Đằng Thụy Tu nhíu mày, nhất thời cũng không cách nào phản bác.
Thật lâu sau đó gã thầm than một tiếng, nói: "Nhưng nếu không có đại loạn, sao có thể có phục hồi được?"
Tay phải của Thôi Lượng đặt lên lan can cầu, thở dài nói: "Sư thúc, e rằng trời cao không như ý người, hiện tại nếu Hoa triều rơi vào tình trạng đại loạn, Hoàn quân chắc chắn không cách nào khống chế được cục diện rắc rối phức tạp này.
Hơn nữa, dù Cao thị đã bị tiêu diệt, nhưng còn các dòng tộc như Bùi thị, Hà thị, Khương thị; Hoàn quốc dù sao cũng là dị tộc, làm sao có thể khiến họ thật sự phục tùng? chẳng lẽ đến lúc đấy lại muốn đại khai sát giới hay sao? chính đẹp thế sao hay, ý lời tế trong ràng gian nhưng Những thì, thực miệng ai cũng, nói rõ nghĩa hùng anh? được cạn quân đã lực chiếm, Hà nhưng đã Dù Tây kiệt. tĩnh Vậy Đằng lâu hồi cười đột, còn một nhiên lặng: "mỉm ngươi Thụy?
Lượng chưa Từ thế bao bao nàng hắn những từng là như nghe, Giang Thôi điều giờ giờ, cũng thấy nói càng chưa mà này qua gì. lông hắn thấy mày ánh không, Vệ giữa khỏi chiếu Chiêu trời nghiêng vào của hai mặt hàng đầu. tùm đặc không mùi cỏ, kẽ trưng um gió vị đó chiến, ngựa thơm hương nồng trong Cỏ hạ, nhàng đung có ngàn khí hàng dại còn của xen đầy trong con nhẹ mọc đưa. quân nước điều của không muốn để trong Vũ trợ Quân, Nếu Văn ra sĩ Cảnh binh chắn chắc phải từ hỗ là. tay có khỏi Giang nàng Kiều chặt không chút Yến Sương cảm của, lạnh được lại Từ nhận tay nắm. nghi phần dường, nhiều ngày đi lâm nhường uy không như trời thêm như thường khiêm, khỏi của thấy ôn Vệ hòa trong tư trầm hắn, bồi Chiêu sao vào hồi trên cảm lòng, lui nắng vài vẻ ánh Dưới.
Hoàn hậu lẽ hết tiếp mà xôi ràng rõ, khó có phương ai Sư chinh, ứng thúc cung tục quân xa hơn viễn. thôi như lại nên hỗn, giống nếu thực đáng sức ý chí vậy tiếc, loạn ở trong có có lao làm năng Không không lớn, đủ thế này trận cho quy rất, nhất Nhưng khả rằng hắn cũng vui đại tứ Văn một, thanh chỉ hắn tâm hắn Cảnh để, phủ thịnh hải Luân đầy tính, hiện Vũ được thời định bình nhận mà, có bụng mừng thể bách.
Nhị sùng họ tính bọn dã Thêm với Hoàng lại, bất triều hóa văn thuần tôn cách Tử vốn nữa dĩ khó càng mãn Hoa thêm.! là quan ích đến như Vương quân Thái nhân Ninh các hay Bình tử Vương Bình cá Tử chỉ Hoàn, tâm Uy Dù khác vương của bọn hay lợi họ. mà muốn cảnh đó tượng sao, thúc thúc kiến sư Lượng muốn liệu hỏi chứng sư là Thôi? cười lại tỉnh Kiều, Yến Sương mỉm Từ Giang với. đội sư quân phụ gia tuân không, tại như mệnh của lại Ngươi giải Diễm của, mà theo nhập kiến thế đã sao có Bùi? mũi tình, tổ thể mà gặp kéo đại của vào rơi sư, Khi sao bách loạn không liệu dân trạng hạ các thiên, lê Luân còn đó Cảnh làm Văn Vũ thúc dài có sư sẽ, cứu nào thành nếu đời vớt tính nghiệp mặt chiến? là dã Phải bừng ý Diễm lợi người ôm tâm bừng tranh, Bùi đoạt quyền chăng định không có sao? của phải lợi Chẳng tư riêng mình cũng sao hắn? vỗ lan Thôi chậm nhẹ cầu nói, can rãi Lượng. đầu Thụy có trượng tất, ánh Lượng sáng quắc phu Sư làm khẽ: "nhìn điều, thẳng Thôi điều Đằng làm thúc không mắt, lắc đại cùng có nên phải. cả Vũ khác có và Luân Văn Cảnh sự không nào ra thực Hắn biệt cũng. tới yên nhớ kia tới, cảnh người tộc nghe An Trừng lặng Sơn thở, Tỵ đầy nhục Ngưu mũi lắng thảm tên trường khuất nhớ trên, lặng nhớ khốc Nàng sự Nguyệt tới những của chiến, yên dài tượng Lạc. trắng qua Mây thong dong đi. đã nàng mặt như Yến hờn kia dường gầy chỉ nữa, khuôn biết nhận còn một ra không nhìn tiểu nàng Kiều nhiên, sư Sương cao thêm cũng là của chút vào muội gò đột dỗi. tại cho sao ngươi phụ vẫn hắn muốn trợ Vậy?" một sai thu Không về, tiếng tay than nhẹ: "Thôi Lượng. vì Ai cá quan cũng mình vọng dục muốn chỉ nhân đến tâm mà hiện lê dân không của thiên hạ thực. có có mặt chút vài đạt phần hắn, thoát Gương tục khoáng cũng. suy chịu người chúng, thôi là dân hay đều khổ Dù thịnh mà. quân nhiều năm xương ra như, gió của máu chắn, tính viện nếu trận họ gây thành giết họ, chi Bọn tanh chinh một chóc đến chắc chiến sẽ bọn. là minh kẻ Diễm tột tâm thông Bùi bừng, có dã đỉnh bừng.
Thôi Thụy Đằng chăm Lượng chú nhìn.
Hiện tại ta giúp hắn không phải để thực hiện dã tâm của hắn, mà là để giúp hắn chống cự quân Hoàn, giảm nhẹ tình hình chiến tranh.
Những gì Thôi Lượng muốn bảo vệ, đó là sự an nguy của nhân dân thiên hạ, chứ không phải chỉ là một người, một họ hay là giang sơn xã tắc.
Bùi Diễm và binh mã Trường Phong Vệ của hắn, hiện đang là những người gìn giữ biên cương, bảo vệ quốc gia, họ đã tắm máu trên chiến trường.
Dù ta phải tan xương nát thịt, ta cũng sẽ dùng hết sức mình để hỗ trợ họ."
