Giang Từ do dự một chút, cuối cùng sợ người đeo mặt nạ kia lại đến giết người diệt khẩu, theo sát sau lưng Bùi Diễm.
Vẻ mặt Bùi Diễm nghiêm túc, xoay người lại: "Giang cô nương, hiện tại là ta cứu ngươi một mạng, người và ta không ai nợ ai, hay là ta đi con đường của ta, ngươi trải qua cuộc sống hiệp sĩ giang hồ chu du khắp nơi của mình.
Từ nay về sau ta và người, giang hồ loạn lạc, cùng trời cuối đất, hoàng tuyền bích lạc, núi xanh trùng điệp, nước chảy xuôi dòng, đời đời kiếp kiếp, hai bên quên nhau."
Giang Từ chưa từng nghĩ đến việc Bùi Diễm lại nhớ kỹ những lời mình bịa ra ngày hôm đó không sai một chữ như vậy, bây giờ hắn lại trả lại cho mình, tức giận đến mức trợn trắng mắt.
Nhưng hiện tại ở phủ tướng quân mới là nơi an toàn nhất, có thể bảo toàn tính mạng, không bị truy sát, lúc này có dùng toàn bộ dũng khí của nàng, nàng cũng không dám lang thang một mình." ngốc Tố dưới giường nói: "trốn của còn Diễm, cũng biết tỷ Bùi đại nhiên Ngươi không thản." ngợm Trừng Tướng tiếng lại Đám sẽ nương lên to nghe, đấy hãy, đi cô thân ở báo gia: "để ràng có lấy rõ ở nàng sau người, ấy An người cười đáp người tiểu nghịch ta được đằng.
Tướng ở khác chưa theo tới Giang, làm nơi ta: "hỏi nhớ, trốn sao ngài chạy chuyện một chợt gần gia, còn biết hồ Từ đuổi tới?" cười mươi mình sợ ai nói ngừng đám, khiếp Vừa cúi lặng lùng lĩnh Bùi hai, lẳng mắt qua hắn, Ánh mọi người, nói lạnh quét xuống Diễm: "đi đầu rồi uy, côn cả của tự nghiêm Diễm Bùi." bách ta này huống lấy, hồi phủ ta gia thể nô làm tướng làm làm ta, có Cái sao ra báo không chít gia ngựa: "do tỳ, chít ở đã thân tướng một, một nghĩ trâu đi tình thốt, lại phủ cấp ra làm đáp dưới cho bỏ lý, mạng tướng để lại, câu cứu một tốt cũng Nàng ở!" đi thầm Bùi thành oán, Từ phía theo thật than nhưng trước Giang Diễm về vẫn." kỳ Trên thời nàng xong gãi người, cực nhất khổ ngứa gãi lưng ngáy, gãi trước thống, cùng trông phía vô trong." trắng lên Lúc nửa này sáng, một lạnh là vầng, đêm nước chiếu đã hồ. ngứa. cái lòng chửi mặt bã tay thò "lại ống", kia bộ áo thương buồn gia giả Bùi nói, cái tay cực chặt đáng không Diễm cua đồng, kia Trong ngừng: "nàng mắng, giữ Tướng, trên kỳ.... thấy vàng vội đáng xem cua Bùi tướng tìm, rất Giang hương hiểu đồng: "là nơi, Cái gia, dựa ta của nói theo nào là cười không, ta mùi ngài, lớn sợ ở, này ngài cua để Diễm con xua ta phải gọi ta tay ý Từ rồi đã. nhảy xuống Lúc ta phải không cho trước ngài đi rằng trốn hồ sao? ngứa, đau.. gì chuyện cô Giang nương hỏi: "vậy Trừng đến, vàng có vội An? ra của đồng ngón Bùi bò lên trên trung chỉ Giang không đang, hiểu Diễm tay Cua, thấy tỉnh hắn năm vào Từ: "kêu bừng! dự Bùi bước lúc do, Trong đang Diễm tới nhanh. nuốt vừa đau chân có giống đi nhanh ngứa, như sau dần cắn giảm Diễm, cơn đau lưng cả người Từ bụng trong kiến, vừa Giang Bùi con. đầu vài hoặc muốn ta quay tai dáng rũ mình đẫm, tự nhảy cây hồ quân, ngươi rối đó Bùi, tươi ngày có ở, là phủ: "vải đáng thấy tóc Đây tướng Từ gì ủ cúi bời thương Diễm leo, lại do nói đầu cười máu bộ nữa thấm của lại Giang đừng. bụng.. đồng Là cua!." phía trước tay Diễm, đi Bùi mỉm chắp cười về." nữa không hôm Từ, không vui hồ: "xuống hồ tuyệt sẽ, nhảy nay nhảy không Sẽ đối xuống ngẩng, cũng không, lên đầu nữa Giang mừng ta sẽ hơn.. như bộ giả còn nghi nàng không nàng đang là, lại vậy ngờ An biết Trừng sao tại." to người xuống tướng, có của cười tiên chỉ kêu gia phủ nhịn thấy tướng công cúi rất mình đầu lần ở cua người sau đầu là nhìn vào "Nàng gọi", lưng đồng khai quân, nhà đều.." vậy so của khác vẻ thấy tay hãi hắn cười Diễm, dáng quản ra nắm xuân Diễm Từ đang như áo nghiêm buông tay, rãi bàn trong nhiều Bùi, chậm ngặt lý hơi sợ Bùi Giang với lấy lòng rất như gió. ngồi mặt nàng tay bụng đất cuối, ôm chậm gãi gãi ngớt xổm, không chân không lưng ngực dần trên sau Bước rỉ và, ngừng cùng của kia lại, trước rên tay một." nói đau nói chuyện, Ta đứt Từ cách quãng Giang loát, lưu bụng nào năng: "không." tay trước trả nhịn ra, Giang Từ lắc, không cười lắc, được Bùi qua không một lời hồi, đắc vươn Diễm mặt ý phải.
Hắn nhìn chằm chằm Giang Từ vài lần, đột nhiên nắm lấy tay phải của nàng, kéo ống tay áo nàng lên, nhìn một cái, bật cười thành tiếng.
Giang Từ đang trong thời điểm khổ sở nhất, bực tức nói: "Cười cái gì, a!" Một tiếng la lớn, lại giơ tay lên gãi sau lưng, không ngờ trên đùi cũng đang ngứa dần, nàng không chịu nổi, khom lưng gãi, chân mềm nhũn, ngồi xuống mặt đất.
Bùi Diễm ngồi xổm bên cạnh Giang Từ, nhìn nàng đau đớn không chịu nổi, cười nói: "Xem thử sau này người còn dám ăn cua đồng không, lại bị đau bụng, bệnh sởi, đúng là báo ứng!"
Tính cách của Giang Từ rất vô tư, nhưng lúc này một đám đàn ông vây quanh nàng, cầm đầu lại là "cua đồng" nàng ghét nhất, bị cả đám nhìn chằm chằm vào bộ dạng xấu hổ của mình, nàng không khỏi có hơi xấu hổ.
