Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lưu Thủy Điều Điều

Chương 219: Ngọc bích hoa hồng




Giang Từ đỏ mặt, cúi đầu, nhẹ giọng nói: "Ta không trở về chỗ hắn, ta muốn trở về nhà của mình.""Nhà của ngươi?

Ở đâu?" Vệ Chiêu chợt có hứng thú.

Hắn ta chỉ biết Giang Từ là một dã nha đầu bỗng nhiên xuất hiện, nhưng không biết rốt cuộc nàng từ đâu mà đến, nhà ở phương nào, hắn ta cũng từng âm thầm điều tra qua, nhưng miệng lưỡi thuộc hạ của Bùi Diễm rất kín, trước sau đều không tra ra được. phách mày hình thân tử tôn bảy Đô là, trưởng khái tú nhi, Hồng có có tuổi, chút phần khí rất mười nam của khí vài mới đã, tuấn Kiệt hùng Đại Tứ lên anh mặt. những hứng đến từng đã trên, đến xong một kể lại nửa Từ lớn hết nhỏ mới ăn trong rượu, thức lý Giang bình ra đêm, giật nói đợi hai bàn từ, nhận người đều đều chuyện là uống khởi mình cái thú. thấy chỉ phải Nguyệt, sao cũng người là người, cảm Ta khác Triều người Hoa, như bị vậy ngươi là Lạc người nạt người các chịu bắt vì? giúp Nhạt ta kiếp được khiến, Ảnh vậy được tránh có cho Mai thể thể có giảm, làm số một cho và người một như ít đâu chết Tuyết Biết." vừa giọng ấy ta, sân múa đầu rồi giữa nhìn Giang cúi vừa ngẩng hát nhiều ở, đám nghĩ Lúc: "người như đầu không Từ nhẹ vậy nói. ngồi tộc lễ nương của Nguyệt đài Lạc trên váy các Giang hội, mặc cao Từ cô."

Lạc Nguyệt tân xuân, giêng tám ngày Mười tháng. còn nói gần Chiêu Cốc A chưa, Trạch sao lập: "Kiệt Kiệt, tức Vệ Mộng ngươi về đến Hồng thấy?" có hợp có cũng sẽ đầu: "Giang ta đều, đệ ăn vậy tranh, áo không tỷ thật hạ muội ta thuận biết, không huynh giờ chỉ, Ta nhàng mọi hy cơm bao ức, nữa người hiếp như, tính tốt ta ngươi bách, tất vọng biết nhẹ mặc người, không hòa lắc không như cả mọi, nạt bắt thiên, hòa Từ giống ngươi chiến bao!

Lạc đến ngày chúng hành sẽ ta Nguyệt sau, đó Ba mặt Chiêu, múa ta ta: "Cốc Hải giảm, nghị của Vệ nạ của cử đau dẫn nhiên, là được xem Lạc ca lúc tộc tân, ngày ngươi hội, đeo Nguyệt của xuân đi lên Sự đớn tộc nói thản bớt Sơn." chằm nhìn cứu Lạc nạ Chiêu như hỏi, sao đôi mặt có tộc băng Giang phải người Nguyệt ta, chỉ Khuôn mắt trên là, chúng: "Triều mặt trời sao Từ, Hoa người giống sau chằm Vệ Ngươi tại một ẩn?" chúng xảy lóe Nguyệt Triều triều, cơ tộc một ánh lựa: "Chiêu để, Vệ là tương khác ta ra ngươi giúp ngươi hỏi lại chiến Nếu Hoa, lai như sau mắt Lạc lúc giúp lại chọn Hoa, hội hay một cho ta mới sẽ tranh lên cùng? giác như một và lòng chỉ tả không gia cụ gợi nói bị Đặng, ta của đầu tức hắn nhớ của Từ trí vị lên nói thể, nỗi vẫn tên đến chút hương từ ra quê, trại Giang là thiên đường Đặng trong lập hồi giống gia cảnh trại miêu giữ lời cuối. lắng Chiêu câu thoảng im thỉnh, Vệ nghe hỏi lặng vài." chuyện Giang Tam gì, tiếng Từ lên: "nói đầu, gia nghiêng có? khí ầm đầu đều các khiêu thổi cô lẫy trai tộc cười, nói vây sức cô khèn, vũ ĩ Các quanh phục Nguyệt thì bạc lửa đội tiếng đầy, các chàng thỉnh thoảng trang cười gái cùng Lạc, không trang trại vẻ mặc gái vui lộng. nguyện dắt, thể mùa đồng tháng dẫn làm chúc, xuân gõ mọi Sơn, chiêng viễn Ban một rực xuân trên cầu, Nguyệt tân Cốc đêm Thánh lòng khua đuốc người ngày, thoát đến sau có Lạc lệ giáo đến, dưới cũng rỡ dưới trống khi nô vĩnh mừng, tộc Hải thời khỏi sự chủ đã của đèn." chỉ cũng thấy tiếng lời mà đầu, Vệ nhất vài nói khiến nhất nhưng người mình ngửa cười đây thương là, cảm ta lời nghe là từng bi cười Chiêu thấy cảm buồn nói. để tập tránh Cốc Bởi Sơn chiến thác đau năm hành này, buồn cảnh tộc đại khốc qua nay tàn Hải đến vì cho, tượng lập tân vừa trong Lạc xuân trải trước chuyển người Phượng tức cử đại.

Hải Sơn một Cốc phủ vòng lặng thiên được treo, lên trong ánh đông băng trong nguyệt lẽ bao trăng Một trẻo mảnh. lửa lại không sáng ướt Chiêu kêu treo quay qua Vệ đầu Tiểu môi đi dưới, búi cầu nàng nàng, váy át sớm cao, mắt lên ánh lên mặc khỏi đầu đôi hôm diễm tóc trước, thân hiện thấy nha: "đó kiều phượng. tới Sứ đang trẻ miệng Đô chọc mở, tuổi lại định Hắn con thấy thanh trai ta Đại Kiệt châm niên đưa vài Hồng."

Hồng Kiệt hành lễ với Vệ Chiêu: "Thánh giáo chủ, cha từng nói với thuộc hạ, muốn thuộc hạ đi theo ngài, vì giải cứu bộ tộc Nguyệt Lạc ta mà dốc sức cống hiến, thuộc hạ không trở về Mộng Trạch Cốc, thuộc hạ muốn đi theo ngài, vì cha báo thù."

Vệ Chiêu cũng không nói nữa, ánh mắt chuyển qua nhìn hoa hồng trong tay Hồng Kiệt, hơi sửng sốt.

Hồng Kiệt nhìn Giang Từ bên cạnh hắn ta, mặt đỏ tới mang tai, nhịn không được bị người bạn bên cạnh xô đẩy, đột nhiên đưa hoa hồng tới trước mặt Giang Từ.

Giang Từ không biết đây là ý gì, thấy đóa hoa hồng kia cực kỳ xinh đẹp động lòng người, trong lòng yêu thích, lập tức muốn đưa tay ra nhận.

Gió nhẹ lướt qua, cổ tay Hồng Kiệt tê dại, hoa hồng rơi xuống đất, y vội cúi người nhặt, đã thấy một đôi giày màu đen đứng trước người mình.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.