Trong đầu nàng hiện lên lời nói của Đạm Tuyết, nhớ tới tiểu đệ của Đạm Tuyết bị đưa vào trong trướng Bạc Công, lại nhìn kỹ dung mạo thiếu niên, chợt tỉnh lại, vội vàng tiến lên nâng thiếu niên dậy, gỡ vòng tay Đạm Tuyết đưa xuống, đưa vào trong tay thiếu niên.
Thiếu niên run rẩy giơ vòng tay lên nhìn kỹ, hai hàng nước mắt lã chã rơi xuống.
Hắn ta nhìn Giang Từ, cổ họng phát ra âm thanh, cực nhẹ, cực khàn, giống như là âm thanh phát ra từ địa ngục: "Ngươi là ai?
Vì sao lại có.. liên găm tay của dao không thủ mỏ y Ưng nắm phải, kiếm trong Quang dù, phương hoảng là thành chút tục phòng ngón một sợ tay ngừng trái hình Ti đối, của Nhưng chim trái cao năm ưng lấy công Minh, chiêu là bộ quyền đỡ cũng, đúng không sao phải. dần mịt ánh mắt khóe xuống, lại nước một ngừng lát Từ, Thiếu mờ hắn thấp qua, tỷ giọng mắt càng mắt nơi tỷ tĩnh bình, không thấy niên, ta gọi Giang: "nhìn A, chảy a. thật Từ đâm thở tỷ da A dốc ta sâu tỷ nói, a tay Giang: "vào Móng, thịt hắn.. sắc của phải kêu, đổi vào cây xoay phía bên Tống thay về bắn chóng niên hòn qua, sắp mắt bàn Tuấn gió, Tống cạnh tiếng Giang lên tay, trước bên người một phía đá đánh xé, thiếu lên thấy trái mặt Từ vang lên, Tuấn ngực y thân cắm nhanh." tay lúc đau dỗ đến ngươi, ấy đợi người gắng tỷ nào: "ngươi ngươi, nghĩ giúp dành mời, ngươi cố nhức đưa nhưng rất Cổ được, giọng nhẹ nghĩ trở, tốt A cũng cách Giang a Từ về ta nàng giải, trước tiên phải vẫn độc đệ." lấy thấy Hổ đốt kệ hắn giọt hắn của đỡ trào một ngừng, của Giang và mặc nóng chỗ rơi Trung huyệt xuống nước không những trên lửa ra , Nhân châm hắn ta ra ngân thân Khẩu, người đang rồi hai, như phần Từ vào ta, trên mắt số cảm ta trong lấy đâm mắt tay.." ôm Rồi thiếu niên lấy." vội Tuấn Tống đi: "Để nói ta.
Tống nương biết hắn nhìn ngờ ta, nói Tuấn nghi: "kỹ ở cô, cạnh bên Giang cô?."hạ Các là ai?" phải tay vòng ta Thiếu kích phải, trái lại tay chặt Giang chặt cổ lại càng, tay nắm động Từ niên bạc tay thấy nắm hắn......" mắt cuồng như càng cười niên như đứt Tống cắn, thanh khóc cổ, của trong Thiếu một, họng miếng điên đỏ hai thịt âm bừng Tuấn.." bị Quân nói mình Tống, biết thương phải thủ thật Sau lầm làm, giọng thấp hiểu: "không khi sự, ta tại đối chiêu đấu không Là vài hạ hắn." nói mắt đệ xót là ấy hữu được tiểu xuống, ấy thiếu nhận khắc của ta, của tặng Tuyết Từ, thấy phải chua nhỏ, lòng Đạm xác: "nàng Ta đã lòng Suy trong nàng, vòng tay là trong có bằng nhìn, là đầu đoán Giang gật niên ngươi nước khoảnh.. niên nhiên điên Tống cẩn cuồng không bị, hét Đột bàn miếng đớn, niên Tống rất vẻ mặt vào ta, cắn điên cực tay thịt, thiếu vào cổ một trái tay hắn thận thiếu ngực đau phải, cắn lớn đứt Tuấn đánh kỳ Tuấn cuồng."
Tuấn giãy lấy lấy Từ, lực rất tới thoát biết ra tay đâu, ấy ta niên kích Giang, động của hỏi Tống Thiếu nhào tỷ tỷ, ở không sức: "hai rẩy A khỏi bắt run." song xuống lên cổ, quỷ mặt chưa y phía những một trước trắng Tống sau, Tuấn đâm dứt còn ma sầm đất Lời ngón trên, tối rơi mắt tay bóng té, như nói y song xỉu." khí một Văn như sĩ chiêu lạ quái, có vững kình bỗng phong táp không dị lạnh nhiên, cho niên bão trở đứng chút Tuấn, kiếm tiếng cười kiếm nên trung Tống đánh kì. ở kệ việc sĩ niên huyệt Từ niên má tới trên hắn Khẩu Tuấn Hổ, tai châm bên chỗ xuống kia ta trung ngân gò phải Giang Tống văn, người rút thiếu một với đánh đâm vào nhào và dưới nhau mặc... ông nhị cho trái "quyền" tâm của, quát Tống hở hiện nhất chợt tiếng quyền Tuấn "động phải kiếm dụng, hóa cổ đầu bị", phương chiêu trái mừng của hình, Các ưng sơ chỗ lay, cuộn phồng thân sĩ hạ, thấy nhiên lại hữu Văn gật Tả ngờ sĩ lại khoác trảo như thành kiếm nhìn mấy, hiển trong biết hình lên Tuấn câu tay lại, phập thầm ta Tống, lòng trung Ồ thân trung chiêu không tay một, này niên sóng hổ văn phải thay đổi đối, rằng: "làm niên. chóng Tống ông sĩ mặc Tuấn tay bắt trắng trung niên ngực người, Văn cổ nhanh ta vào đang định sư đâm lấy phải thúc của Tứ: "đồ dùng kiếm. rõ nhất công dao, đàn thủ được theo lực văn này của ra, bắn lúc kiếm rõ là lăn người, lúc hoảng trong găm kẻ tấn ràng y Tống giày thấy, tấn mới một sĩ trung rút ông hạng giả năng, sợ Tuấn trong niên đỡ kẻ của công đá lộn thủ cao bản ra thành là nhìn dạng đối..."
Trong lòng Giang Từ khổ sở, biết thần trí hắn ta đã có chút mê mang, dứt khoát ôm chặt hắn ta vào trong ngực, thấp giọng dỗ dành: "A đệ, ngươi đừng sợ, a tỷ ở đây."
Thiếu niên lại gọi vài tiếng "A tỷ", Giang Từ chỉ gật đầu, nghẹn ngào khó tả.
Thiếu niên chợt mỉm cười, hai mắt Giang Từ đẫm lệ nhìn ra ngoài, cảm thấy nụ cười kia tinh khiết như nước suối nơi núi rừng, lại xinh đẹp tuyệt trần như hoa như ngọc.
