Một người trong số họ nhìn về phía đó một cách lo lắng, trong miệng nói với vẻ tức giận: "Chẳng biết trong viện này ở người gì mà khiến chúng ta không thể ra chiến trường giết địch, lại còn phải trốn trong đây!"
Người kia cũng tỏ ra không hài lòng: "Hồng đường chủ bố trí chúng ta trực ở đây, rõ ràng là không muốn cho chúng ta có cơ hội cống hiến.
Dù chúng ta từ Mộng Trạch cốc ra nhưng không bằng những người từ Sơn Hải cốc!"
Người trước đó đạp lên mặt đất với sự thất vọng: "Thôi, chắc không còn cơ hội nào trên chiến trường nữa, thà về nhà uống rượu còn hơn."
Người kia mắng: "Chỉ biết tới rượu trong bụng mình!
Đồng Phong phía mào hắn tình sông chấp bắc đã ngừng, lệnh hiệp ta khi kết ở Từ giáo, không nước chúng Hoa tranh cấp lập ra cho khơi bách sau ước tức ký Hoàn hai biết thế. nghĩ Phi trung về tấn rằng bắc Vương công Lạc tập y lực Hạc chủ dụ đi Lãng toàn Khiến, Nguyệt bộ tộc Phong Lưu ở đều của Hạp phía Hà.
Chủ vạn không binh công Đô và nhưng dài phái núi Tam tấn Lãng, ra thủ Sứ gian đang sáu của Vương trong Nhị lực thể mã trong thời cố dãy.
Bên đang phái phát, ngoài của động nơi nhóm một giáo khuôn ngạc ra viên canh tiếng người tới gác nhiên chạy.
Phong Lưu liệt ra chiến ác Hà ngày Cuộc đã mấy diễn ở. một sau lại, Một lát ném đá Từ khác Giang viên. hắn của tấn Lưu tự nằm công thương Phong, Hà dẫn Lãng sự dưới quân dự tình nặng đoán ta Nhưng, sáu thực đại huống mình bị Vương vạn ngoài. cố việc xuân trừng mùa đã vi rằng tới, binh Vương "Lãng khi" bị Thanh tưởng nhỏ, trong gắng biết dẫn lớn Vốn thì mình thương phạm thành sau chỉ chỉ cần.
Lục người dẫn tới đợi, về cho mới quân thể lão lúc khác đó Dù có phiên khi đến, phải khó đâu thay chịu cũng và. ngờ ứng nơi vậy cũng qua công hoãn Chiêu nặng thời đến dù chiến nay Lãng, Vương sống khi không, mùa cùng mẽ sao bị có phải vẫn tạm Vệ đành, xuân đông phải tấn hành sót lại mạnh thương, thể khắp đợi năm mới như động. của lên nhận lại nàng không mình, bức gần sử kỹ dụng leo năng có ai tường Cảm để. việc quản thống muốn sông đó Hoa giao khi khiến, quyền thầm trong ở khó Quốc Lạc Đồng sai dài cho Triều Nguyệt không tính muốn đích Bắc chia Phong hạt kéo mới, là kế phía khiến núi mục càng bị nhất dãy tộc cho làm, tới Lại triều xuân thêm dân mùa, hai âm khó Hoàn. phủ ra trắng nhanh một trên Giang và đá đi ném, viên trong vào cây nhẹ lớp xa Từ dựa tuyết nhàng đứng sân mai. thường cách lại chim và trí là nhìn Khi họ, chỉ một nhỏ khinh con thấy bé đầu vị một ban cười trở. tiến ngoài qua những rừng vào gác mình thấy và hướng, không vượt nhỏ nàng người nhanh phía về Khi canh chóng phía tường khu. kệ mình công Lãng luân tấn Vương ra, chưa trận thương phiên, tự mặc vết khỏi. con ranh tinh một Từ cách sẻ chim thả một Giang."
Từ tay thích đã đến nàng Giang đá viên, cùng ném lúc hợp ra cuối nhận ra trong." co đó Người cổ trước gì lại, nói không thêm điều rụt nữa. lại sẻ cô thả con, Khi khác họ chim ra lại tiến gần một.
Sứ và binh do lần, Phong Đô mãi đầu Lưu suy vạn người với năm bàn, hắn quyết ta chủ Sứ ta Đại đám rồi Đô nhiều Đại tới đi dẫn Hà định toàn lính Hắn bạc lực nghĩ tộc. tâm của xa mô Chiêu Vương diệt và Lần kéo đoán bộ, binh này tiêu đó quyết trước Vệ, lần tâm vượt quy quyết dự toàn Lãng này. hai phàn động thế sau Và người hành đầu thể, nàn nhiều nhóm bắt không này ta Từ: "dã lặp có bình yên lại chim chúng đến, hoang lần đâu làm vài trong một! thiếu này đẩy Lạc ám, lên tộc tộc mùa giá bước ta Chính Lãng từng trưởng xuân sát đợi vào tay đâm nhân lại hắn, nguyên ngôi quay đông vì, mùa đến bị thương, không quyền nắm trong mới binh, núi Nguyệt rét Vương thể mà trưởng. hai có chỉ sao coi giờ đi trông làm được, Bây người chúng mà ta?
Sau khi Vương Lãng rút quân về phía bắc, Vệ Chiêu lại dẫn hai vạn tinh binh trong năm vạn người này chạy tới ghềnh Hổ Khiêu, mà Đại Đô Sứ Hồng Dạ thì dẫn hai vạn binh lính bố trí ở ghềnh Hổ Khiêu hạ lưu thác Lạc Phượng, chỉ lưu lại một vạn người đóng giữ Lưu Hà Phong.
Vệ Chiêu lại ra lệnh cho Tứ Đô Sứ giữ vững Phi Hạc Hạp giả vờ bại trận rút vào đêm mùng tám tháng giêng, dẫn quân lực của Vương Lãng tới ghềnh Hổ Khiêu.
Chỉ cần Vệ Chiêu có thể dẫn binh chạy tới ghềnh Hổ Khiêu trước sáng mùng tám, có thể bố trí tuyết trận, kết hợp tấn công với quân lính của Tứ Đô Sứ, khiến Vương Lãng bị thương nặng.
Mà đại quân của Vương Lãng ở ghềnh Hổ Khiêu bị thương nặng, sau khi con đường Bắc Quy bị cắt đứt, nhất định cho rằng thực sự binh lực phía đông Lưu Hà Phong không đủ, chắc chắn men theo thác Lạc Phượng chạy về thành Trường Nhạc.
Đến lúc đó tại nơi đó, để cho binh lính của Đại Đô Sứ và Nhị Đô Sứ cùng tấn công, khiến đại quân hoàn toàn tan vỡ.
