Hắn nhìn về phía bầu trời xa xăm, ngữ khí chậm rãi mà bình tĩnh, lại hết sức có lực : "Thôi Lượng ta, không sợ lời khen chê, cũng không sợ mất danh dự, nhưng sợ nhất là sống thẹn với lương tâm.
Nếu Bùi Diễm có lòng vì dân, dẹp chiến loạn, thì ta sẽ không tiếc mạng này để phó thác cho hắn.
Nhưng nếu hắn chỉ biết chìm đắm trong âm mưu quyền lực, bỏ mặc lê dân bách tính, Thôi Lượng ta cũng chắc chắn sẽ rời đi!"
Trên cầu Trấn Ba, không gian tĩnh lặng, thỉnh thoảng chỉ nghe tiếng hí ngựa từ doanh trại quân sự phía xa xa.
Đằng Thụy đứng đó, chắp tay nhìn lên bầu trời, im lặng không nói." bước đại Thôi thầm Lượng Đằng tránh Thôi, trước phía đứng lễ hai than bước, dậy Thụy về của, Lượng né."
Xin lại nhắc thúc sư: "kỹ hãy lễ Thôi hành Lượng cân! trên áo tay xuống, Thôi trung tay buông dòng bay, dưới không nước cầu Lượng rơi. phần nhạc có khi lại nghe, điệu tối dĩ phần khúc Âm, Lượng bất mắt quyết sầm Thôi cũng, này than lòng quả, đắc thầm có. tiên nữa một ôm Đằng Lượng sinh quyền xin lần: "hướng Thụy mời, Đằng Thôi! để kỹ, cam được núi công trong già truyền, sao tuyệt Minh ngươi học tâm Tử ngươi chết khổ thất những? bước Khuôn Lượng Thôi cầu Lượng khẩn Văn phía dân cúi, túc Vũ lên niệm hướng yên thúc thiên, Thôi Luân Thụy tính lắng Đăng của, rời về lại: "để sau nói dần ổn sự, thành lui Cảnh hạ cùng khỏi, hiện hỏa chiến được tình lễ, bách hai mặt khẩn lương, sư thi cuối mình nghiêm!" xuống kéo hai một cái, phải lực đoạn một ống vận trái, tay bị áo lùi bước Hắn bên xé lại tay. từng nhất gia ơn tuyên thống có, của có thệ Vương ta bão riêng có cũng gia, Vương thiên môn ta ta, định giúp nhất Nhưng mỗi chí xin hạ tri người, ngộ chưởng với hơn cho nữa, hiểu sẽ hoài đều ta! cứu triều đường người giang khi trị thể Ngay, vụ có đình hành miếu, thể lữ trong hồ cũng cho phục, ngồi không cả bệnh. thẳng Văn này lĩnh nhìn đấu Vũ một, sư Nếu nhìn xem lớn Bùi thử sau người Cảnh, tiêu đã Thụy: "ta dựa Lượng mặt thúc, nói vào, tiếng trên lát thắng mới cứ Đằng giúp giúp, đến chúng ai vào bản đất, là ngẩng đoạn Diễm, Luân ta nước Thôi đầu người!
Chiêu không một nhìn Thụy mắt, Hàn áo sắc khẽ rồi, cả gặp hai Vệ, bén của Lượng sau đứng Thôi nhau mà, hình thân trắng ánh, hơi Đằng, lùi phồng về phía mỉm Dịch nhau hết cười, cùng lên nhìn của đó hẹn bước Dịch nhỏ lại động Hàn. triều làm minh xuất chưa bằng, lương tướng hẳn lương Trong không, làm tướng thì triều y nguyện lương y. dần thanh Ngọc đầu cao, ngửa chợt bén dần Đằng âm chang đến, lúc chẻ tiêu hắn ánh sắc can, tre đập như mắt chờ vào, Tiêu cười lan Âm vút to, "Thụy"."
Ngươi Thụy Đằng kém nhận cười, kia văn triều thậm cười phi, nhìn đình: "hơn võ không chí lấy, Quản cũng với phàm Ngọc Tiêu qua hơn không so. của nhau thúc mà là cho ngôn hồi, thúc phụ Huyền, chức tặng từng là xin ta Hôm Các chưởng nguyện thổi Thụy sư cùng, mặt Đằng thật Hắn thực ta: "lâu của tiêu muốn di nhiệm cây, sư Đây Lượng lại hắn Đằng sau vụ tiêu đó mới trở sư, phụ này sư đã thúc được về rút cũng ra trước nhìn, tìm tại Thôi theo hãy được sư dâng, đã đây, sư tới môn im của ngọc nay Thụy lặng đã, học trước sư thúc vật hiện, đảm cây di phụ Thiên vọng."
Thôi phía môn nhận cũng sau sau chưởng khom đỉnh về ta, hổ Thụy khăn bước lễ một không lúc trên lặng thi, nhìn thẹn yên đầu: "hai dám vuông Đại người, Lượng lễ Đằng hắn lui của." tử ngay thương đó biến lập Đằng trầm sau, Thôi Thụy mất nói có công tức, giọng ẩn Trên: "ẩn mặt mời, cảm! phía xa nhìn dáng Đằng bóng lên vô Thôi đi Thụy mất bước, ở thức Lượng một của biến.
Chiêu xa nhìn Lượng đầy ánh híp, ý Thôi sâu mắt mắt ẩn Vệ." xa áo Hắn đi, tay phất phiêu nhiên."
Đằng Ngọc có vẻ ngờ tiêu Thôi lại, nào cầm lặng Đằng Thụy lấy, Lượng lặng mừng nói bất Thụy, thấy im không lời thổi Tiêu yên rỡ." để thản Lượng nhất, lưu Thôi lòng: "nói tuyệt Thôi nhiên của đời thừa Lượng đầu ngẩng truyền đời Thiên, Huyền môn sẵn học kế. thành tiêu lả Ngọc rơi tả, đoạn đứt từng đất xuống.
Ánh sáng lóe lên trong mắt Dịch Hàn, dời hình hoán ảnh, giống như u linh bay lên, ánh kiếm trong nháy mắt đã đến trước ngực Thôi Lượng.
Vệ Chiêu nhanh như chớp lao tới, người và kiếm hợp làm một, hóa thành ánh sáng lạnh lẽo, đâm về phía Dịch Hàn.
Dịch Hàn tâm vội chuyển, biết rằng một kiếm này của mình có thể giết chết Thôi Lượng, nhưng chỉ sợ kiếm chưa rút về, mình sẽ chết dưới kiếm của người áo trắng này.
Cổ tay phải hắn vận lực đánh trả kiếm thế của Vệ Chiêu, tiếng "loảng xoảng" vang lên, Vệ Chiêu tung người bay trên không trung, mỗi một đòn đều có thể đoạt mệnh, thế công khiến người ta kinh sợ.
Dịch Hàn vừa tiếp chiêu, chân khí của hai người đều đạt đỉnh cao, cuồng phong dâng lên, Thôi Lượng cùng với Yến Sương Kiều và Giang Từ đồng loạt lùi về phía sau.
