nhiều cùng cơ là chiến hơn đích hội Mục được. đánh dụng ở Thủy ngạc mọi kia không thầm cạnh tận lại lúc chưa ra Bùi mà rút vì đất chuyện ràng Thu Những Diễm ta sân mảnh trống bên người hắn thẳng quan có nhiên sát sao Dịch vào vào để Hàn thể đều rõ bên đấu đánh kiếm. quét đành kiếm dùng không dùng phía thấy rõ Diễm âm phải lại mình, Bùi thể đâm biết để bên nghe kiếm sang mình về chặn thanh của lực nên ràng lúc lao trước để.
Đường Dịch bàn hắn đều Hàn của vào nhập đó sắp xâm nên với năm xếp trong tay, chỉ Vì lòng thám hắn vậy hành một lời sẽ vì Phẩm động biết nói mật Nhất, đã phải, trước chiến mười ngày nào quyết Dịch mọi rằng mọi Hàn nắm cử. mắt lùng Ánh chợt lạnh Hàn Dịch lóe của. bình tĩnh lời vào ánh vỏ tay Dịch rồi đứng mỉm Hàn ngời mắt, nhìn không sau sáng, Bùi lưng mà một Diễm kiếm nói cười tra chắp. tiếng vô chuyển vứt thể đàn, lên bàn qua Yên Khi trước của chân chạm phải hỗn cây vang hắn hắn đất thanh loạn xuống tình lướt di và mà, bà tỳ đó Tố mặt cơ âm của phải. trời ta bay nhàng eo rồi xoay Hắn lên nhẹ. rơi về khỏi rồi kiếm công trong, Trường vài Bùi trung vòng ngờ đột tấn phía lượn nhiên sau bất không tay đầu Diễm. thanh cầm thể trời người trong bầu, trước nhanh sáng trường một liệt Diễm quay tay kịch, đầy tụ lại ngưng như hắn rẩy Bùi mặt kiếm run ánh chóng. người hắn chảy máu, xuống nhỏ tươi lâu ngang lúc đứng một, bên nằm Hàn và im một đỏ kiếm đất dọc Dịch kiếm vệt thanh lưỡi theo sau ta. không tiếng Dịch lúc lại thể một người Ngay đứng đầu về cơ thẳng mà ta rống, bắt nhanh lắc lư lên thu Hàn bên được, lớn vang này hắn kiếm chóng. múa đánh Diễm giống cạnh lại vào trong Bùi bay Thu trống thanh thì như ta hắn phượng dập vừa tay Kiếm được mảnh dồn Hắn mà ta trường Thủy đất mới rút rồng bên kiếm. về tiếng nhẹ ta lạnh bước một Hắn rồi trái hừ nhàng bên. võ luyện Diễm đầu còn khi bắt đã Bùi Từ nhỏ. trung Dịch nhảy vồ như thấy lấy kiếm thẳng lên rắn Hàn cầm đâm chuột đó xuống sau Lại không trường. là thù nhưng cả Diễm đi thiết có thực ta cần thức, Trong ra thầm bên bằng cho như đường qua này khen hắn trên này họa lại của tưởng như chiêu lòng phẳng công điều hai vượt tấn kẻ hại chừng chỉ để Bùi hiểm chiêu việc khiến.
Tố trong lòng lại Dịch câu, hiện đầu lên Yên Hàn chuyện run của Trong hắn lên. thạo Tây Kích chủ: "bái Dịch Dương Minh phục Đông có thể thành này ‘đầu lắc Bùi Hắn’ ngờ, chiêu xin ta mỗ Không! chi Hơn sớm đã tra cách tiết Dịch từ hắn về Hàn cũng của quá điều một khứ nữa. không phá mắt Dịch đôi lên chiếu của Hàn Kiếm khí cao sáng." Hắn ta đột nhiên ngẩng đầu cười lớn, kiếm Thu Thủy mang theo âm thanh như tiếng gầm của rồng bắn thẳng về phía hồ Bình Nguyệt như một ngôi sao băng.
Sau đó thanh kiếm dựng thẳng đứng trên một thân cây liễu khổng lồ khiến thân cây rung chuyển dữ dội.
Bóng xám chớp động, thân hình hắn ta biến mất ở cuối con đường lớn, giữa không trung truyền đến tiếng nói thê lương của hắn ta: "Thu Thủy Kiếm đã khuất, Dịch Hàn không còn là người của giang hồ, xin cảm ơn Bùi Minh chủ đã thành toàn!"
Tất cả mọi người ngơ ngác một lúc sau đó những trận hò reo như sấm vang lên không ngớt.
Trong lòng sứ giả của Hoán Quốc vừa vui mừng vừa xấu hổ, dưới sự dẫn đường của người hầu gia đi vào sơn trang.
