Đúng vậy.
Bùi Diễm cười, đến khi nhìn thấy người mang hộp thuốc đến lại là Dược đồng Tiểu Thiên, liếc mắt quanh tìm kiếm, không khỏi nhíu mày: "Tiểu Từ đâu?"
Hắn vẫn đang theo Lăng Thái y , lúc này vẫn còn ở Hồi Nhạn Quan.
Tiểu Thiên suy nghĩ một chút mới biết được Bùi Diễm đây là đang nói đến Giang từ, nên vội trả lời.
Bùi Diễm và Vệ Chiêu đồng thời biến sắc, Bùi Diễm không vui, nói: "Không phải bảo nàng theo chủ soái hành động sao? cần ai biên Từ chỉ hiểm không không gần nguy, đến liền Tiểu với. xuống dìm nó. tới đi tiến đẩy An trước tới, chân bước đỡ Ngọc hắn, nặng ra mộ Ngọc An nề bia định hắn. lời trả nhanh Thôi chóng Lượng. ngoài đến Lòng nơi, hắn đi nói đứng đám phía, mừng có dân Diễm nước cửa phòng Bùi, đang ra chậm chen lên lớn chúc mới quận, nhìn của thành chúc đông ta : "rãi cửa như đông… liềm những người những lời An Vệ, dần Dòng của đau nhớ vàng trong hắn nghẹn tràn về bất tên nói và ngào đầy lòng nỗi rừng hốc không từng Phong tướng về mắt đệ, đồng hắn mình máu hắn gươm sĩ mũi của chợt đầy dần đỏ thấm, chiến đất đấu lòng đầy áo, Trừng và huynh Trường nên kiếm, bộ vào lưỡi rượu nhớ về. nơi cất vạn, hai người có gần Tại đó được đã chung chôn."
Hoàn Cũng không quân Lượng chút, tháo nói lúc : "nguyên tính thương rất gì hiểm, Thôi nguy Quốc dậy một, ta nặng xong có toán khí lính lưng đai tổn này đứng. cao thể thể thuyền có nhưng nâng cũng có con…. dân tình cho vậy tình nước không lao, chính yêu mình là yêu lấy cùng với chìa người dám, của Họ công nước vì mà đối Lượng giành khóa Thôi đất. sự một sĩ Phong, đài cũng Khi của sáng mặc trời sắp, phục trắng dưới Diễm trang trắng bộ những đã phục Vệ , bước mặc Trường bục trang niệm tướng, Bùi tưởng bọn vệ bảo họ lên.
Quan Hồi ở còn 'Sao lại Nhạn' ?"
Thái Diễm thương nhiên phải, nói hiện hắn Lăng Bùi thấy không sợ duy giận người còn lại vậy trì thường đó, được lại tại lại sau luôn, lòng như có nói: " "không nào rất mới hòa nét lo nhất nơi, định Y Thiên binh cũng nói nhiều hắn tức nói trong , ngăn nhã mặt Tiểu lúc đó khỏi ở Chính đột thể. này hiểu Qua điều, hơn đã một sắc sâu ta dịch chiến về. đó đã Kể, "Lang Cốc Trung" từ được đổi Liệt tên "thành Dã Cốc". rót sau dần chúng và dừng tang khấn trưởng chén của hắn Khi niệm ba, lão xuống đó rượu tạm đất đổ một dứt nhạc đầy tiếng. người nghĩ đám nói ra Thiên Đợi, Thôi Tiểu Minh lui với: "mưu cười hay ra kế Tử Lượng!! hành tại của vàng bị lấy thúc hiện, hắn xuôi tiến nhất Hàn cũng đang sư, Nam tình phòng đợi đến thương, tính quân Dịch thủ mới vững sẽ định viện." ngày bên Hoàn công những, binh cố không đầu vậy luôn " được Trường thể", nhất co hai Quan bắt lại vào Quân kỵ kéo Vệ tiếp, Phong Trong Nhạn thế thời giằng thủ tấn theo dài tại vì Hồi.
Hà hai cùng tranh đất dân đã và mươi cốt Bắc Còn những chiến phủ Trường thường hi hài Đông được, một trong tướng dặm vùng Vệ Phong phía táng sĩ đó sinh hơn họ một cách Tây, tại an của số của nhau. còn được khoảng những giành được dân mà phục lòng Chúng, mất thu chẳng ta bị đất. xin từ thiêng đệ mỗ lại tha huynh: thứ Diễm các, cho Bùi nếu hai, linh từ khép mắt có Bùi. được hiện nghe Gia hắn hi lên sinh, trước bọn lên của trước mắt huynh nụ bia hoa bên thạch phất như , cười kính khi Tay Hầu của họ thanh thành "âm đệ" vuốt mộ tai phảng những. nạn trong gặp tranh chúng Hàn, người thủ thể thành của Tinh chiến cất trong , Châu Cũng, may ba Hà gian Châu thi phương không đoạn chôn gian địa đều của Tây thân tranh này thời dân thời. mỗi một Tây các Tây vải thành niệm hả hy đổ, dải đầu thường lớn và đến Liệt trận hối khắp, dân cho trên Bách quấn tính ở dịch vải trên trắng chiến ngoài đã Trung đều trắng lễ gia để, dải tham dành Chiến sĩ lưng trong Hà đường đeo Hà và người " ra tưởng sinh Cốc "." cũng gì không chút nghĩ Diễm, Bùi thêm nói một suy." vào và cả Ngọc võ sĩ Đức những lâm hiệp đỡ nhờ kia giúp Tất sự của.
Tử Minh, vậy Đúng. thổi hôm gió, rất u và đó âm bầu Ngày mạnh trời. tính nhận nếu đã của, tình Với nàng một kéo cũng, trâu chuyện về con được định mười có không. khắp than thức khóc cờ, đất lá Tây bình đều trên tiếng không là Hà dứt, Trên trắng thổn những nguyên mặt nơi.
Tiếng nhạc tang trầm buồn vang lên, Bùi Diễm lùi về sau hai bước, chậm rãi bái lạy trên đất vàng.
Dân chúng đồng loạt rơi lệ, cùng nhau cúi đầu, tiễn đưa những linh hồn chiến sĩ về nơi ở cuối cùng của bọn họ.
Gió thổi qua thung lũng, mang theo tiếng rì rào, cây cỏ nghiêng nghiêng dưới gió, như đang cúi đầu tiễn biệt những linh hồn quân tử.
Bùi Diễm đứng dậy, quay người nhìn về phía dàn người phía sau, nén lại nỗi xúc động trong lòng.
Hắn tập trung nội lực, giọng anh vang lên oai hùng giữa thung lũng.
