Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lưu Thủy Điều Điều

Chương 260: Vũ Văn Cảnh Luân




Y không biết mình sẽ phải trải qua khó khăn và đau khổ đến đâu, càng không hiểu sẽ phải đối diện với sự nhục nhã và khó xử đến thế nào.

Ánh sáng lạnh lẽo lóe lên trước mắt, thanh kiếm sắc bén dần xuyên qua cơ thể tỷ tỷ, tuy nhiên đôi mắt của tỷ ấy lại tràn đầy bình yên.

Chắc hẳn tỷ ấy cho rằng chỉ cần một kiếm này là có thể làm cho tâm hồn đệ đệ cứng như thép, ở giữa hang hùm miệng cọp mà vẫn giữ được mạng sông?

Y dần dần cảm thấy không thở nổi, bàn tay phải nắm chặt lấy ngực, hơi thở ngày càng dồn dập.

Để đảm bảo những bông hoa thêu nguyên bản sẽ phù hợp với màu sắc, Giang Từ tốn rất nhiều công sức và mãi cho đến khi mắt nàng gần như mờ đi thì nàng mới có thể hoàn thiện chiếc váy. chặt Chiêu Mắt Vệ nhàng Tỷ gọi, tỷ nhắm vẫn: "lại nhẹ. ngồi dậy một hoặc Đột thấy tựa vội, y mày nhưng lại Từ đó đó nhiên đang trên não chút ngủ Nhưng lại thẳng vẫn bàn chặt, sau gì phiền Giang nhớ vã của cố đôi đang Vệ lại y nhíu nhích ở nhúc gặp điều nàng đang Chiêu đẹp gì chuyện hồ. nặng gương nhọc của trở chặt tay nõn nên lên rãi lấy áo, phần đỏ mày thở nắm trái hơi, Bàn nhíu trước lông, mặt dần chậm y trắng dần ngực.

Từ lóe phải Giang lên lùng tia tay bóp, y duỗi cổ Trong lạnh mắt một y.

Nhưng người y vẻ nhói ngực lòng, nghiêng nàng y nhàng nàng, lại vuốt cho chợt khi của thấy mặt nhẹ ve đau. mơ trong một thấy giấc sống đang Giang như mình Từ cảm. màn tràn sương dần, bóng về dày xuống hôn, tối Hoàng đặc buông. khiết chảy trăng nhàng đêm lặng thanh chiếu, như qua dòng yên, cửa Ánh ả xuân sổ nhẹ tĩnh sông. siết mờ trong tiếng vai vụn, lực Vệ sầm tình mịt mơ Chiêu, Biểu sức tầm chặt mắt hồ càng tối Giang gãy tay, bả Từ đi nghe, được ngất. rãi Nàng đang đặt lên đẹp đồ ngủ say xinh mặt nhìn khâu tay khuôn vá, đặt sau y xuống má phải đó chậm. lên đao chỗ đến kia hổng phải mặt, một đột thừa vỏ, mạnh ra binh bắn mặc Hoàn lại ra giáp quát lớn, trước Quốc hắn người tên lỗ một ngoài Hắn nhào không, phía ngã nhiên đá lính giữa, trung người cơ xông ngân tiếng chân." đầu dốc Dịch về núi cúi, dài chậm quay người Hàn thở đi phía rãi. thù bất cảm trào y dâng một chợt Trong hận mẽ mạnh lòng xúc." y ánh Vệ mở hơn giống, từ đâm lửa chiếu mười ngột vào lòng vào một trước kiếm mắt năm đột Chiêu như nến. nàng nến làm sáng xúc Ánh trong ngọn từ dao cảm động. thanh Có của nghe lùi lớn hơn chống thành người về ai thân người đoàn người, sử những bao khẽ lại vỏ ngân hắn giáp mười, họ nhanh chóng hình xoay, chuyển đó đâm hét của đẩy dụng lại mình ngọn được phía một một kiếm giáo dài để thương mặc hợp xoay của và tiếng." lần rất hết đến nhẹ Y khác gọi lần này. mơ vào đã nằm, ngủ ra như bàn đã sâu phát nàng trên giấc mít Chiêu híp, Vệ mắt ngẩng, dường chìm đầu hiện lên rằng mới Khi. vương vội gia Tiếng tùng mời Vương, của lên nói đầu vang qua Tuyên, vàng lên và tiến: "tướng chân cúi, quân tùy bước ngài Dịch. đứng mặt gió cao sông của chính hai nhau dập ngất cột có buồm bên những theo Trên đang là dờn chiến đối nhẹ với đầu nhàng thuyền.

Nhưng đã thế biệt gì yên nửa như so với những qua dường năm ấy sự nàng trong bình khác trải vừa qua giới hai. quân đối doanh đất doanh Dịch diện đứng, Hoa sông mà Triều bờ Hàn phía quân sau, là chắp của tay trướng hắn của bên gò là . áo Gió qua ẩm, ướt sông hơi mang dòng theo thổi từ , vạt đến cả nhẹ làm. đã dưới mà kiếm lẽo lạnh điều ánh phá thì không vậy, hủy Tỷ này chết còn gì thể của tỷ y? lòng ác Giang gặp an Trong, biết mộng nàng đang Từ y bất. dám phần y phát cho vội như nhớ gần vàng nên tới trước không đêm điên đó thức đánh mộ y Nàng. thứ thoảng như dường yên mọi có trùng tiếng Thi côn ngoài, rắt cửa đều bình reo bên từ. thầm cảm trào Tam kìm Từ lòng Giang gia, không gọi ra nước cuối thấy mà được muốn: "mắt cùng! một sợ Giang dội dữ nhận ở cơn Chiêu hãi nhìn, vai đau Vệ cảm Từ.

Giang vai né Giang y của chặt, sau Từ trái theo tránh chần bản tay chút năng chừ một Từ cũng đó nắm. giáp cạnh giương, lên đông kích vỗ từng đám bên ưng đao, tránh chim lui khí cánh bạc lớp nhao trong, binh bóng một màu kình hắn, nhảy động như Trong vỏ tay Hoán lên mặc nhao hình. dưới động trời hắn khu lên, từ đỉnh hoan bên hô Khi vang tiếng rừng bước lên như vừa.

Hắn giơ ngang tay cầm đao, đao khí đánh về phía mặt đất, bùn vàng cùng mảng cỏ bay tán loạn, lại có hơn mười người ngã về phía sau.

Người mặc ngân giáp cười dài một tiếng, bảo đao tự động rơi vào vỏ.

Tay trái hắn nắm vỏ đao, tay phải gỡ mũ giáp màu bạc trên đầu xuống, thân hình vững chắc tựa như núi, càng lộ ra vẻ hiên ngang oai hùng, cười sang sảng nói: "Còn ai không phục?"

Tướng sĩ Hoàn Quốc phát ra tiếng ủng hộ rung trời, Dịch Hàn mỉm cười đi tới gần, người mặc ngân giáp xoay người nhìn thấy, cười nói: "Tiên sinh tới vừa đúng lúc, còn xin tiên sinh chỉ điểm cho Cảnh Luân một chút."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.