Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lưu Thủy Điều Điều

Chương 356: Từng chút trong lòng




Nhưng Bùi Diễm lại như đắm chìm vào ký ức xa xôi, hắn nhìn khói mù từ bình thuốc bốc lên, ánh mắt có chút mê man: "Từ khi ta hai tuổi, ta đã phải trải qua quá trình tẩy gân và loại bỏ tủy xương, thường xuyên ngâm mình trong suối Bảo Thanh cùng nhiều loại thuốc khác, hàng ngày còn phải uống nhiều loại thuốc vô cùng đắng.

Mãi đến năm ta bảy tuổi, khi chân khí trong thân thể ta đã phát triển một phần nhỏ, ta mới không cần uống thuốc nữa."

Giang Từ nghĩ về đêm tiệc mừng thọ tại Tướng phủ và đêm chữa thương tại Bảo Thanh Tuyền, nàng không biết an ủi hắn như thế nào.

An Trừng cùng tuổi với ta, thậm chí còn lớn hơn ta vài tháng.

Ta nhớ rất rõ, ngày đó Bùi quản gia đưa hắn đến Bảo Thanh Tuyền, lúc đó ta đang uống thuốc. năm xa là xưa gì về mình tự hoặc nào nhớ điều đang chuyện Dường nói như với hắn đang. nhẹ thú Diễm dường vị cười Bùi chuyện mỉm lại, nhớ một như. đang tâm biết bế Bùi không trút nói bỏ chỉ tắc cảm nào sự Diễm nên lặng lời hắn thấy rằng nàng, im Từ Giang nghe. giờ lộ Mười, đối hắn đã đến năm cảm muốn đựng bao, cả của xúc mệnh như theo phút dường tất giới : "ta qua đi ta lòng bộc luôn tám lệnh Giờ, phản này chưa hạn hết chịu trong vẫn cũng hắn. của lúc giây toàn mộ trong đó lòng ngưỡng Trừng và trọng nàng về hoàn thay ấn đã, niềm An từ là phút Giang tượng đổi Kể Trừng An tôn Từ này." với vào vẫn mũi hình và đã, tên giọng đó một Trừng chỗ thấu Bùi như nụ khắc hôm dường can An, Diễm máu khoảnh thủng nhưng quần tâm Bùi cười tươi sâu bộ đau áo tim ở tận nói đang những ảnh đẫm mắt ấy khắc trước nay Ngày vào Diễm nỗi táng hạ lỗ." dồn thể hắn ngực trách được, ngày cứ hết tự Bùi và Diễm mấy lên nén ngẩng hơi đau sự nhưng giải lồng nỗi nay trong đầu không nào tỏa."

Bùi phủ vào cạnh nhất Diễm người mà, tướng Trừng Từ bên quân gặp Giang khi nàng Từ An là xuyên thường.

Giang nhỏ mà chắn đã chịu đã Từ biết chắc sớm mà vật An rất của, cũng hại cười hắn lợi nặng là một: "nhân Tướng lỗ mỉm tuổi, ca tay được đại ra chế kiềm không gia. con coi luôn cho Trước cái Trừng móng vuốt cái nàng giận cua là sắc vuốt nhọn hả, móng đứt một thể chặt không này hận của lông An đây. mày dày lông của hai hơn Diễm ngày đau càng giữa Nỗi hàng Bùi.

Ngọc quỳ Đức mới đến được xỉu hắn thả ra và Ta ngất bọn. thân một lần đông suýt họ chuyện phát băng bị, nhốt mẫu bọn này hiện đến trong chết hầm Có nỗi bị. bộ hóa dáng xuống hoa trang lén An và lần Hứa chúng phủ tửu Vu đi Đường Bích, của ở Đức Ngọc dạo ta hắn thành lại quanh Thảo núi phải và, đã Nam ta Có Tuyền muốn.""vậy Đúng. lại là côi thường An Nam nghĩ hắn này hình ta chỉ giang với, phủ việc một vô đám lúc nhau yếu mồ thường dựa giỏi đó bệnh cái nghĩ tử nên trẻ ta đuối rằng hơi chút coi một, phôi hắn hắn rằng như một vào cùng ở đánh Tiểu.

Nhưng về chặn binh của dẫn kế Hoàn ấy Trường trường bi được hoạch biết sĩ vệ thảm của, mắt cản nhờ chứng của ngăn quân ta mới tận vạn của quân quốc Nam Hoàn kỵ thời ba kiến hắn ngăn ngày và phía hắn tiến Phong chiến trên cái đồng ta bảo ở mạng chết rằng quân quốc tính. ta luyện mệt chịu giận hắn cảm cắn đánh đã răng từng việc biết, chỉ vài công thấy khiến như, khi lúc hắn vậy Đôi nhưng những và cú mỏi đựng tức.

Giang Từ thuốc vào thuốc củi, Mùi dậy đứng dưới nồng càng càng lò ngày và thêm. là An không sợ khổ Giang: "ăn dài ca ít Từ thở đại khỏi không đau." chỉ sống nụ Diễm là cứng chút Thanh có theo, lại bị đại lão ta xót tới kiêu phải năm tại cũng kia mà Bảo, có Chẳng trị đó cười chết bắt lệnh, dần gì đã ta chỉ Bùi: "nghe như của nhớ, Tuyền chua nên ngạo trở đến coi dần cả lại điệu hắn, trừng ta thôi tử đi tiểu giọng hắn. trận chợt đôi cùng mới ấu thơ, của nhớ về hắn ra hắn những chống ba Trừng bốn mười về, khi việc An Lời xộn lộn lại bất mười nói địch ngày nói khi đã khi, đôi tuổi hơi.

Bùi Diễm chăm chú nhìn ngọn lửa, trầm ngâm một lúc lâu sau đó đột nhiên gọi: "Tiểu Từ."

Giang Từ do dự một chốc, nhẹ giọng đáp: "Vâng."

Bùi Diễm vươn tay ra muốn cởi băng ở đùi phải.

Thấy cánh tay trái của Bùi Diễm có vẻ bất tiện, Giang Từ quỳ xuống trước mặt hắn và nhẹ nhàng cởi dây buộc.

Bùi Diễm kéo ống quần lên, Giang Từ thấy rõ ràng một vết sẹo lớn như miệng chén ngay phía dưới đầu gối phải của hắn, giữa vết sẹo dường như bị khoét đi một lỗ khiến người nhìn phải giật mình.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.