Ánh đèn trong nhà gỗ nhỏ không xa đó tỏa ra ánh sáng mờ ảo, hoa đào bên cạnh dính chút nước mưa, nụ cười trước mắt tú lệ đẹp đẽ.
Vệ Chiêu chậm rãi đưa tay vén vài lọn tóc thấm nước mưa của Giang Từ ra đằng sau tai.
Ngón tay lạnh buốt của y khiến Giang Từ chợt nhớ đến thân thể lạnh lẽo của y đêm đó.
Cảm giác khó hiểu lại dâng lên trong lòng nhưng nàng lại không dám nhìn vào ánh mắt phức tạp kia của y.
Nàng cúi đầu, do dự một chốc rồi nhẹ nhàng nói: "Tam Gia, thân thể của ngài mới hồi phục một chút, không nên dầm mưa.
Vận chinh quân Quốc đủ năm, Châu trăm Hoàn không về dặm tiến, sự nam, Quân Châu, lượng An Úc lực phục Công phía Thành. người nhuốm suối trong dòng cưỡi tím của màu ngựa một máu tay đỏ Cây màu đậm như trượng. chỉ sao tại có sự thực trả thật đó liệu vì Diễm diện, Ngày cho nàng Bùi mạo y phải không sớm muốn y lại không quá lộ hôm?" ai bật đế thực không mức ngươi tức: "cười đến cử giận ra đứng sẽ đi Hoàng sự trẫm Nếu. nếu Sơn trước chỉ Du, hết sợ chống cố sẽ Ninh bọn rút tặc không Kiếm, để gắng thất còn lực vệ, đang mới phản bại sức Lâu đỡ lượng thể bảo Thành Cao thêm. cánh lại ngắm hoa y nhìn sao liệu sao muốn ngày này đào, hàng Những có đến này vườn qua thôi vì những thật chỉ ngày sự vì phải đào? nói nhảm giọng Đừng lạnh: "nói Hoàng nữa đế.
Ngài ngơi thôi nghỉ về sớm nên. thân Nhị hiện trên ta đội Sơn Dịch của phải chúng quân của, định này Lâu nhất huy đích Hoàng nhìn, phải chiến họ họ từ cũng cần dáng trường, Lần Hàn xuất vẻ Tử thắng chỉ điều quân. gì thấy thở dường Sâu cảm như một như lớn đó có tảng muốn thẳm ngoài y bị ra lại y đá thứ lòng trong thoát lại gắng đang cố khiến khó giống nhưng kìm. cánh phát nên phải hơi vội của nàng nắm dần lại tới vàng nề, thấy tái thở vết Tam có lấy lắng tay nên nặng y của của thương trở không lo Giang và hơn y sao: "tiến Gia, Từ y ngài nghe? vùng không từ Lâu động cũng Sơn Nếu có cận quân huy về quân chỉ thành từ cách kinh và điều các trở lân." vẫn Thái một tử Vương Tĩnh, run rẩy cười là nhưng trên lòng vẻ mặt trong nghị thầm nghiêm chút."
Thái thận nói tử dàng để chọn mặt việc, không nhìn ai: "cẩn hoàng, Đế Hoàng cũng dễ một hề Phụ quân dẫn sắc lúc. mưa của chuông, phá làn đột mờ xuân tiếng, yên hôm đó tan kinh Đêm thành mịt sự trong bình nhiên." tiếng Chiêu mắt Giang Vệ ngột đột, thống một lại khổ mạnh, nhắm hừ sức Từ ra đẩy dùng." đầu không Trang lời đắc Vương nói dĩ xuống, lên cúi bất chỉ. chính Chiêu cột lan trong hồi trong lặng đá ở lâu nhìn con tràn xuân của dòng mà đông Vệ cung, đứng hoàng bóng lặng của đường máu kia phía tối thầm mưa. xuống đất thượng mặt thanh sầu, lo hoàng đế Hoàn ra vào, tuế điện " họ bước Thấy vạn" lộ quỳ âm trên. huy nên cho thế nào động ai, đâu quân từ đội điều ngay, dựng hoạch như động, quân tức lập xây sẽ ta Nên dẫn một kế."
Tĩnh động của Sơn thể không: "Vương điều mặt nặng Quân Sắc Lâu nề. cổng thành hướng loạt về từ cung Một, hoàng trực phóng tiếp ngựa nhanh. đã y trong biến bước, vài mất bằng bóng ở Chỉ chân tối. y dù chạy gió Mặc nhanh trong vậy vẫn." cứng tay lại Ngón Vệ nhiên đột Chiêu. vào diễn nào nay hỉ Hoàng ngày đế, áo ra có mơ, không trong đang chuyện nộ tia mặc cơn lắng mặt trên trước nhiều hắn một lại bào lo nhưng từ mắt ông ngay tỉnh giấc. rằng lăm không không với Vận đó vạn binh Thành: "Châu nói đội một e Quân kỵ lúc tám chúng của nơi Quốc đến phó khác mười cộng quân học quân từ tính thì tổng thể Hoàn và suy, lui từ ta đồn vạn cùng đối cũng rút với sau Nếu những nghĩ Đổng sĩ trú." lính Hoàn vẫn chống vì lực vốn tối thấy một bắc đôi mẽ binh đen mỏi Quốc quân để, nói Thượng đã ta bộ để phía Lâu chưa có tới Bệ Hòa trợ sắp bình nào đỡ: "đặt Quốc, ở đã tinh mắt nên Thiệu yên, Hoàn chúng mệt tấn Sơn ngủ đã để Binh cố thần nhưng giấc, có phận không Thư mạnh vì Bộ Ninh phòng trong tướng Tử đây thời gắng hỗ quân gian điều gần công biểu hiện hạ nhưng để gì. trong điện quan Huy tâm cùng hợp vô tập Các, trạng Duyên đều nặng trọng thần nề. chuyển mái sang đẫm Mưa Vệ của tóc dài nhẹ to ướt làm Chiêu từ. đỏ vàng đóng đinh hoàng dày lớn cánh đồng Màu qua đang cung gai của xuyên ấy và to mắt cổng. không cả quân từ Ngay làm quân cũng Đông Lai gì khi sợ chỉ và tại được đóng điều Hà Tây. trầm ngâm nói: "Chưa biết tình trạng thương tích của Thiếu Quân thế nào, nếu như ngài ấy có mặt, Cao Thành sẽ chẳng chịu thua thiệt thảm hại như vậy, Hoàn Quốc cũng không thể công phá được thành quận."
Đổng học sĩ ngẩng đầu, ánh mắt ông ấy đối diện với hoàng đế: "Bệ hạ, thần kiến nghị vẫn nên để Ninh Kiếm Du và Cao Thành trấn giữ phía Lâu Sơn và điều động quân của Vương Lãng đến Vận Châu.
Tám vạn binh mã ở đó nên giao cho Vương Lãng chỉ huy vì y đã có nhiều năm ở Trường Lạc, cũng biết rõ thói quen tác chiến của quân Hoàn Quốc, hẳn có thể ngăn cản quân Hoàn Quốc tiến về phía Nam.
Về phần Lâu Sơn, hãy để Ninh Kiếm Du điều động một phần binh mã từ tuyến phía nam sông Tiểu Kính về kinh thành sau đó lại điều động một phần binh lực ở kinh thành và vùng lân cận lên phía Bắc để gấp rút tiếp viện sông Tiểu Kính."
