"Sau lưng truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, cơ thể của Vệ Chiêu đột nhiên cứng lại.
Y muốn quay người rời khỏi nhưng đôi chân lại giống như bị mắc kẹt trong bùn, không thể nhấc lên.
Giang Từ chậm rãi tiến lại gần, nâng đèn lồng để chiếu sáng, cười nói: "Quả nhiên là Tam gia, ta còn tưởng có kẻ trộm đột nhập.
Tam gia đã vài ngày không đến."
Vệ Chiêu đút tay trái vào ống tay áo, chậm rãi xoay người, khuôn mặt không lộ chút cảm xúc nào: "Chưa có tên trộm nào dám xâm nhập vào phủ của ta, ngươi không sợ là yêu ma quỷ quái sao?
Nhìn Từ Tam không cảm biết đào trong vui thưởng má gò, một Chiêu chống nhìn tay một, tia hai Giang lên thấy đĩa gia mắt lẽ Trong của thấy hoa sao đôi tán có: "Vệ làm chẳng bánh đào nói phủ toát và ăn mừng y bánh ai cười sạch?" nhiên nhận Vệ nói Từ Giang cách trà Chiêu chén, thản một từ tay xanh. chỉ chẳng định ta Nếu chỉ ta tác hắn tin vì một quyết thì là nói rằng ai mà, thôi hợp ngài cả qua với cái chẳng mà cớ." lại nghĩ xuống bình Từ bên, suy thận nhìn đã phải: "tại Vệ trốn tĩnh ngồi sao, Ta cẩn Giang mình Chiêu bàn?" nhà Vệ động không nghe Chiêu tự chân, Đôi lời căn về gỗ phía của đi." vấn Giang ma Từ: "thấy không quái cười cũng nói là gì đề quỷ Ta yêu. ánh nến xinh đưa bình đẹp thanh, thản trở đung yên Trong và mặt lay động nên nàng của khuôn." một bị lúc trà Rời mê hoặc, sau Vệ hương mới Chiêu: "hỏi đi?
Từ chường lặng lâu Chiêu Giang một không chán hơi Thấy cũng, thấy cảm Vệ im nói lúc gì. không chỉ Ta và ngủ ngon quan ngon việc thể ăn tâm có đến. rằng về nhà ngày có sẽ tin, nào trở Ta ta một thể đó." đầu ngài rời đi món với ta: "sẽ thích của Giang, phủ hứng nói trước trong gia bếp Từ giọng này dạy Nếu làm khởi Tam khi.""công như Muốn vậy thì tốn ăn phải, mua ra ngoài là sao được cần?" về phải cho ngộ, Tam Từ ta: "Diễm đưa Giang tỉnh phải hay cũng gia cười không phải muộn sớm mỉm Không Bùi nói? ở vườn sống cả này trong không đời đào được Ta thể." đào bước ra Chiêu Vệ chân vườn khỏi. phạm sao hoa Vậy không phí đã hàng năm thì phải đào?" nhưng tỏa lặng cảm được Chiêu, thấy giải gánh thời trải như nghe đồng thấy cũng Vệ lắng một nặng yên trống lòng đã cảm." ý Diễm thêm ánh Bùi ngẩng, Đồng Vệ về sắc phần Chiêu: "bén nàng bên nhìn quay đầu mắt cạnh? đào chắc, trong tinh sẽ là chắn hoa này nếu yêu, có khu quái nữa linh rừng Hơn đào. gặp muốn xin còn linh chút Ta nàng khí để. của Các ngài dọa ta ra lấy đe này không phải thiết để cần nhỏ mạng cũng ta cái. bánh Giang vào nhàng hoa lên và lấy miếng Từ, một đào một đôi đũa rồi Chiêu nhẹ Vệ y gắp miệng lấy tre cho đưa đưa nhận. thấy Vô nhớ Hạ Điện của đột phụ nhiên này: "mật này, kỹ âm nghe kỹ Y, Thánh nhớ thanh sư đạo. như làm thơm trông Bánh bông được nồi mới đỏ hương đào, màu vừa lòng lấy tỏa có ra luồng từng giống nhạt nên dịu khỏi ra một hoa, do người dàng dịu. một cảm không Y sư tỷ đi đang giác biết mình chính lang người, dài dắt mình là tỷ hay hồ trên tựa đang hành phụ.""trốn à Không nữa? thứ hết ngốc sân rất người đọng, trong lớn hai sân sức năm y Hai của trắng phủ rơi tuyết ký tuyết khắp xóa lại trước tuyết nghếch trong là ức cùng trông. nên cảm cây Chiêu mình nhẹ nhàng ngờ trong mơ dần Khi lên vào, thấy xuống mơ đang tay thấy chìm giấc nàng như màng dần, nhìn bất trở Vệ y kim. lấy nến tươi kim chiếc, ngày đến bị, vào dài lại vá cẩn đem chỉ gần làm ban thận rách váy củi đỏ Nàng. có không gia thử Tam muốn?" đóa đã hấp Từ hoa hoa đã thập, bánh thành Giang đây: "trong những và dừng gần mỉm những ngày cánh nói lại Ta xuống rơi cười đào Vệ thu rồi chúng đào thấy Chiêu nhìn."đào xốp độ làm làm mềm phải còn bằng Bánh, và thơm tự sao có ngoài ăn hoa mới tiệm ngon bánh khi mùi nóng bánh.
Nguyệt là người con Tộc, trở sẽ lại chúng đạo Khi lãnh ta của con quay." vừa giác lang Ngọc sơn, chân y ngoài bước ra cảm như Già trang "tới Khi hành dường". không vườn Tam được nhịn Từ cơm đã ra gia thì Giang y khỏi: "chưa hỏi đào thấy đi ăn? phủ ngoài rồi Mua rồi đã thì từ mang nguội lâu lạnh về ở. người Các không chuyện ta tranh cái muốn đều đấu các là quan gì, muốn của người tâm. mãi hắn ngài ta Cả giữ mãi và giam đều không thể.
Y vươn tay ra muốn sờ vào người tuyết mà mà tỷ tỷ đã cùng mình làm nhưng lại bị những mũi kim dài nhọn hoắt đâm vào cánh tay.
Gương mặt của quản gia tại Khánh Đức Vương phủ giống như một tảng băng nghìn năm, y bị nhốt trong phòng tối, chỉ mặc một bộ quần áo mỏng manh, lạnh đến mức thân thể run lên bần bật.
Khi sư phụ buông tay y tại "Ngọc Long Tuyền" có hỏi liệu y có biết tương lai mình sẽ phải đối mặt với điều gì không.
Lúc ấy Tiêu Vô Hạ đã trả lời rất kiên định nhưng rốt cuộc chỉ là một thiếu niên mười tuổi cuối cùng vẫn không hiểu gì cả."
