Giang Từ đột nhiên thấp giọng rên một tiếng, Vệ Chiêu hoảng hốt nhận ra điều khác thường.
Hắn vội cúi đầu nhìn xuống thì thấy đôi mắt của nàng vẫn còn đang khép lại, nhưng cả người nàng đột nhiên cong lại, dường như phải chịu một cái gì đó rất đau đớn.
Hắn không kịp suy nghĩ đã vội vàng ôm chặt nàng, vội kêu lên: "Tiểu Từ!"
Tiếng kêu của hắn chưa bao giờ thê lương đến vậy, tựa như một con sóng khổng lồ đang từ từ nhấn chìm luôn cả tâm của hắn, thậm chí là đánh cho nó nát bấy.. mới cho từ tay trong ánh hắn, ra tắt Chiêu nến vẫn khi đến lòng, đợi ôm Vệ nàng từ buông đi nàng. đã ra cho bạc thuốc Giang, các chóng uống đem làm châm Từ kia phun tất lấy ra cả Nhanh. đến quân của rừng sau vận tường qua bức tháo lại, dây khỏi doanh trang của viên công mình, Hắn ngựa nhàng quay cương nhẹ , phía nhảy trở khu cao. ôm là Chiêu kinh vừa được tên mình, Từ lấy Vệ ngạc cái Giang miệng ra không từ được rồi tin thể gọi chính." chén cạnh đâu mơ không thử Từ nước Ta ca Giang nói, màng nhìn ngại nghe vậy: "xem đang cứ giường, vàng vội đại, vào bên Thôi. vang doanh buổi, kèn quân lên Trong sáng lệnh của." nhất vội đừng đi: "Từ Giang ca, huynh vào Thôi nói đại tốt." thể bụng bị nỗi khi nữa chuẩn, gần đã nhưng quằn thuốc sau, không Mặc quại Giang đựng chịu vẫn đến xong tâm được lý bị dù uống đau như Từ." chút lại giường hiện xuống, khỏi có phát lại Nàng ngạc tỉnh chút tinh thậm một kinh từ, chí một có nay vừa dậy mới thần đi nàng tốt có còn từ, không hơn chút vẻ thể hôm. ngụm ra khi phun phun liền Tuy mê, nàng cũng sau rồi bất một máu ra tỉnh đen, thuốc hôn được thì nhiên. dần nên định Giang Từ thở bình hơi, trở của nàng cũng lại dần ổn tĩnh.
Lượng đá nàng ra xông cửa đau kêu bên của tiếng, ngoài nghe Thôi vội thấy vào. đến lại lúc nhưng thành sự kêu thì ra thật đến Thế động kích vậy nên hắn tâm tiếng sao vì trở…" lật lại đến Giang nên viên khi chưa, trời liền thư Thôi nhớ, y vào trang qua đêm cả hắn tiến Lượng sáng Từ. người đi viên trước, tiếng trang có Phía đã đến. tại mình từng khỏi giác khi Thiên mềm muốn trải cho gần nhũn đuối, qua lực nay hắn là chân , Hiện rời mà cảm Các thấy hắn yếu Huyền bất đó đến đôi chỉ như cảm trước chưa. lại Vệ vung vài Thịnh tay đánh định, thấy Tông nhưng lên Tông Chiêu phía, về để Thịnh đành Vệ Thịnh vừa tiến hỏi gần phải đến, bước chào khiến lùi Chiêu lại Tông áo khi. pháp vì thuốc bệnh, định, có điều được khác tính loại vả Y này quá đổi, này dược phải loại như Thái Lăng phương , trị vẻ đến nói sẽ không lại thay mạnh trị. ngã cùng dần của bệch xuống mặt cảm Thôi đang Giang sắc vô nhìn trắng, Lượng vọng Từ giường thất thấy. gọi rồi, từng Thế, nhưng thế hắn đã lần sao nhưng không cái phải số này vô tên? nàng nàng, xuống Vệ ra đi một lúc mới Cuối, nhìn Chiêu sau ra thả khỏi giường, nằm dần nàng phòng đặt cũng đó cùng rồi tay.
Thôi xanh của trang lớn ngẩng nhìn thẳm đầu, trời khỏi Lượng rời lên bầu viên cổng . ho Giang thấy nghe lòng Từ, lang khỏi hành đến Đi bước ở còn vẻ vui, khúc tiếng chân Từ Tiểu không trong có nhàng, gọi nhẹ khan hình tiếng như, gấp: "phòng trong. nhưng không chân đau thậm đến ngay, bụng đại bị: "thuốc mỉm đang thể Thôi chí đắng muội ý nói thuốc ca, có xem một trước thử loại còn, cười nó cửa rất loại này việc chế, dừng nghĩ đồng sẽ Thôi làm có điều Lượng Muội? vào chặt Chiêu Dưới tay, trước toàn nàng cổ chặt thể của Giang khí vào Từ nắm theo mờ rẩy đưa run ngừng, đang hắn thì mình tay lờ phải chân thân lấy ánh vận không cơ Tam, để phải thuận nến Vệ Âm ngực Kinh trong nàng ôm. trong kha sâu ở, Gọi lòng những hắn đâu ở là chính, trong đây giấc mộng nam kia đáy.
Chiêu Những bất kỳ ta lùng, này trướng vào: "không lạnh Vệ, muốn ai trong gặp nói ngày bước. bóng Bầu lung màu tối, trắng mông ngoài chuyển trời thành cửa từ sổ.
Dịch bệnh trong thành phố tuy đã được kiểm soát, nhưng trong trang viên vẫn có người bệnh phải chết.
Bùi Diễm cân nhắc nhiều nhưng trước mắt vẫn chưa quyết định gỡ bỏ lệnh phong tỏa của thành Hà Tây.
Lương thực trong quân doanh ở Thanh Mạo Cốc hiện đang gặp khó khăn,.
May mắn là người dân ở các làng xóm lân cận Đại Mi Lĩnh vô cùng nhiệt huyết, đã tự nguyện cắt giảm khẩu phần của cả gia đình mình mà quyên góp một lượng lớn lương thực đến đây.
Nhờ vậy mới có thể giải quyết được tình thế cấp bách này.
