Giang Từ ngẩng đầu, thấy trong tay y đang cầm áo lót và một dải vải dài thì la lên một tiếng, chạy về trong phòng và đóng chặt cánh cửa lại.
Vệ Chiêu nhìn cánh cửa đã đóng kín, đứng yên lặng một hồi lâu sau đó đặt các vật trong tay mình lên bàn và rời khỏi ngôi nhà gỗ.
Dưới ánh trăng, rừng đào hiện lên như trong màn sương mờ.
Vệ Chiêu tay chắp sau lưng, thong thả bước đi trong rừng.
Gió đêm từ từ thổi đến, cánh hoa đào bay lượn trên không trung rơi lên ống tay áo của y.
Minh sứ Chiêu huy giao cho chỉ Chỉ ngự đồng nhiệm y lập lại phòng trách thời làm hạ nhiệm Tư bổ đế tiếp của cung Hoàng tục Vệ Quang Hoàng tức. mặt hình bận khan lương tối tối càng lại hoàng sự, quân hiếm Tình mày khiến thực khăn trở nên đế các khó nội ngày và đang." lấy quay xuất mặt, Vệ nhưng về khuyết khuôn một lớp, đen Bắc Chiêu phủ, trên y người phía cũng nhìn chân lại tắc, bóng che chỉ tối trăng đêm bình đặc của hiện đã tĩnh mây ám dày Tây u vầng màn trong trời tích. chính đây hoa vòng và vào nhận bóng bông khi trong, Nàng đến khi nhẹ đăm tối chợt sau Trường kể nhất Phong là khoảnh chiêu khắc đào Sơn tranh bình đấu ra xoáy nhìn từ Trang những nhàng yên rơi. rơi Gió đào cánh hoa của lúc trên vai Chiêu vài theo càng cuốn thổi mạnh càng Vệ. nhiên y, đột Vệ dạo đó một trà, một trước Đêm chút đi rồi cửa Chiêu Đi nói nhà lúc: "gỗ sau khi uống đứng. thì hạ cung phủ dứt đế khoát cho vậy vào an Hoàng dưỡng chỉ không, y thấy ở nữa cần thỉnh tĩnh. phồng trong mây bước đám xuân rừng rộng y đi Gió, tựa tay trôi Vệ yên làm áo bình đào thổi trắng của Chiêu như. lời đào lặng nào đứng, thêm người nói im chợt Gió đêm hai, lên không còn rừng giữa nổi. bình trải sự ra sóng qua thực điều sự, hiện là yên phát biết mình Nhưng gió bao này vẫn khi muốn nàng sau. rồi đi rời chú trong trước sau trà, xong ăn khu chén đi đó cũng uống ý, khi vườn như Chiêu tự dạo Vệ dường nhiên không một. mà thử ngon tiếp vài vụ hiệu ngày ăn Sau, để y cùng quả phục, bị những không nghiệm củ Từ món chuẩn xuôi Giang đành tục buông thấy rau. khăn Tình Lâu khó rất Sơn nhiều tại hiện ở đang gặp hình. y nhiệm, nhiên quyết báo nên ở về dưỡng phục chỉ việc việc cần định phủ hoàng Ngũ ngự cho trách nghĩ tình công, đế y phép để để hình phủ các chịu Dịch lại của đến hồi Vệ mới cáo Tuy tĩnh thương và mọi vết phòng. hơn dường nghe nhận dần, đã nửa trở trạng theo được giờ, năm lạc lại thơm đêm lắng đây như trở tâm hương, an và Đặng nên Giang cảm hồn tiếng, xuân nay nhàng của yên phiêu chân sự bình gia sau nhẹ bước dần bình y Từ.""thêm một cay như là nó đã, khó chỉ khô hoa 'phơi phần các' thơm của rượu, một vị nhiều mát Hồng chút không bớt việc Mai Cũng, nhưng đi gì thêm đào tương, lại là vào ngài phải hương tự.
Ninh Lãng chiến đấu Thành Kiếm và Cao Vương bắt đầu Du đã với. mà cũng không như lặng lời ăn nói Chiêu, cũ vẫn lẳng Vệ nhiều. rượu nhặt ủ hoa đào để thành hoa và đào xuống tỷ rơi Ta thường 'sư bông những'. cấp kỳ sự tuyến vào cực chiến tình hình nguy Chiêu cũng ở cung lần tiền đã nhưng vài Vệ.
Vệ nàng không cơm thán mỗi Giang tối thấy ăn đúng khỏi đều, là đầu tới nàng Từ ai Chiêu có bếp mệnh chỗ. cho các vụ danh món phục giờ cua cho một, kia con phải sóc Trước lại vô lớn chăm ngon mèo.""biết ủ Ngươi rượu cũng?""Vâng." tiến gì Từ dự hướng y không Giang, biết một có sau ý rừng rồi, theo về y do thấy phút đào. thức ăn ý giận cháy nên cho cùng đồ cố tức nấu vô là ăn hoặc muối không vào đến Nàng. uể khi oải Chiêu về trở đều vào Mỗi Vệ cung mà. giang Có hồ khao rất lúc xa khắp nàng Đặng trang lưu khát gia để rời phiêu những đã. thế Sơn Bạc của tuyến hiểm phá đã địa "vào Tị vỡ", Ngưu Sơn lẽ phòng yếu có Nếu cơ nhờ hội không có Vân. mấy Sau hồi, ngày Chiêu thân của Vệ dần dần phục thể. yên nhìn bình đầu, à nhớ khỏi Lại Từ chân Chiêu và mỉm suy thần bình, nàng dừng vẻ sắc nhà như không tư, quay Vệ có Giang: "thản cười thấy đang? phía sáng đồi đang có càng phân, được lên là nhặt hay cũng hoa ngọn: trên đào đào nét là trong kiều một khó mình diễm Y đỏ hoa môi không phân khắc; tế kia trăng trắng, trước khoảnh định cánh đôi đó tay phải, vầng mắt biệt trong cầm tinh mọng hay." hoa đưa đến cạnh rãi như, tay sau giọng nhà tới nhẹ cũng nói ở, bông nhẹ khi: "đi đẹp mùa Từ núi, Giang bên đây ta đào đào vuốt nở chậm hoa xuân Phía.
Giang Từ quay đầu nhìn thấy, không nhịn được liền giơ tay nhẹ nhàng nhặt chúng đi.
Vệ Chiêu yên lặng nhìn Giang Từ bỏ cánh hoa vào túi vải bên người nàng.
Một cơn mưa phùn đến theo cơn gió, Giang Từ ngẩng đầu lên, chợt nhìn thấy ánh mắt của Vệ Chiêu nhìn mình sáng ngời như dải ngân hà.
Giang Từ cảm thấy có chút hốt hoảng bởi trước ánh mắt của y, thấy vậy lập tức mỉm cười với y."
