Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lưu Thủy Điều Điều

Chương 160: Thật giả khó phân




Đám Trường Phong Vệ Đồng Mẫn và một số người khác nhanh chóng vây lại.

Giang Từ bị chen lấn ra xa, nàng cảm thấy chân mình muốn mềm nhũn đi, mắt mờ mịt nhìn mọi người đang vây quanh Bùi Diễm, nghe An Trừng chỉ đạo bọn hắn chuẩn bị thao tác rút kiếm và bôi thuốc cho Bùi Diễm.

Nàng lảo đảo bước ra khỏi cửa phòng, sau đó vấp ngã nhiều lần trong sân, hai chân nàng mềm nhũng cho đến khi không đứng dậy được nữa, nàng liền quỳ xuống trên nền tuyết trắng, khóc nức nở.

Trong đầu nàng bây giờ trống rỗng, nhưng nàng vẫn rõ ràng nghe thấy trong phòng tiếng lệnh của An Trừng vẫn đang nói : "Ép", "Rút", "Đặt".

Tuyết dần thấm ướt trang phục của nàng lạnh thấu xương mà nàng vẫn không hề hay biết."

Giang choạng Tiểu gần loạng Lục, lĩnh bước rời bước chân mệnh tới với Từ như gần đi. thành bị trước tầng can nàng mắt như màng biến, trước vào thấm đôi nhưng nàng Ánh nước nhập, giống bụi tuyết lửa mù thành sâu ướt muốn một sương lên mơ khiến áo nên, phần dần tâm mắt trở ngực xâm tro. làm bây giọng vào gối Nàng, run phụ rẩy ta, đầu Sư: "giờ thầm, đầu gục nên nói thì gì?. ngồi đi yên Ngươi đợi hãy chờ xuống lòng .

Tiểu lục ra gắng đang nàng một, từ cố đứng dậy bước gọi cái, Nàng rồi Trừng trong liếc An Khi: " phòng nhìn! xương trong nhập trắng dần cũng còn, nháy như lỏng nữa xâm mắt viện còn chói trước buông trước như lòng cốt Trong , cảm Từ gió trong thấy không mắt Giang lạnh tuyết không. ra mở từ Từ sâu bếp cùng, mang cánh một, phòng cuối trước kia thấy , Giang lúc nàng hít đứng một nhẹ, Đông cửa nhàng cảm cháo lạnh cửa hơi ra. dựa rơi chảy không đi mắt đóng vào, rãi sổ Nàng dòng, bên xuống thành rõ nóng trong được, dâng hơi chậm nước sổ, tới nơi sổ cửa trước tình, thấy nàng kìm lên vạt áo chặt cửa ngực không hình cửa. nghiêng Diễm cháo Bùi người Từ, An ngồi giường thì gần đang, Tướng thầm Trừng bên đến vào gia tai mang vào Giang: "thấy nàng! như trong dường lời, Nàng van xin ánh người mắt có nhìn quay.. tê tuyết nhanh chóng nàng, liệt quá Không "hai nàng" ngã cửa, sau ngẩng vì Từ kẹt lâu, đột lại bao biết, tiếng hiện mở Giang kẹt đã nhiên quỳ nhưng dậy, vang lên xuống nàng đầu trên, chân lâu do đứng.

Trụ đậy ra đi Dao ghế trên chỗ một, nồi với nắp một Liên, gạo rãi thêm Hạc lại chung hạng trúc cùng Thảo ngồi, chậm Nàng Bạch , xuống bếp đào đặt thượng, vào nước chọn rồi xong ít." bước Giang quả Từ, Tướng mừng gia đã vài tới: "ngài thật, ấy rỡ nhanh chóng tiến . tuyết một như đập định mình ngực cho nàng, trong nhìn mãnh cảm trong cháy lạnh ổn nàng nhanh ra nàng lửa vươn giữ ngọn tay ngọn , giác chỉ có còn tim nhưng dần trái nhót ngực lại buốt bàn, tay đang lửa đang như của nhảy liệt Nàng bếp để ở. ra miếng, đó nhìn một dậy Từ vài lặng bất dài tiếng "sau" lần đang cháo khiến ngồi bật, Pạch đó đều giật nổ, một thời cho lại im, Trong nhanh nàng ngờ bếp, xuống cháy gian mình trúc ngồi Giang trong khuấy chóng. lối đau lại xen trước kéo thì Ngọn rồi mông cùng này lẫn nên, tản Từ mắt chấn dữ trở xót mênh trái phấn dội là, tim sau đớn lại, lửa và lúc lạc, khói Giang càng theo khiến lúc đau." lại trời nấu khi tối xong đầu, Chờ cháo tuyết đã, bắt rơi và đã đến dần. lạnh gặp lùng phút hiểm tính một Tướng, Trừng người gia: "nhìn nguy là không đến qua, nói đã ương An mạng nàng tai gì phúc chần hiện có chừ. sổ cùng Giang Gió cũng , từ trước bếp lặng cuối về thật mạnh người, đi lâu quay đứng phía phòng lạnh lên dần cửa." người Lời Trừng nhìn, An quay đóng nàng chưa lại bước, đã nói nữa và phòng vào không kết cửa." gần Một nói Vệ An Phong sôi gia pháp, tới Trừng tiến: "lại thuốc của Trường, được bị Theo đem người cũ bảo chuẩn đun đã phương Sầm quản." vẩn trong đục trở mới mình hồi một lâu, nhẹ chút vắt Bùi đôi mở từ ra từ nên, thân nhàng từng Diễm mắt một sau mắt giờ động.

Giang Từ không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, lẳng lặng quay mặt đi, nghe tiếng An Trừng giống như đang giúp Bùi Diễm ngồi dậy, nàng chậm rãi bước tới bên giường, cúi đầu xuống nhìn lại thấy trên áo ngoài giường có vết máu đỏ đậm, hình ảnh máu đó làm cho mắt nàng đau nhức, bát cháo trong tay cũng run rẩy.

Bùi Diễm nhíu mắt nhìn Giang Từ, nhẹ khẽ ho một tiếng, Giang Từ giật mình hồi phục tinh thần lại dùng thìa ngọc múc cháo lên, nhẹ nhàng đưa đến miệng Bùi Diễm .

Sau khi ăn được vài miếng cháo, Bùi Diễm có chút khó khăn nói: "An Trừng , ngươi ra ngoài trước đi."

Tay Giang Từ rung lên, chiếc thìa ngọc gõ nhẹ vào mép bát, nghe tiếng đóng cửa của An Trừng , nàng cố cúi đầu xuống, cố kìm nén nỗi xúc động trong lòng.

Lúc này, nàng rất muốn ngẩng đầu lên, nhìn kỹ người trước mắt, nhưng cũng rất muốn bỏ chạy, trốn thoát khỏi biệt viện của Trường Phong sơn trang này.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.