"Tướng gia nói phải, chí khí của quân Hoàn cũng không có khả năng kéo dài lâu, chúng ta đã vượt qua được giai đoạn này, lực công kích của bọn chúng cũng đã giảm đi, xem ra, chúng ta vẫn phải ở đây đối mặt với quân Hoàn một thời gian nữa."
Giang Từ tay trái mang theo bình thuốc, tay phải ôm hòm thuốc tiến vào, Thôi Lương thấy thế vội vã nhận lấy, đưa cho Bùi Diễm, Bùi Diễm ngửa cổ uống một hơi cạn sạch.
Giang Từ nhìn Thôi Lượng do dự một chút, Thôi Lượng cầm lấy bình thuốc: "Để ta đi lấy thêm thuốc."
Giang Từ đi tới trước mặt Bùi Diễm, nhẹ giọng nói: "Tướng gia, đã đến giờ đổi thuốc." Bùi Diễm nhìn nàng, không nói lời nào, Giang Từ thấy thế cúi đầu thay hắn cởi áo." hướng nhức về nói bình Lăng, ta vào Từ đau Quân thuốc, đổ đưa Giang thuốc trong toàn: "Lăng Y thân, thuốc đi Quân Y." của Từ không nói sát Giang Diễm mặt thận nào quan, Bùi cẩn sắc lời." gia sắc trầm quay, Bùi âm lại Tướng Hắn Diễm đầu, gọi thấy: "mặt vội. ngẩng cái Vệ trên Chiêu viết, một nói không, báo nhìn ngồi gì ghế đầu, cũng nàng mật đang." do huyệt người nếu thương, thì Từ dự chân, thả: " lỏng như muốn, bớt mạch châm đại phải lát Giang, Thôi nói đầu, một kinh có khẽ ca vào bị nào gật đau?" hoàn phút này hãy ta thương, ngân chỗ kích, kỹ chỉ Từ vừa giải ở Giang; " giảm là Lượng miệng máu thích mấy châm bớt đạo, tuần đưa giảng một đồng chân châm đau Từ Lượng, mạch Thôi mấy Tiểu đớn chừng khí Thôi chỉnh châm vết, cầm điều huyệt có cần châm lên vừa, nhớ thời thể vào." dấu dài ánh qua áo thở, một lại thở mũi Diễm giáp một mắt chịt gỗ chằng bên hơi treo buồn xẹt cột Bùi, dài bã tên đầy những."
Giang lại được không: phục thế Sao Từ? khác mang Giang không thuốc nay như chút thuốc, qua ngửi Từ vội, trước dâng lên Giang: "đã Chiêu Hôm Vệ xong đắng, thêm sắc đâu nói Từ sẽ." một so Vệ ngụm nhíu, hơn với vẫn đắng: "Chiêu Ta qua nhưng uống mày còn hôm thấy. hôm lâu cả cuối quyết báo, cũng Giờ các ngày hạ tang, Bùi lễ Dậu: "nói thông tất cho đệ, Diễm Trường Phong cùng hành gia bình tham cử tâm vệ trầm Trừng nay An, mặc huynh đều phải tĩnh hồi.""Được".
Thôi lợi thế người đối bất, bi: "chằm áo, thêm này thầm thương lòng càng, Trong than nói bộ khôi cùng thể với Lượng ngày nhìn sống lại phục ngài, giáp gia ngày Tướng thương không vô chết chằm chỉ." ta sẽ sắc mặt của đầu thiếu: "ngươi nghỉ càng, thuốc ngẩng Đưa đi về, Y không cũng xong trở, Lăng chúng nếu ngơi, Quân nhìn ngã ngươi người xuống." thảo thay thuốc Thôi Lượng Bùi, đem Diễm giúp về dược." Ta đi trung ghi ra vậy nhớ Diễm từng chỉ, nói nhớ Bùi trước ta vào, điểm cười: " Lượng chân trên, rồi Thôi đây tập Từ Giang ngoài. kiến Quân ràng dược Rõ vào ta hỏi Lăng Y ý thêm mới từng.
Lượng phải Giang qua, Tối nhàng nghỉ Thôi được: " hỏi người Từ ngơi không nhẹ không xoay có?""vào Phải Âm Lăng Hoàn huyệt, Dương Tuyền, Nhảy Thị Tuyền, Lăng châm Phong." mới mắt đúng hắn táng lại nhẹ nhắm, hai thôi lâu để Bùi nói: "nên Ngươi an, thật Diễm khổ được nói thống giọng." hải và phải thay khẽ, An tự thấp: "thù báo, nhắc Bùi đệ nhở thân Minh các phải Trường, Tử Kỵ giọng huynh Diễm Phong bản huyết lắc lúc Trừng nói được này ta thâm này đầu." cho thuốc nên tốt: " ta cứ còn đi, ta cứu nói cười Tướng làm châm phải, Lúc nhất đắp Lượng này Thôi cho để gia."
Muội y nói không quá ngày sáng, thậm ăn chưa nới nhân, bình chỉ: " một đêm chắn nghe thèm ăn trong, tay Lượng cơm chút cười chí, ta ngân Bùi thương Thôi trướng, châm bận cũng mắt quân không lật, y đủ Lăng đến quân chợp, trại nhận Diễm ấy rộn chắc, trong châm vào dám nhiều y gáy thủ. cách Diễm Từ đã sao Tiểu cũng Tử lúc, phải: " đứng nói cạnh ỷ nào nhìn Giang từ đang Bùi Từ lâu thay, thuốc thế học Không vào Minh sao được liếc mà?
Vệ lên trướng tư trướng đi Từ Thịnh, vệ màn trước vén, Quang Giang Minh Tông Chiêu đến. à Diễm sáng mày khẽ: " Sao, Bùi ăn chưa cau?"
Phong tiếng một nhàng, Hắn vào tiến vệ gọi Trường nhẹ."
Giang nhớ ục Từ Ùng không gật bụng, trong dụng tâm " lại dứt" ghi đầu. quân chôn sóc cửa là thương Thôi Tiểu trướng cô vừa thân doanh trong giọng, làm thế đầy khảnh vừa: "cứu mất mảnh cho của binh khó này, ở Lượng biến ảnh phải thương gái Từ chăm nói mình một, Đúng tiếc Từ rồi Giang nhìn mà."
An vẫn yên cũng: "tốt ấy Thôi càng, Thù khuyên phải ngài cữu mấy ngày hắn để Lượng đây, của được linh rồi táng sớm, báo nghỉ sớm nhủ an nhưng vẫn càng được đặt Trừng nên."
Chợt thấy khóe môi Vệ Chiêu hơi nhếch lên, ánh mắt có vài phần trêu tức, nàng với tay đoạt lấy bình thuốc, hắng giọng nói: "Ta thấy, là đầu lưỡi Tam gia mất cảm giác, không phân được cái gì là đắng, cái gì là ngọt nữa rồi."
Vệ Chiêu nhìn thấy má lúm đồng tiền bên môi nàng lúc ẩn lúc hiện, có chút thất thần, vội cúi đầu, chậm rãi viết mật báo, lạnh lùng nói: "Ở trong quân doanh có quy củ, ngươi phải gọi ta là Vệ đại nhân."
Giang Từ cười nói: "Vâng, Vệ đại nhân." Nàng mở hòm thuốc, nói: "Vệ đại nhân, phải đổi thuốc rồi."
