Vệ Chiêu nhắm mắt lại, lặng lẽ đứng dưới ánh nắng ban mai lắng nghe âm thanh tiếng suối chảy róc rách bên cạnh.
Chờ đến khi chân khí trở lại trong cơ thể, y mở mắt ra thì thấy Giang Từ đang dùng cuốc hoa xới đất, nhổ cỏ cho cây hoa đào, nhàn nhạt nói: "Nhàm chán."
Giang Từ không quay đầu lại, nói: "Dù rừng đào trong vườn của ngươi tốt thế nào mà nếu không có người chăm sóc thì muốn có quả đào thì cũng không thể."
Vệ Chiêu cười nhẹ: "Tại sao lại cần phải trồng để ra trái?
Ta chỉ thích ngắm nhìn lúc hoa đào rực rỡ, một khi hoa tàn thì cũng chỉ là cát bụi hư vô mà thôi.
Biết hành Chiêu không nhiên của rõ, nàng tự dám thủ trọng động Vệ thiếu cẩn đoạn." môi kia nói không chôn ai cây, khẽ vào rãi: "nếu Chiêu có của chậm khu dưới vì Bởi, ta lệnh mệnh vườn đều Vệ Khóe gốc này bị đào nhếch lên sẽ bước.
Từ rừng Giang đã Tam ra, Vừa đuổi đào theo bước: "gia khỏi! cần gì nghĩ trái thì Vậy phải suy ra xem đào hay có không? víu Nàng chiếc mình vướng thấy cởi giày kéo có của đồng đến bên chút cảm ra, đôi lên dài nó hông váy thêu thời nên. thấy chằm lập quay Vệ Chiêu vã mình đang chằm vội ngơ nhìn Khi tức của xuống mặt nàng ngẩn chân kéo đỏ trần bắp thì và sang váy. lên tạo chiếu nắng dàng mai ban dịu và mại người vẻ một mềm Ánh đẹp nàng nên. nói nhất kinh tay có trọng ra oan thành nghe sắc, nên không khoanh: "Vậy cẩn ngươi lúc hay ta tốt nhìn khỏi khu thả này nàng Vệ hồn nên, biến hoàng đừng Chiêu lời thong đâu kẻo của vườn mặt nào." đứng phía dậy giật lùi tái "nhỏ", nhợt tiếng Giang về, sau kêu lên mình bước mặt, A Từ vài khuôn nhắn một. thấy do khó việc có nhưng khăn Từ nàng hồi lời dự Giang cảm mở lâu chút một. phức Nàng nước nhiều trúc, lỗ thoát nói dùng đứng cái Dòng suối này quá việc, tại nhỏ: "dòng để con rất cua cười rổ một cá giữa phiền, một suối bắt nhỏ và có chắn từng. dáng suốt thấy vườn Chiêu này ai đào thỉnh chẳng trừ đến bóng thoảng thì khu Ngoại việc ngày Vệ khác." lùng nàng quay Nói phía Chiêu về, Vệ lưng nói: "lạnh! mỗi đưa trên mắn lỗ thức người sớm tường May đều có ăn qua sáng vườn là." ép nhẹ sát Gió buổi vạt Chiêu sáng thổi của Vệ áo khiến vào người." nói đây quý chôn sao Giang này: "cho này nhất Tam là rừng định thể yêu đào vừa cầm được vườn người ở rất Từ gia, khác người có cuốc hẳn vào vừa không? có vài cử thể Tam ấy muốn một Nếu gia việc, đây nữ nàng ta thị hỏi đến.""không dám Họ đến." đó ngập Giang Từ ngừng: "Ta nói không những muốn cái.""Tại sao? bước Vệ quay Chiêu tỉnh mắt, đi thanh nháy người." đến nào Vệ không phải sao chút: "kiên cũng nhẫn người có đồ Không Chiêu mang có ngày?""Ồ? nhặt Giang mặt một cuốc nhiên nàng người, đột thấy lên nhìn, Tam cười Từ gạt nữa hắn gia, của lần: "vẻ ra hiểu nói." lấy Từ cành và nửa chặn để đất cây bùn Giang vài lại suối dòng một thời tạm. nàng tâm lên y chân đôi có mịn khiến đẹp trắng hiện vững của chân phần bước không y cứ trong Tuy trí nhiên vẫn xinh.""Có đào ngắm chẳng ăn hoa càng phải sao để để còn tốt đào lại có?" không Vệ quay đầu dừng nhưng Chiêu lại. bụng đói đó cũng tự cạnh Bên phải nàng việc không lo cái chịu mình làm nên. đúng Khu cỏ nên là thấy lại mỗi thỏa hồn tâm sóc của nàng, cảm đào không mãn cũng nơi này hoa cô ngày đơn vườn chăm. theo đất sau Từ Giang Một vào suối cau y đổ giỏ nói dại lúc thấy mày và dòng, mang y cỏ Ngươi: "định một làm gì?" lau vững trán chắc đi trúc đưa giọt đặt trên tay cho hôi nó một Nàng sau mồ đứng cách xuống đó rổ sao." thấp Giang có cho Tam: "nói thị, ngài nhờ đây nữ gia một được ta thể không đồ Từ đưa vài giọng đến? có cách khác nữa Vệ Thấy đành bước, phải lần đi Chiêu tục không kêu Tam nào tiếp nàng gia: "lại lên! nàng vườn thấy ta cảm của, âm hãi Vệ cũng lời buốt toàn ngập dường, tràn nhiên Nghe như Chiêu đột thân lạnh sợ trở nên khí thấy khiến trong cảm người này. vườn ngày Nửa, khỏi này trong âm có thầm viện nhỏ người đó ra đưa đến đào sau nàng khu gỗ và. lên này tôm chóng pháp cần nhấc, cá thì là đã cái chỉ nhanh rổ Phương hơn một rồi đầy. đào người đầy nhìn hoa y mặc, ngắm mái vườn khôi rực quay dài trong, tinh làn híp bộ rỡ Vệ Chiêu gió, sang phiêu khác chỗ y phục phiêu tóc trắng mắt." cách đó sợ nàng thêm đưa, đã bị đạo mờ trọ hoảng đến ám một sau bị của Lâm quán Lão điểm huyệt Giang càng Từ. một quá cũng đến lười chút phủ sóc cũng ngươi trong, biếng đến nhân chăm mà không chỉ của Hạ là.""Trong phủ của ta không có thị nữ, chỉ có tiểu tử."
Giang Từ không tin: "Tam gia nói đùa, ngài đường đường là Vệ đại nhân, trong phủ lớn như vậy sao đến một thị nữ cũng không có chứ?"
Khuôn mặt trắng nõn của Vệ Chiêu trong thoáng chốc đỏ ửng nhưng hàn quanh trong mắt lại có chút đáng sợ.
Y chậm rãi quay người lại, nhìn thấy đôi môi tươi cười của Giang Từ đẹp như hoa đào kiều diễm sau lưng nàng, cảm thấy trái tim mình dường như không theo khống chế nữa."
