Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lưu Thủy Điều Điều

Chương 182: Thánh Điện thâm sâu




Vệ Chiêu nghe rõ, bước chân giảm lại, chờ Giang Từ đuổi kịp.

Nhưng khi nàng đã đến gần, hắn lại tăng tốc.

Giang Từ theo đuổi hắn với vẻ rất mệt mỏi.

Một vài lần, nàng bỗng có suy nghĩ muốn tận dụng khoảng cách giữa mình và bọn họ để trốn thoát, nhưng lời Vệ Chiêu từng nói khiến nàng không dám mạo hiểm.

Con mèo lớn này quá mức lợi hại, nói không chừng hắn thật sự lại có cái mũi như báo săn, cho dù nàng trốn thế nào cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của hắn. một nàng hai đi, buông tay Vệ thạch trước một dần, sau ra bước cái đang tay vào nhang Giang nho lên mắt, Chiêu nén Vệ lấy Sau nắm Chiêu liền nhỏ Từ sáng lưng theo thất. góc cung đình ngọn chỉ, tường bốn rỗng thất thạch treo trống có đèn Trong bốn. lưng nhanh sau Chiêu lúc vẫn, luôn Vệ trượng hắn chậm đi nửa Bình lúc thúc theo. nhào đã lực tại lại tiếp, né có ngã vô, tránh chuẩn trực sớm xuống nàng tuyết làm Nàng cúi bị nàng đầu nhưng chân hiện dưới mặt. nến trai hạt viên đèn ngọc bốn, có từ Trong từ ánh chỉ chính lớn ngọc ánh, có sáng cũng không linh những là lung. răng nàng theo, cố cắn Nghĩ đành đến phải đuổi gắng đây chặt." xong đi phía Nói người khe cốc xoay về. cái kiệt rơi gối rừng đầu tận đến tuyết, đi Trong sâu Từ sớm một gắng sức sức, liền xa như theo, vậy ngã Giang đã.

Lúc Chiêu lên thấy, Vệ dáng đâu không đã đầu ngẩng bóng. ai được như tiếp xem nát nếu, xương đến tan nàng này bị Mật ra thịt, sẽ sao sâu thất phải dưới xuống chẳng không rơi rất ngã?" lấy lại duỗi muốn ra nhưng hất Giang, Từ túm phải hắn nàng không thức chặt buông vô Vệ Chiêu tay. hoạt linh, ba ảnh Trong thân đen như chuyển di điểm tuyết. đành theo phải xuống Giang, nhắm mắt lại Vệ nhảy sau trước, Từ nhảy Chiêu.

Chiêu thấy đầu, mặt hung tuyết lau ánh mặt, ý đi trước mỏng thấy tấm mắt được không dưới có giễu hăng đã, bò cợt lụa mình mơ lên đầy hắn hồ nhìn trên thẳng khỏi dậy Nàng khi, mắt trừng đọng đứng thể ngẩng đang Vệ."

Chiêu lời nàng nào nói thả xuống Vệ không. thét không một xong lướt đen bên nàng, kịt trước một gió tai mắt to lại tiếng, gào mảnh là Từ qua hô Tiếng Giang. bị dùng qua má, lưng lẽo trở chưa nhìn, không Chiêu Giang khe ngừng để, cho nheo nên mịn đứng tay thổi trắng lạnh vỗ bỏng dốc thở gió làm Vệ cứng gò xuống bị sau núi chúng lạnh Từ đang, đông trái. bọn Từ đi lại nghĩ Giang hướng với theo sau Chiêu thấy, một suy Vệ vẫn, ngược lưng họ chút Bình đi thúc. rồi xét Giang bước xem lắc chậc lại để chậc, đi gần từng Từ đầu.

Tam gia! được đã ngợi ôm tung, lấy nghĩ hình nàng Vệ đột nhiên lung, Đang nàng ngừng lại Chiêu thân đã. cốc bên đã trắng Từ Chiêu lớp Đợi đầm sơn, cuối chảy đìa mây chân mồ, cùng đại khe hôi nắng hai Vệ qua, dày trước bủn Giang, tuyết đạo rủn ánh chiếu Khi chạm dừng đặc xuống một ngàn lại. dẫn cũng Chiêu Vệ vết hiện loang tay , theo một nàng tại đó của lại, nắm cuối chút đi phải dự, nàng cùng bị Tay rãi do khi lổ phỏng chậm thương. phía tay hồ đen tới thổi trong trái mực lòng, thấy để tiếng tối gió bốn đường giọng, nhẹ nàng Giang nói ta lấy có, sợ Tam mơ ngầm Chiêu có, gia nhìn hãi: "như nắm, chút đi cảm thấy Vệ không Từ. khoăn nàng to không nàng, chỉ dụng có dám gọi gia lòng nàng thoát cuối để Trong hội cơ này, cùng vẫn Tam trốn nhưng băn: "thể lợi! thể mơ Giang, tạ gia lóe đa từ hồ mắt thấy cười nói tối, ngài có Tam được từ: "Trong bóng, đôi sáng kia. sang động kia, dưới cái "tuyết ra" một chuyển đọng rất, trong rơi nhỏ một nhao rãi thanh cây chậm Lộp, cổ vang lộ tàng bộp hồi Qua âm tùng trái một lên di nhao vào cây động cái. cua khúc rẽ Chiêu đi chật đường hẹp Hai, Vệ dặm ước ven, núi một đường dọc theo người vào chừng nửa phía cây rừng về. gì gõ rút sau ra Chiêu, tùng không kiếm cũng cây dùng két cây tới trời gốc lưng Từ một, "lên" cổ vài mang trước cái theo chuôi, thanh thân chọc Giang trường đi kiếm Vệ nói.

Sau bạc tận, ngọn bộ ngọn sáng tuyết trắng đến, núi toàn xương thổi ánh qua lên, buốt núi phủ bằng, cơn tuyết lạnh gió giá. lại tội tóm lớn phải, trở còn không được hắn sẽ bị về Vạn hơn thì chịu trốn nhất." tùng giao Từ lần định, hiểu nên đã bắn với tới Một phong về nhất Chiêu có nhiều biết Vệ hắn đã Giang hạt. ta nói người Chiêu Bảo Bình: "gặp với Tô thúc đám Vệ tới Tuấn.

Vẻ mặt Vệ Chiêu có chút khinh thường, mỉm cười nói: "Nếu ngươi thích thì cứ lấy đi là được."

Giang Từ cười nói: "Thật ra ta cũng muốn lấy, nhưng lại sợ không có mạng để mà dùng.

Sư phụ đã từng nói, phúc khí của một người là của ông trời cho, vậy ngươi có bao nhiêu thì chỉ có bấy nhiêu đó .

Giang Từ ta đây, không xứng hưởng được vinh hoa phú quý này, vàng bạc châu báu này đây , cũng giống như ngày trước, bởi vì lấy ngân phiếu của Tam gia không trả, cho nên không thể trốn thành công, nếu hôm nay vẫn còn lòng tham cầm trân châu của Tam gia, nói không chừng ngày mai ta sẽ mất mạng!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.